XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342869

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2869 lượt.

>“Được rồi, được rồi”. Thang Tiểu Y đi đến bên cạnh cô. “Ai chọc cậu tức giận vậy, hay lại trượt phỏng vấn?”
“Một tháng đi phỏng vấn liên tục mà không một công ty nào chịu nhận tớ”. Ngải Ái gào lên. “Tớ thất nghiệp lâu quá rồi. Chỗ này nói tớ không nhạy bén, chỗ kia nói tớ không có chí lớn, chỗ khác lại nói tớ không có kinh nghiệm nhưng họ không cho tớ cơ hội thì tớ lấy đâu ra kinh nghiệm cơ chứ”.
“Quá đáng nhỉ!”. Thang Tiểu Y vỗ vai. “Hồi trước Gia Cát Lượng chỉ là một anh lính đấy thôi, sao cứ bắt cậu phải có kinh nghiệm?”
Ngải Ái gật đầu như giã tỏi:
“Chỉ có cậu hiểu tớ nhất”
“Tuy thế nhưng bạn trai cậu giàu như vậy nên đừng có lo”. Thang Tiểu Y vỗ đầu cô, nhanh chóng chấm dứt đề tài. “Đừng chúi ũi vào tờ báo tìm việc nữa, nhà hết tương rồi, cậu đi mua tương đi”.
“Trời nắng lắm, tớ không muốn ra khỏi nhà”. Ngải Ái cự nự. “Trưa nay ăn cơm khỏi cần tương được không, để tối tớ đi mua”.
“Sang nhà hàng xóm mượn cho tớ”. Thang Tiểu Y đưa cho cô chai tương. “Nhà sát bên hai ngày trước có trai đẹp mới chuyển tới kìa. Hôm qua anh ta qua mượn tớ hết nửa chai tương giờ mình hết tương rồi thì cậu qua lấy lại đi”.
Hả?
Môi Ngải Ái run run, nước tương cho rồi mà cũng đi lấy lại được cơ á?
Cô cần chai tương lê dép ra cửa, đi qua nhà hàng xóm.
Thang Tiểu Y thường hỏi cô tại sao không vui vẻ kết hôn với Bắc Hàn rồi trở nên giàu có, việc gì phải đi tìm việc chi cho cực… Nhưng cô không muốn ỷ lại anh quá sớm, mặc dù anh đã theo đuổi cô 7 năm trời từ hồi cô học năm hai đại học hai người đã ở bên nhau, chỉ là… những lúc ở bên anh cô cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó…
Còn cụ thể là cái gì… thì cô không biết.
Cốc cốc cốc.
Sau tiếng gõ cửa, cánh cửa mở ra.
Anh chàng đẹp trai mang giày Tây đứng trước mặt cô, vừa nhìn thấy Ngải Ái, mặt đỏ lên:
“… Ra… là cô à?”
Chàng trai này đang ngượng.
Ngải Ái giơ chai tương lên.
“À… Nhà tôi hết tương rồi… nên qua đây mượn anh một ít…”
“A”. Anh chàng lúng túng. “Thật ngại quá, tôi đang định mua cho các cô chai mới. Giờ trong nhà tôi không còn nhiều lắm. Cô ở đây đợi nhé, tôi xuống dưới nhà mua cho cô”.
“Ôi, không cần không cần. Anh không có thì thôi vậy, để tôi tự đi mua”.
Nhà anh ăn hết tương luôn chứ còn ai. Hôm qua dưng không qua xúc luôn nửa chai.
“Chờ tôi năm phút!” Chàng trai trẻ vui vẻ. “Sao để cô đi được, giờ cô ở nhà đợi tôi, tôi mua về ngay”.
Nói xong, chàng ta chạy đi mất hút.
Mùa hè nóng bức khiến Ngải Ái cũng chẳng muốn ra ngoài nên đứng trước cửa nhà đợi.
Năm phút… rồi mười phút trôi qua… vẫn không thấy anh chàng đâu cả.
Ngải Ái tiện tay lấy một tờ báo lật ra xem thấy trang nhất đưa tin công ty quốc tế M quyết định thành lập chi nhánh tại Trung Quốc để phát triển thương hiệu, và sẽ do cậu chủ của tập đoàn M thị của Mộc gia điều hành.
Ngải Ái nhìn chằm chằm vào chữ M và chữ Mộc, đầu lóe lên điều gì đó.
Cuối cùng cô nhìn thấy hàng chữ công ty mới thành lập do có nhu cầu mở rộng quy mô nên cần tuyển thâm nhân viên và nhìn thấy mức lương… cao mất hồn.
Vừa thả tờ báo xuống thì chàng trai trẻ quay về, đưa cho cô chai tương, lúng túng nói:
“Siêu thị gần nhà không có nên tôi phải đi xa hơn, xin lỗi vì đã để cô chờ lâu”.
“Không sao, cảm ơn nhé!”. Ngải Ái rối rỉ cảm ơn, đút tay vào túi quần. “Phiền anh ghê, bao nhiêu vậy để tôi gửi lại anh tiền…”
“Không cần đâu, giờ tôi phải đi phỏng vấn rồi!”. Nói xong, anh chàng chạy đi.
Tay cầm tiền lẻ của Ngải Ái chơi vơi giữa không trung, nhìn theo lưng chàng ta.
“Này anh, anh còn chưa khóa cửa mà”.
215.
Ngải Ái tốt bụng giúp Mạnh Á Xuyên khóa cửa rồi mới về nhà, cười đùa vui vẻ ăn cơm với Thang Tiểu Y.
Ăn xong, Thang Tiểu Y đứng dậy vỗ đầu Ngải Ái: “Tiểu Ái, chiều nay tớ phải sửa luận văn cho sinh viên, tới giờ đến trường rồi, tối nay tớ sẽ ngủ lại trong ký túc xá, không về nhà với cậu được, đừng đi đâu lung tung nhé. Tạm biệt”.
Nói xong, cô nàng ra khỏi nhà. Ngải Ái dọn bát đĩa, nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ hối hận. Nhìn mà xem, cô nàng cũng tốt nghiệp đại học cùng thời điểm với cô mà lại có thể trở thành trợ giảng trong khi cô phải tìm việc trong mong mỏi. Thật phiền não và buồn bực.
Ngồi trên ghế nệm, vào mục Tuyển dụng trên các tờ báo, cô phát hiện ra… trang nhất của các báo đều đăng tin về công ty M của tập đoàn Mộc thị.
Đúng là cây to thì hút gió, không hổ danh là một trong mười công ty lớn nhất thế giới, đăng một tin bé xíu mà cũng thu hút được sự chú ý của dư luận.
Nghĩ ngợi một lúc, cô cầm mấy tờ báo vứt vào trong sọt rác.
Nhiều công ty cũ nát còn không cần cô, nói gì công ty M kia. Không chút hy vọng, dẹp cho rồi.
…………………………………………………………
Ngải Ái ngồi trước máy tính soạn sơ yếu lý lịch, sau khi để điện thoại ở chế độ chuông to nhất, cô vào phòng ngủ làm một giấc.
Đang say sưa ngủ thì bên ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập.
Cô mở hai mắt nặng trĩu, đằng đằng sát khí chạy nhanh ra cửa quên cả mang dép.
Mở bật cửa ra, Ngải Ái quát to:
“Thang Tiểu Y, cậu có tin là tớ sẽ đem luo của cậu phát táng trên blog như