Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342867
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2867 lượt.
là… Ủa, là anh hả?” [Hic... luo hình như có nghĩa là lạc...'>
Khi nhìn thấy mặt người đối diện, Ngải Ái im bặt.
Là anh zai nước tương.
“Xin lỗi, tôi đã làm phiền cô rồi chăng?”. Trên gương mặt trắng hồng của anh chàng lộ vẻ áy náy. “Hôm nay do đi vội quá nên tôi quên mang theo chìa khóa, gọi điện đến công ty, người ta nói ngày mai hãy đến cho nên…”
“Nên sao?”. Cô cau mày nhìn người đàn ông đứng trước cửa. “Nên anh có thể đi khách sạn hay nhà trọ qua đêm mà”
Sao lại lạc hậu như thế được nhỉ? Đầu gõ, bỏ chút tiền đi ok?
“Xin lỗi”. Đầu anh ta cúi thấp. “Tôi chỉ mang theo người có 20 đồng do mua chai tương và thuê taxi nên trong người không còn bao nhiêu, cũng không đem theo điện thoại… Cho nên cho nên… Nếu cô không khóa cửa nhà tôi lại thì giờ tôi đã không như thế này…”
Ngải Ái trừng mắt, gã đang trách cô ư?
Cô nhìn anh chàng ngố tàu, sờ túi mới sực nhớ ra mình cũng không có tiền, credit Bắc Hàn đưa cho cô chưa bao giờ sử dụng.
Anh zai nước tương nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt hình viên đạn.
“Được rồi, anh vào nhà đi, tôi sẽ giúp anh liên hệ với công ty bẻ khóa”.
Anh nghe cô nói thế, mỉm cười đi vào trong phòng khách ngồi xuống ghế.
Ngải Ái rót cốc nước đưa cho anh rồi cầm di động gọi cho công ty chuyên bẻ khóa, người ta nói cuối tuần họ muốn nghỉ ngơi, sáng mai mới làm việc trở lại.
“Mấy người đó cũng ác thật đấy!”. Ngải Ái tức giận cúp máy, quay sang bối rối nói với anh zai nước tương. “Giờ tôi cũng không có tiền hay là vầy đi, chờ lát nữa mặt trời lặn tôi đi lấy tiền rồi tìm khách sạn với anh để tôi đỡ áy náy nhé”.
Cô vốn ngay thẳng, vui vẻ nói với anh. Anh chàng ngước mắt lên nhìn cô thật lâu.
“Sao nào?”. Ngải Ái sờ má. “Trông tôi dữ dằn quá hay là giả dối quá. Sao anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái như vậy?”
“Không sao, không sao đâu”. Anh zai nước tương xua tay. “Do tôi nhìn cô chằm chằm, thật mất lịch sự”.
Anh cầm cốc nước lên mân mê miệng cốc. “Tên tôi là Mạnh Á Xuyên”
“Ngải Ái!”
Sau khi cho đối phương biết tên, cô thấy lúng túng hẳn.
Không biết tám chuyện gì, cô đành ngồi xuống ghế đối diện lật báo đọc, mắt liếc đôi giày Tây anh chàng mang, ngạc nhiên hỏi:
“Hôm nay anh đi phỏng vấn à?”
“Ừ!” Mạnh Á Xuyên gật đầu. “Công ty quốc tế M thành lập chi nhánh tại Trung Quốc, tôi muốn đi thử tiếc là có quá nhiều người, có lẽ hôm nay sẽ không tới lượt tôi, đành phải chờ ngày mai”.
“Cố lên! Anh làm được mà”.
Ngải Ái nắm tay lại làm tư thế cố găng nhưng trong lòng lại thầm trách mình như thế này có thân thiện quá mức không.
“Cảm ơn nhé!”. Anh ngẩng đầu, cười xán lạn. “Cảm ơn cô đã động viên, tôi nhất định sẽ cố gắng”.
Tôi chỉ thuận miệng nói thôi. Cô cười vang: “Haha. Hãy tin tưởng vào bản thân mình, nhưng tuyệt đối không được chủ quan đâu đấy”.
Mạnh Á Xuyên gật đầu, sau đó hai người lại lâm vào trong tình cảnh xấu hổ. Đúng lúc đó điện thoại cứu nguy vang lên, Ngải Ái chạy đến cầm lên nghe, đầu dây bên kia vang lên giọng nói ôn hòa:
“Em đang làm gì?”
Là giọng của Bắc Hàn.
Ngải Ái mỉm cười:
“Em không làm gì cả, còn anh?”
“Anh phải xử lý công việc ở bệnh viện”. Bắc Hàn than thở. “Mấy ngày này anh rất bận không thể bay về thăm em được, em có giận anh không?”
“Bận thì bận nhưng anh nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe nhé, thầy Bắc đáng kính”. Ngải Ái ngồi xuống ghế nệm. “Em cũng không phải trẻ con, ăn ngon ngủ ngon sống khỏe, hơn nữa anh lại còn gài bảo mẫu Thang Thang ở đây bắt nạt em hoài. Em không giận anh chút nào cả, em là hiền thê lương mẫu đấy nhé, còn phải để thầy Bắc yên tâm làm việc nữa chứ”.
“Hả?”. Người ở đầu dây bên kia bật cười. “Thật ra anh rất mong được em giận anh một lần”.
“Thầy Bắc à, anh có khuynh hướng thích bị ngược à? Sao lại trách em được nè”.
“Nếu em giận, anh sẽ về nhà ngay lập tức để được gặp em”.
“Đừng!”.. Ngải Ái vội la lên, từ chối theo phản xạ.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, giọng Bắc Hàn buồn bã. “Không phải em lại ghét anh đấy chứ?”
216.
“Không có không có đâu, em làm gì có ạ. Công ty mới thành lập bên Pháp, không thể thiếu anh được. Bệnh viện và công ty Dược đều cần anh quản lý. Nếu anh cứ tự động bỏ về như vậy sẽ không hay đâu, anh chẳng phải nói với em là ba Bắc rất nghiêm khắc còn gì. Em không muốn ông có ấn tượng xấu với em”.
Ra sức giải thích như vậy mà Bắc Hàn lại còn cười cho được.
Ngải Ái cười khổ.
“Được rồi, anh biết bé lo cho anh, cô bé”.
“Dạ!”. Ngải Ái lặng lẽ thở dài. “Anh biết… là tốt rồi”.
“Còn câu này nữa”. Bắc Hàn lạnh nhạt nói trong microphone. “Hôm nay em có nhớ anh không?”
Ngải Ái ngẩn ra.
Cuộc sống của cô không lúc nào là không có sự hiện diện của Bắc Hàn. Ngày nào trong năm cũng có anh ở bên cô và chăm sóc cô chu đáo, mỗi ngày anh đều gọi điện tán gẫu với cô rất lâu.
Nhưng khi không có Bắc Hàn, cô không có hề có cái cảm giác bất ổn.
Nhớ anh… không chắc… Cô cũng không biết nữa…
“Nhớ ạ!”. Cô đáp. “Thầy Bắc vừa tốt bụng vừa đẹp trai, sao em lại không nhớ cơ chứ?”
Bắc Hàn phì cười.
“Anh cũng nhớ em, anh sẽ nhanh chóng