Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2796 lượt.
i về tên Mộc Duệ Thần kia đâu!
“Haiz? Không thể nào! Hay là thật nhỉ?”. Nữ nhân viên C tham gia thảo luận. “Rất có thể Tổng giám đốc là gay?”
“Những người nhìn bề ngoài càng đẹp trai đều có thể là gay”. Có người đau khổ thở dài.
Phụt! Ngải Ái phì cười! Nói có lý, bộ dạng của Tổng giám đốc top bot đều được, giống trong YY truyện.
“Không có chuyện đó đâu, chẳng phải mấy ngày trước có xì căng đan giữa Tổng giám đốc và một diễn viên điện ảnh đó thôi”. Nữ nhân viên D nói. “Điều này có thể cho thấy Tổng giám đốc thích phụ nữ?”
Ngải Ái ngẫm nghĩ, cũng đúng, Tổng giám đốc sao có thể là gay chứ?
“Này các cô, đừng đứng đây bàn tán mấy chuyện đó nữa, nếu tới tai Tổng giám đốc không khéo sẽ bị đuổi việc cả lũ bây giờ…”
Tiếng nói chuyện nhỏ dần, trong thang máy, hoàn toàn yên tĩnh…
Ngải Ái nuốt ực một cái, an phận trong góc…
Đột ngột, một loạt ánh mắt bắn về phía cô:
“Trợ lý Ngải, những gì chúng tôi mới nói, cô có đi tâu lại với Tổng giám đốc không vậy?”
Vì không muốn bị mọi người tẩy chay, Ngải Ái điên cuồng xua tay:
“Không đâu! Thực ra tôi cũng đồng tình với các cô. Tôi cũng thấy Tổng giám đốc rất có thể mắc bệnh sợ phụ nữ, sợ bị giam giữ, và chắc chắn Tổng giám đốc là gay rồi, theo như tôi thấy thì cậu chủ là một bot hơi bị đỉnh đấy…”
Đinh!
Cửa thang máy mở ra.
Tất cả mọi người há hốc miệng, Ngải Ái như bị cắn trúng lưỡi, đứng ngây người.
“Chào Tổng giám đốc”.
Cả nhóm cúi đầu, chim thú gì cũng tản cả ra.
“Tổng tổng tổng tổng tổng…”. Ngải Ái lắp ba lắp bắp nhìn vẻ mặt tức giận của Tổng giám đốc, lùi ra sau mấy bước. “Giám giám giám giám…”
“Trợ lý Ngải”. Mặt Mộc Duệ Thần đen thui. “Lặp lại những gì cô vừa nói không được bỏ sót dù chỉ là một chữ”.
234.
“Tổng giám đốc… Tôi chưa nói gì cả”. Ngải Ái xụ mặt, uể noải, thương cô với, cô chỉ vì muốn hòa đồng với mọi người nên mới hùa theo, xui xẻo thế nào hôm nay Tổng giám đốc lại đi thang máy dành cho nhân viên bình thường cơ chứ?
“Lặp lại”. Tổng giám đốc ra lệnh. “Nói”
“Tổng giám đốc rất có thể mắc bệnh sợ phụ nữ…”
Mộc Duệ Thần bước vào trong thang máy, bĩu môi.
“Sợ bị giam giữ…”
Ngón tay ấn mạnh vào nút thang máy.
“Và…chắc chắn Tổng giám đốc là gay rồi…”
Đinh! Cửa thang máy nặng nề đóng lại, cứ như là khép lại cánh của địa ngục.
“Theo như tôi thấy thì cậu chủ là một bot hơi bị đỉnh đấy…”.
Đôi mắt nheo lại thành một đường, ánh mắt nguy hiểm như kiếm sắc, bắn thẳng vào tâm can đang run rẩy của Ngải Ái khiến chân cô mềm nhủn cả ra.
“Trợ lý Ngải…:
Mộc Duệ Thần tiến đến gàn Ngải Ái, chống hai tay vào mặt kính bóng loáng trong thay máy, nhốt cô bên trong. “Nói cho tôi biets, cách cô đã quan sát tôi đi”.
Ngải Ái đột ngột ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt rực lửa giận. “Tôi… tôi… tôi không cố ý”.
“Cô muốn quan sát thì hãy quan sát đi”. Anh gằn giọng ra lên, thang máy lên đến tầng trên cùng, mặc cho cô chống cự, xốc cô trên vai vác vào trong phòng Tổng giám đốc.
Ngải Ái bị xốc trên vai hốt hoảng, tay nắm chặt vai anh, luôn miệng xin tha:
“Xin lỗi Tổng giám đốc, hãy nghe tôi giải thích, xin ngài đừng nổi nóng, tôi vô ý quá, ôi tôi vô ý quá…:
Trong phòng, anh đặt cô xuống ghế nệm rồi nằm đè lên trên.
“Tôi không có hứng thú với phụ nữ”.
Giọng anh lạnh nhạt nhìn cô chằm chằm. Ngải Ái sững sốt run rẩy đưa tay lên che miệng đang há hốc. “Nói vậy là Tổng giám đốc đúng là G…”
“Tôi chỉ có hứng thú với một mình cô”.
Không khí trong phòng nhất thời bị ngưng đọng.
Cả người Ngải Ái khựng lại, ánh mắt kinh ngạc chuyển biến thành mơ hồ.
“Tổng giám đốc… anh… đang nói gì…”
“Bé con…”
Anh gọi tên cô, cúi đầu xuống, gương mặt đẹp trai ghé sát vào cô, đôi mắt đen nhìn cô không chớp mắt, Ngải Ái có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng hổi từ người anh truyền sang da thịt cô, sau đó, nghe tiếng anh nhàn nhạt ra lệnh. “Hôn tôi đi”.
Ngải Ái chắc chắn, cô bị điên thật rồi.
Giờ phút này, cô chẳng những không phản kháng mà còn nghe theo mệnh lệnh của Mộc Duệ Thần, choàng tay ôm cổ anh, rướn người lên áp đôi môi đỏ mọng vào bờ môi mềm mại của anh.
Cảm giác này… Mơ hồ….
Ánh mắt chân thành, tiếng anh thì thầm, mùi cơ thể anh gần sát khiến cô điên cuồng… Phục tùng mệnh lệnh của anh, ôm anh, thật chặt… vĩnh viễn không muốn buông anh ra…
Mộc Duệ Thần.
Ba chữ đó không ngừng sôi sục trong đáy lòng, tựa như muốn nuốt chửng cô…
Cô ôm cổ anh, nút lấy bờ môi anh như đang nhấm nháp món bánh kem, mùi vị thơm ngọt khiến cô không kìm lòng được, bật khóc…
“Mộc Duệ Thần”.
Cô nói trong vô thức, hai cơ thể dán sát vào nhau. “Anh… anh đừng đi”.
“Anh ở đây!
Mộc Duệ Thần ôm cô vào lòng, để cô gối đầu lên cánh tay mình, cảm nhận được cơ thể mềm mai của cô đang cuộn tròn trong lòng anh, nghe cô gọi tên anh.
“Bé con”. Anh cười khẽ. “Xem ra em chưa hoàn toàn quên anh”.
Ngải Ái rời môi anh, thở dốc, tay vuốt ngực nằm trong lòng anh, trong vòng tay dễ chịu, hơi thở ấm áp, trong giọng nói êm tai…
Một cơn gió thổi thốc qua ô cửa, thổi tung rèm cửa, thổi mái tóc Ngải Ái, gươ