Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2868 lượt.
quay về gặp em”.
“Dạ, em đợi anh”.
Nói dăm ba câu rồi cúp máy. Vừa đặt điện thoại xuống, quay đầu lại, mặt Ngải Ái biến sắc, hét toáng lên. Có một gương mặt đẹp trai đang ghé sát vào mặt cô.
“Nước tương bất lực! A! Anh ghé sát mặt vào làm gì vậy hả?”
“Nước tương bất lực?”
Ngải Ái cụp mắt xuống, lúng túng.
“Cô… coi tôi như vậy hả?”
Ngải Ái lỡ miệng vội xua tay.
“Tôi nhầm tôi nhầm… Do tôi bị anh làm mất hồn, tự nhiên anh đứng gần tôi quá, tôi không có thói quen dựa sát vào người lạ như thế này”.
“Do mặt cô bị dính gì đó”.
Mạnh Á Xuyên tội nghiệp đưa tay lên má cô nhưng lại rụt tay lại chỉ vào miệng mình.
“Có dính hạt cơm”.
Ngải Ái đỏ mặt lập tức chạy vọt vào trong toa lét, nhìn bên khóe môi mình quả nhiên có một cục cơm béo núc ních nằm chình ình.
Cô gỡ hạt cơm rồi rửa mặt sạch sẽ mới ra khỏi phòng tắm.
Thật mất hình tượng trước mặt em trai nước tương, cô hiểu lầm cậu trai ngây thơ này rồi.
Ra khỏi toa lét, thấy không có người.
Ngải Ái nghiêng đầu tìm kiếm, nhăn mặt gọi tên anh:
“Mạnh Á Xuyên?”
Không ai trả lời. Hay bị cô dọa sợ quá chạy mất rồi.
Cô đi tới cửa, không thấy dây thừng thường treo đồ đâu cả, tái mặt nhìn mặt trời lặn.
“Mạnh-Á-Xuyên!”.
Ngải Ái la lớn rồi vọt ra ban công.
“Nguy hiểm lắm”.
“A a a a a a …”. Có tiếng la điếc tai ngắt lời Ngải Ái, cô thấy anh chàng đang đu dây qua lỗ thông gió và đang la oai oái.
Đúng là đồ điên!
Cô chạy tới ban công nắm được đầu dây thừng, lần theo ban công để sang nhà bên kia là việc làm hết sức điên rồ.
“Anh dưng không trèo qua làm gì. Té chết như chơi”.
“Cứu tôi với!”. Mạnh Á Xuyên vươn cánh tay dài ra khổ sở gọi cô. “Tôi sắp chết rồi. Cứu tôi với iiiiiiiiii!”.
Ngải Ái lạnh lùng quét mắt nhìn anh, lẳng lặng nhìn một lúc lâu rồi buông dây thừng ra.
“Á!”.
Bịch. Và sau đó là tiếng kêu la của gã trai.
10 phút sau, trước cửa xuất hiện một anh chàng đi khập khiễng, mặt đỏ ửng nhìn Ngải Ái, thảm thiết trách cứ:
“Cô, sao cô lại thả dây thừng”.
“Đây là lầu hai mà, vừa rồi anh chỉ cách mặt đất 50 cm thôi. Anh nghĩ xem tôi nên kéo anh lên hay thả anh xuống đây?”. Ngải Ái nói. “Nếu tôi nới lỏng dây thừng ra, ngộ nhỡ anh bị té thật thì tôi phải làm thế nào?”
Mạnh Á xuyên làm bộ đáng thương, ngồi xổm trước cửa nhìn Ngải Ái bằng ánh mắt hình lựu đạn.
“Cô Ngải… sao cô lại có thái độ đó?”
Nhìn như một nàng dâu ấm ức. Thật đáng tiếc cho vẻ ngoài đẹp trai của anh chàng.
Ngải Ái đi tới cửa, tốt bụng đưa tay dìu anh chàng đứng dậy:
“Anh có sao không?”
“Có!”. Anh chỉ tay xuống chân. “Quần rách, giày rơi mất, còn tôi thì tóc tai rối tung…”
Sặc. Phong độ đâu hết rồi ta?
Cô vội rút tay lại, không muốn liên quan tới người này nữa.
“Anh… có phải là người chuyên đi lừa tiền không vậy?”
“Tôi muốn về nhà mà!”. Anh chàng há to miệng nói rồi bặm môi nhìn chẳng khác gì một cô dâu bé nhỏ mới về nhà chồng.
Ngải Ái đến bó tay với chàng ta, nói luôn:
“Được rồi, lỗi tại tôi. Anh chờ ở đây. Giờ tôi đi lấy tiền, sau đó đi mua cơm tối coi như tôi thanh toán hết cho anh, được chứ?”
Anh zai nước tương cười toe:
“Ừ, cảm ơn cô nhé!”
Cô thay giày, tiện tay cầm bóp tiền chạy ra ngoài. Trước tiên cô tới tiệm thuốc tây mua thuốc sát trùng, băng gạc, thuốc bôi vết thương và những vật dụng khác rồi ôm tất cả đi lên lầu.
Lúc về đến nhà, quả nhiên cô thấy Mạnh Á Xuyên đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế nệm đợi cô, thấy cô quay lại liền giơ tay lên chào.
“Vết thương trên chân anh chỉ là vết thương nhỏ thôi nên tôi giúp anh băng lại ha. Nếu thấy cần thiết, mai tôi đưa anh đến bệnh viện”. Ngải Ái đi tới bên cạnh, đập tay lên chỗ để mấy tờ báo. “Gác chân lên nào”.
Mạnh Á Xuyên nghe lời cô gác chân, xắn quần lên. Ngải Ái nhìn thấy vết máu loang lổ, đổ mồ hôi.
“Vết thương… nặng quá!”. Cô nhíu mày. “Chắc đau lắm. Sao anh không nói sớm?”
Mạnh Ái Xuyên cười. “Không sao, không sao đâu”.
217.
“Không sao quỷ sứ á”.
Ngải Ái mắng, cầm thuốc sát trùng và băng gạc để băng bó cho anh chàng, cố nhẹ tay để không làm anh chàng bị đau.
10 phút sau, băng bó xong xuôi.
Cô vuốt mồ hôi rịn ra trên trán, thở dài:
“Mai đi bệnh viện đi!”
“Ừ, được thôi”. Mạnh Á Xuyên gật đầu, vô tình hỏi. “Ngải Ái, cô là y tá à? Nhìn kỹ thuật băng bó vết thương của cô rất tốt, không hề đau đớn chút nào, trông cô rất chuyên nghiệp đấy”.
Ngải Ái giật mình, nhìn tay mình.
“Kỳ lạ thật…”. Cô khó hiểu. “Sao tôi có thể làm được nhỉ?”
Rõ ràng đây là lần đầu tiên cô xử lý vết thương nhưng tâm lý lại khá bình tĩnh trong khi cô không hề có kinh nghiệm trong việc này, nắm rõ các bước và cách băng bó vết thương ví dụ như phải quấn băng như thế nào để người bị thương không bị đau đớn…
Là sao nhỉ?
Ba mươi giờ sau, Ngải Ái bật cười, kết luận về khả năng xử lý vết thương của mình.
“Chắc là tôi quá thông mình nên gặp bất kỳ vấn đề gì cũng không làm khó được tôi”.
Sau đó quay sang quả nhiên thấy Mạnh Á Xuyên đang ngây ngốc nhìn cô.
Ngải Ái ho mấy cái rồi đứng dậy hối thúc:
“Anh thấ