Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342780

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2780 lượt.

hận ra gương mặt này sao?”
Hai tay cô lướt trên mặt anh.
“Da rất đẹp và giống với Mộc Duệ Thần”.
Mạnh Á Xuyên cười.
Anh ngụy trang đơn giản, cố ý giữ lại một nửa dáng vẻ trước kia chỉ để mong chờ cô sẽ nhận ra… Nhưng cho dù hiện tại có để lộ bộ mặt thật của anh ra đi nữa, cô chỉ nhớ ra anh có gương mặt giống Mộc Duệ Thần…
“Ha ha, giống Mộc Duệ Thần ư?”. Mạnh Á Xuyên nắm tay cô, cúi xuống. “Vậy có một cái tên, em có muốn nghe không?”
“Hả?”. Ngải Ái nhíu mày. “Ai cơ?”
“Mộc Dịch Triệt”
Cô cau mày, một lúc lâu sau, lắc đầu mơ màng nói. “Tôi… không biết!”
“Được rồi”. Mộc Dịch Triệt [Bắt đầu khôi phục danh hiệu <<< Câu này của tác giả'>. Anh biết mà.
Đầu óc Ngải Ái nặng nề không suy nghĩ được điều gì, mắt ríp cả lại, cô ưm vài tiếng, lẩm bẩm. “Ừm… mệt thật”
“Đừng nghĩ gì nữa, ngủ một giấc đi”
Mộc Dịch Triệt nhắm nghiền hai mắt, cúi xuống hôn vào mắt cô, rồi ngồi thẳng người, gương mặt lạnh lùng, vấn vương nét buồn thảm.
Làm thế này là đúng hay sai, anh không rõ.
Làm thế này là giải cứu hay đẩy cô vào địa ngục anh còn chưa biết.
Chỉ vì anh không muốn lại phải nhìn thấy cô khóc…
*******************
“Thiếu gia, đây là toàn bộ tư liệu đã điều tra được, mặc dù không thể điều tra toàn bọ người trong Mộc gia, nhưng danh sách các nhân vật cộm cán đều ở đây”.
Thanh Dạ trình lên một chồng tài liệu, đứng nghiêm trang.
Bắc Hàn nhận tư liệu chăm chú lật xem rồi đan hai tay vào nhau đặt lên bàn:
“Họ đều bảo thủ hết sao?”
“Không hẳn”. Thanh Dạ bước tới đứng trước mặt Bắc Hàn rút ra một tài liệu. “Rất có thể sẽ cạy được miệng người này”.
“Chi nhánh của Mộc thị tại Nhật Bản được điều hành bởi Mộc Tụng, công ty này khá bí mật, chủ yếu phụ trách công việc ám sát, trong số những thuộc hạ có rất nhiều sát thủ ưu tú, trong đó không thể không nhắc tới con trai của Mộc Tụng là Mộc Dịch Triệt. Mộc Dịch Triệt hai năm trước đã bị gạch tên khỏi Mộc thị. Mặc dù anh ta chỉ là con riêng của Mộc Tụng nhưng không được coi là người của Mộc gia, thậm chí còn bị hạn lệnh trong ba năm không được đặt chân vào khu biệt thự của Mộc thị. Tôi đoán, anh ta có thể lợi dụng được”.
Thanh Dạ từ tốn nói với Bắc Hàn.
“Thiếu gia thấy sao?”.
Bắc Hàn cười hiền nhưng trong đôi mắt xanh lam ẩn chứa thứ ánh sáng lạnh lẽo. “Sát thủ hạng 7 thế giới, công khai ám sát người của tổ chức xã hội đen lớn nhất Nhật Bản Yamaguchi, suýt nữa thì bị Yamiguchia giết chết – Mộc Dịch Triệt”.
“Đúng thế thưa Thiếu gia”.
“Tôi nên thấy may mắn vì anh ta đã tách khỏi Mộc gia”. Bắc Hàn ngả đầu trên ghế, quay mặt nhìn máy bay rẽ mây bên ngoài cửa sổ. “Cô quen hắn ta?”
“Từng ở cùng với nhau trong trường đào tạo sát thủ”.
Bắc Hàn hứng thú quay đầu lại.
“Hả? Vậy cô có biết anh ta được gọi là gì không?”
“Hắn ư?” Thanh Dạ nghĩ ngợi một lúc rồi nói. “Phế vật”.
Đôi mắt xanh lam nhìn cô dò xét sau đó nở nụ cười.
“Hãy tin cho ra tung tích của Mị, sát thủ hạng 7 thế giới bị gọi là “Phế vật” mất tích hai năm nay, rất có thể anh ta sẽ quấy rối kế hạch của chúng ta”.
“Vâng thưa cậu chủ”. Thanh Dạ nghe xong, quay người định bỏ đi thì bị Bắc Hàn gọi giật lại.
“Thiếu gia có yêu cầu gì?”
“Thanh Dạ, nếu tôi nhớ không nhầm thì cô là sát thủ hạng 9 thế giới, không ghen tị với “Phế vật” sao?”
“Xùy!”. Thanh Dạ khinh thường. “Ẻo lả như đàn bà…” [Cái đoạn này đang nghiên cứu, bữa nào quay lại bổ sung'>.
Bắc Hàn kinh ngạc rồi mỉm cười. “Tốt, cô ra ngoài đi”.
“Vâng, thưa thiếu gia”.
Thanh Dạ ngồi trước cửa sổ cabin, tay đặt lên kính vẽ những ký tự loằng ngoằng. Tuy khá khó đọc nhưng nếu nhìn kỹ có thể nhận ra đó là những chữ M.
Tất cả những người trong tổ chức sát thủ đều biết đó là chữ viết tắt trong tên của Mị.
Tuy nhiên từ khi Mị bị khai trừ khỏi tổ chức sát thủ, biệt danh này cũng biến mất, không một ai nhắc lại.
*************************
“Cậu chủ, đến khách sạn rồi”.
Mộc Giản mở cửa xe, nhắc nhở người đang ngồi trầm tư băng ghế sau. “Cậu chủ?”
Mộc Duệ Thần bừng tỉnh, quay đầu lại, bước xuống xe, đi vào trong khách sạn.
“Cậu chủ, cậu vẫn chưa ăn gì trong bữa tiệc, có cần chuẩn bị bữa tối không?”. Mộc Giản nhìn cậu chủ đi trong hành lang vẫn trầm tư không khỏi lo lắng.
“Cậu chủ, sắc mặt cậu chủ không được tốt, có cần gọi bác sĩ không?”
“Không cần đâu chú Giản. Tôi khỏe”. Mộc Duệ Thần nói như vậy nhưng mày càng nhíu chặt lại. “Phía chủ tịch định khi nào?”
“Ba ngày nữa sẽ cử hành nghi thức đính hôn của cậu chủ và tiểu thư Angel, ngay ngày mai cậu chủ và Angel phải bay về khu biệt thự Mộc gia, đây là lệnh của chủ tịch”.
Mộc Giản nhìn lịch trunhf.
“Cậu chủ, tiểu thư Anglel đã thông qua lần xét nghiệm máu của người phía chủ tịch, cô bé đúng là có nhóm máu trùng với nhóm máu của cậu chủ, có thể mang thai con nối dõi, nên lần này chủ tịch không thể lấy phu nhân ra để đe dọa cậu chủ được”.
“Chú Giản”. Mộc Duệ Thần ngắt lời Mộc Giản. “Trong thời gian tôi phải bay về Tổng, chú hãy chăm sóc cô ấy”.
“Tiểu thư Ngải sao? Xin cậu chủ hãy yên tâm”.
Mộc Duệ Thần gật đầ