Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342756

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2756 lượt.

a bản chất của phụ nữ đã bị tuyệt chủng trên người cô”.
“Câm ngay”.
Đoàng! Lại một phát đạn.
Nhưng với phát súng này Mộc Dịch Triệt né được, anh so vai cười vang:
“Trong tổ chức có quy tắc, khi không thực hiện nhiệm vụ không được vô cớ nổ súng, cô đã vi phạm”.
Mắt Thanh Dạ lóe sáng:
“Cái quy định rách nát đó ai mà tuân thủ chứ”.
Mộc Dịch Triệt nhìn cô hỏi:
“Cô đã tách khỏi tổ chức”.
Thanh Dạ lạnh lùng hừ một tiếng.
“Tại sao?”. Mộc Dịch Triệt nhíu mày. “Cô chư abao giờ phạm sai lầm”.
“Đó không phải việc của anh”.
“Cô là do một tay tôi nuôi lớn, sau lại không liên quan”. Mộc Dịch Triệt kéo cánh tay Thanh Dạ. “Tiểu Dạ, cô giấu tôi…”
“Buông tôi ra!”. Mặt Thanh Dạ đột nhiên biến sắc, tái nhợt không hột máu, la hét. “Mộc Dịch Triệt không được đứng gần tôi nếu không tôi giết anh”.
Luôn mặc đồ nam và có chứng sợ đàn ông khá nghiêm trọng, đã không chạm vào thì thôi chứ một khi đứng quá gần đàn ông, cô nàng rất muốn nã đạn vào họ.
Mộc Dịch Triệt thở dài, xua tay:
“Tiểu Dạ, tôi là sư phụ của cô”.
“Tốt”. Thanh Dạ lạnh lùng cắt ngang lời anh, nhìn thẳng về phía trước.
“Thời gian không còn nhiều nữa, tôi không muốn để thiếu gia đợi”.
Gió thổi thốc qua, thổi bay mái tóc vào vạt áo của Mộc Dịch Triệt, anh ngước mắt nhìn cô gái ngang tàng, đầu xuất hiện một hình bóng….
Mộc Duệ Thần đào hoa có tiếng rốt cuộc lại bị Ngải Ái lấy mất trái tim…
****************
Bụng đau dữ dội, Ngải Ái nhắm nghiền hai mắt lại nằm trên giường, mồ hôi đầm đìa ướt tóc và gối, cô ôm ngực khó thở, gập người lại nhưng không thể chống lại được sự sợ hãi.
“Mộc… Duệ Thần”.
Luôn miệng gọi cái tên này, chớp hàng mi rồi từ từ mở mắt ra.
Đập vào mắt là những đồ vật vừa quen thuộc vừa xa lạ và nụ cười như tỏa nắng.
“Em dậy rồi”. Anh đưa cho cô cốc nước. “Mơ thấy ác mộng à?”
Ngải Ái nhìn cốc nước trong suốt, hai tay xoa ly, mặt trắng bệch, khó khăn nói:
“Anh đã về”
Bắc Hàn ngồi bên giường, nhìn chàm chằm vào đôi mắt vô hồn của Ngải Ái, gật đầu:
“Ừ, anh về rồi”
“Em muốn gặp anh ấy”. Ngải Ái đặt chân xuống giường, kích động, vô thố. “Em muốn đi gặp Mộc Duệ Thần, em muốn thấy anh ấy”.
“Tiểu Ái, tại sao em lại muốn đi gặp cậu ta”. Ánh mắt Bắc Hàn bình tĩnh và lãnh đạm. “Cho dù cậu ta đã làm tổn thương em?”
Ngải Ái sững sốt khựng người, đứng chôn chân tại chỗ, hai mắt dại đi.
“Em muôn gặp anh ấy”.
Bắc Hàn ôm cơ thể mềm mại của cô, nói vào tai cô:
“Mộc Duệ Thần không xứng đáng”.
Không đáng giá.
Bị Bắc Hàn vòng tay ôm trước ngực, mắt Ngải Ái sũng nước rốt cục không cách nào kiềm chế được khóc nức nở.
Mộc Duệ Thần mười ba tuổi… Mộc Duệ Thần mười tám tuổi… Cô và anh đã hứa hẹn với nhau… Anh ôm cô và gọi cô là bs con… Anh bá đạo với cô… Anh tàn nhẫn với cô…
Con của cô… Cảnh anh làm tình với Mộc Lị Vi… Tất cả, giờ đây, cô đã nhớ lại tất cả mọi chuyện.
Kể cả những ngày nay ở bên Mộc Duệ Thần… Mạnh Á Xuyên… Tất cả đều sáng tỏ, từng người xuất hiện bên cạnh cô hóa ra đều là người quen.
Cô muốn hỏi Mộc Dịch Triệt, tại sao, anh lại đẩy tôi vào người đó? Mộc Dịch Triệt, tại sao anh chưa bao giờ thực hiện những gì đã hứa với tôi? Tại sao… lại muốn tôi tiếp tục có liên quan tới người đó?
Nhớ lại cái đêm tình của mình và Mộc Duệ Thần, ngực cô đau nhói, nụ cười trên môi méo xịch.
Duyên trước còn chưa rõ ràng à, sao có thể lại để bị lún sâu vào lần nữa?
Đồ ngốc! Mới có mấy ngày mà đã yêu Mộc Duệ Thần… Cho dù bây giờ đã nhớ lại mọi tổn thương giữa cả hai, cô vẫn yêu Mộc Duệ Thần như trước bằng tình yêu khắc sâu vào tim…
Cho dù anh không quan tâm tới cô.
“Hiện tại, anh ta đã bỏ rơi em”. Bắc Hàn lau nước mắt cho cô, giọng trách cứ. “Sao em còn khóc vì cậu ta?”
Ngải Ái cắn môi, quay mặt đi, nhắm nghiền mắt, không muốn nghĩ tới những điều khiến cô đau lòng.
Bên trên tờ báo đặt đầu giường lật, có một tiêu đề viết mực đỏ.
Tổng giám đốc Mộc thị tuyên bố đính hôn, hai ngày sau cử hành nghi thức đính hôn tại Mộc gia, ba ngày sau cử hành hôn lễ ở New York.
Giống như cây dao đâm khoét trái tim cô, đau tới mức cô không dám mở mắt ra, sợ khi nhìn thấy ảnh người đó, sợ nhìn thấy ba chữ Mộc Duệ Thần, càng đau đớn khổ sở hơn…
*********************************
“Hôn lễ? Tôi chỉ đồng ý sẽ đính hôn”.
Giọng nói mạnh bạo không có tí đường sống, chàng trai ngồi đối diện với một ông lão to lớn, mặt hằm hè thể hiện cơn tức cửa anh.
“Duệ Thần, Kiều An Kỳ là người con gái xứng đôi với cháu, cô bé có thể sinh ra được người thừa kế xuất sắc, cháu còn do dự điều gì?”. Ánh mắt Mộc Thận từng đợt lạnh lẽo. “Ta vì cháu mới giữ lại cái mạng của người đàn bà kia, cháu nên cảm ơn ta mới phải?”
Người đàn bà kia.
Cảm ơn.
Mộc Duệ Thần cười khẩy, mắt sâu thẳm không nhìn thấy đáy. “Người đàn bà đó — đúng là mẹ của tôi, vợ của cha tôi và cũng là người đàn bà của ông nội”.
Cắn răng nói, mặt Mộc Duệ Thần tối đen.
Đúng vậy, đây là một sự sỉ nhục! Sỉ nhục lớn nhất cuộc đời anh!
Ông nội và cha cùng một vợ, cha bị ông nội bức tử, và người thừa kế Mộc