80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342789

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2789 lượt.

gia?”
“À, xin lỗi, tôi đã suy nghĩ”. Quay người lại, nở nụ cười ôn hòa, anh thả tay xuống, hai mắt rất sáng. “Dĩ nhiên là phải trở về, cô bé đang đợi tôi”.
“Thiếu gia, thứ ngài dặn đã chuẩn bị xong”.
Thanh Dạ đưa cho anh một chiếc hộp nhỏ màu đỏ xinh xắn, anh mở ra, mỉm cười.
Trong chiếc hộp màu đỏ là một chiếc nhẫn lóe sáng, ánh sáng lấp ánh cùng với nụ cười của người đàn ông như hòa làm một, ẩn chứa tia sắc bén.
Thanh Dạ nhìn lưng vào nụ cười chói sáng đó, nghĩ bụng, đằng sau vẻ hiền lành đó ai biết được tay đang cầm con dao sáng loáng sắc bén.
********************
“Cô dám nghe điện thoại của người đàn ông khác trước mặt tôi”.
Hơi thở lành lạnh phả vào má Ngải Ái, nhìn gương mặt Mộc Duệ Thần gần sát, chân chặn đường đi của cô, nhốt cô trong góc tường như một tường thành đến gió cũng không thể lùa vào khiến Ngải Ái thấy khó thở.
“Tổng giám đốc, chính anh muốn tôi nghe”. Cô ngước đôi mắt vô tội nhìn anh, đầu oán ghét. “Tôi chỉ nghe lời anh mà thôi”.
“Bắc Hàn thật chứ?”
Ánh mắt anh tối đi, chuyện trong quá khứ ập về.
Từng bức ảnh chụp cảnh thân mật, cô chủ động nhón chân hôn Bắc Hàn.
Nhếch môi lên, vì quá tức giận nên hơi thở của Mộc Duệ Thần khá nặng nề, anh nhìn gương mặt ngây thơ của Ngải Ái, kìm chế để không làm đau người có gương mặt thiên thần đáng yêu này, nhẹ nhàng hít vào thở ra thật sâu mới dời bước chân, quay mặt đi.
“Trợ lý Ngải”. Giọng nói của anh bình tĩnh trở lại. “Tôi muốn hỏi cô một vấn đề”.
Ngải Ái thấy anh đi lại ghế sofa, cánh xa mình mới thở ra. Lần nào đứng gần anh cô cũng thấy sợ hãi nhưng cũng hơi mong chờ, lòng không hiểu sao lại xao xuyến…
“Ừ”
Cô đứng trong góc bất an gật đầu. “Nếu người cô yêu sâu sắc phản bội cô, cô sẽ làm gì?”
237.
Ngải Ái ngẩn ra, nhỏ giọng:
“Tổng giám đốc bị đội nón xanh hả?” [Ám chỉ bị cắm sừng'>
Mộc Duệ Thần:
“Đừng hỏi mấy câu vớ vẩn”.
“Tôi nhất đinh sẽ… sẽ rất hận anh ta, càng yêu bao nhiêu, càng hận anh ta bấy nhiêu”.
Lòng cô quét qua một vết thương không rõ ràng.
“Nếu không thể cho tôi tất cả thì đừng nên hứa hẹn điều gì… Tôi với anh ta thật… Nhưng…”
Mộc Duệ Thần giật mình cúi đầu lắng nghe Ngải Ái nói, dựa người vào ghế nệm không nói một lời.
Cô ôm ngực, ngồi xổm xuống đất, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. “Nhưng… tại sao tôi lại có cảm giác này”.
Anh bước tới cạnh cô, bế cơ thể mềm mại của cô, cả hai cùng ngồi xuống ghế nệm.
“Cô sao thế?”. Anh thấp giọng hỏi. “Hãy nói cho tôi biết ai đã phản bội cô, nhìn mặt cô rất đau khổ?”
Đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt sũng nước.
“Tôi… Tôi…”
Thật kỳ lạ, tại sao cô phải đau lòng chứ, đây là vấn đề Mộc Duệ Thần hỏi cô cơ mà. Ngải Ái biết bản thân mình luôn được người đàn ông tốt nhất trên đời dùng cách dịu dàng nhất để yêu cô – Bắc Hàn, chưa bao giờ anh khiến cô bị tổn thương nhưng tại saoo từ cảm thông lại chuyển thành cảm giác đau lòng thế này.
“Nếu người đã phản bội cô xuất hiện một lần nữa trước mặt cô cô sẽ làm gì?”
Mộc Duệ Thần ghé sát vào cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen của cô:
Cô không né tránh anh, kinh ngạc nhìn vào gương mặt anh, lắp bắp nói:
“Tôi không có”
Anh cười. “Cô không có gì?”
“Tôi không có phản bội anh”
“Thật chứ?”
“Hãy tin tôi, tôi không…”
Khoan đã! Cô đang nói gì.
Ánh mắt Ngải Ái bừng tỉnh, bình tĩnh xô Mộc Duệ Thần ra, nhảy xuống ghế:
“Tổng giám đốc, nãy giờ tôi nói linh tinh đấy, tôi cũng không hiểu tôi nói gì”.
“Không sao”. Ánh mắt Mộc Duệ Thần ấm áp trở lại. “Tôi hiểu là được”.
“Tổng giám đốc”.
“Tôi tin cô”. Anh ghé sát mặt vào má cô. “Cho nên không được hận tôi, đây là mệnh lệnh”.
Ngải Ái như bị rơi vào trong sương mù, nỗ lực nhớ lại tình cảnh vừa xảy ra với Mộc Duệ Thần, cô nhớ rằng cô đã nghe điện thoại của Bắc Hàn, sau đó… lộn xộn.
Trời ơi! Cô chưa già mà đã lẩm cẩm rồi ư?
Mộc Duệ Thần đứng dậy:
“Trợ lý Ngải, bữa tiệc bắc đầu rồi”
“Vâng, đúng thế, thưa Tổng giám đốc”
Cô vội vã bước chân theo sát phía sau Mộc Duệ Thần, hai tay xoa trán, nhíu mày. Môc Duệ Thần nhìn thẳng về phía trước, không nói gì với Ngải Ái, môi nở nụ cười lạnh lẽo.
Nguyên nhân bé con bị mất trí nhớ, người đứng sau chuyện xảy ra hai năm trước là ai… Không cần đoán nữa…
Bây giờ lý lịch của gã đó rất đáng ngờ.
***********
Ngải Ái và Mộc Duệ Thần ra khỏi phòng, đứng ngay cầu thang nhìn đám đông phía dưới, các đầu ngành vẫn đang phát biểu nên đành phải đứng đó đợi.
“Trợ lý Ngải, chuyện cô đã đồng ý với tôi chưa quên chứ?”
Mộc Duệ Thần đột nhiên quay đầu lại nói với người đứng cạnh mình. “Tôi không thích những ai nuốt lời”.
“Dĩ nhiên là không”. Ngải ái ngẩng mặt lên, cười tươi, thoải mái tự tin. “Nhiệm vụ Tổng giám đốc giao nhất định tôi sẽ hoàn thành, tôi sẽ tường thuật lại cụ thể chi tiết quá trình tôi cưỡng hôn Tổng giám đốc và bày tỏ sự áy náy của mình”.
Khẽ nhíu mày, Mộc Dịch Triệt dịch người qua, hai tay đặt lên lan can, hứng thú nhìn cô.
“Cô đã lên kế hoạch gì”
Không phải câu hỏi mà là câu khẳng định. Bởi vì anh quá hiểu cô bé ngốc n