Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2754 lượt.

r>Em phải ở cạnh anh, cô bé.
********************
Trong quán rượu tối tắm, ánh đèn leo lét không nhìn rõ mọi thứ. Trước cửa có một chàng trai cao gầy mặc đồ đen gắt gỏng nhìn quanh quán rượu. Thanh Dạ dễ dàng tìm được người đàn ông hai tay ôm gái.
Râu ria xồm xoàm, chiếc áo đỏ bị đàn bà cởi toạt ra, môi nhận ly rượu họ rót cho.
Thanh Dạ bước đi thật nhanh tới trước mặt anh, ném một đống đồng tiền lên bàn, nhìn đám đàn bà ra lệnh. “Cầm lấy mà chia nhau, giờ các cô đi được rồi”.
Các cô gái cầm tiền rồi bỏ đi, Thanh Dạ ngồi xuống ghế bên cạnh người đàn ông, nhíu mày:
“Mộc Dịch Triệt…”
Mộc Dịch Triệt đã ngồi đờ đẫn trong quán rượu này hai ngày hai đêm, nửa say nửa tỉnh, mở đôi mắt lờ đờ, khàn khàn giọng trả lời một cách sexy:
“Mày đuổi các cô gái của tao đi đâu rồi? Mày là ai?”.
Mộc Dịch Triệt cúi xuống ghé sát vào Thanh Dạ, giọng không vui. “Để tao nhìn kỹ mày là thằng nào dám liều mạng tới làm phiền tao”.
“Hôi chết mất! Nồng nặc mùi rượu. Cút, tránh xa tôi ra”.
Thanh Dạ quát nhưng không né ra, mày nhíu chặt lại, lẳng lặng phun ra một câu. “Mị, giờ anh đúng là một “phế vật” rồi đấy”. [Ai thay giùm mình cái từ phế vật nhé'>.
Mộc Dịch Triệt cười, không nói gì tiếp tục rót rượu.
“Hãy đi theo tôi!”
Mộc Dịch triệt hờ hững uống rượu.
“Chủ nhân của chúng tôi muốn gặp anh”. Thanh Dạ nhắc lại một lần nữa, bất mãn nhìn tên lôi thôi Mộc Dịch Triệt, hừ lạnh. “Năm đó, một mình anh chống chọi với những người trong tổ chức của Yamaguchi khiến bọn họ không chết thì cũng bị tàn phế. Tôi đoán đều có nguyên nhân. Cho dù làm thế cũng không có nghĩa là anh đã thoát được ra khỏi tổ chức, đó không phải tác phong của anh”.
Tay chợt khựng lại, Mộc Dịch Triệt quay sang:
“Thanh Dạ, nước sống không phạm nước giết. Cô đến đây có mục đích gì?”
Tốt, cuối cùng cũng trả lời. Thanh Dạ cười tự tin:
“Thiếu gia của chúng tôi cho mời anh”.
“Kẻ nào muốn gặp tôi kêu hắn tới đây”.
Uống ực ly rượu, Mộc Duệ Thần mở chiếc cúc áo thứ ba, thở ra mùi rượu:
“Chẳng lẽ anh không muốn biết người năm đó đã bắn tin cho Yamaguchi là ai?”. Thanh Dạ đứng dậy, không muốn dựa quá gần vào Mộc Dịch Triệt. “Bị cướp khỏi tay người con gái anh yêu, lại còn làm cho cô ấy mất hết trí nhớ. Nếu muốn biết thì anh hãy đi theo tôi”.
Nói xong, đứng dậy, quay người bỏ đi.
Thanh Dạ tin chắc rằng Mộc Dịch Triệt nhất định sẽ đi theo cô. Nhưng khi ra đến cửa quán rượu, quay đầu lại không ngửi thấy mùi rượu, sau lưng cũng không có ai, hơn nữa chỗ vừa nãy Mộc Dịch Triệt ngồi cũng trống không.
247.
THANH DẠ
Thanh Dạ đi ra khỏi quán rượu, đầu nghĩ cách làm thế nào để Mộc Dịch Triệt chịu theo cô về gặp thiếu gia.
Chưa tới lúc cô ra tay với Mộc Dịch Triệt. Đó là người đàn ông vô cùng nguy hiểm, cô vẫn còn thua anh ta tới hai bậc, chỉ có thể dùng mưu mới thắng được, tuyệt đối không nên đối đầu với Mộc Dịch Triệt.
Không lẽ, cô đã phán đoán sai.
Việc Mị lọt vào tay trùm xã hội đen Yamaguchia và vụ nổ năm đó…
Xem ra cần phải điều tra cho ra điểm mấu chốt…
Nghĩ thế, Thanh Dạ đã đi vào trong một con hem nhỏ. Vừa bước vào, đột nhiên cô cảm nhận được luồng ấm khí cực mạnh.
Rất lạ!
Quay người lại ngay lập tức, trong tay xoẹt ra một con dao tinh xảo cầm lên hướng về phía đó, tay phải bằng tốc độ nhanh nhất rút ra một khẩu súng màu đen giơ ra sau. “Ai”
Trời tối đen, Thanh Dạ căng mắt nhìn, chợt kinh ngạc nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh.
“Là anh!”
“Tôi nghĩ chúng ta gặp nhau ở góc ngã tư này sẽ thích hợp hơn, cô thấy sao?”. Mộc Dịch Triệt nhún vai. “Tiểu Dạ, có tiến bộ, tiếc là cô không bao giờ có thể chĩa được họng súng vào đầu tôi”.
“Anh”. Nhìn chiều cao của cả hai quá chênh lệch, mặt Thanh Dạ đỏ lên vì giận, rút lại khẩu súng đang chỉa vào ngực Mộc Dịch Triệt lẩm bẩm. “Lần sau, tôi nhất định sẽ bắn vỡ sọ anh”.
“Tôi sẽ chờ cái ngày đó, Tiểu Dạ”. Mộc Dịch Triệt định khoác vai Thanh Dah nhưng khi tay vừa chạm vào vai, chợt nghe có tiếng loảng xoảng.
Mộc Dịch Triệt biết vừa có một viên đạn bắn sượt qua thắt lưng, nếu Thanh Dạ không nương tay, có lẽ giờ anh đã chảy máu đầm đìa.
Mộc Dịch Triệt bật cười, dựa người vào tường:
“Thiếu gia của cô sai cô đi gặp tôi là lầm to”.
“Mộc Dịch Triệt, nể tình anh trước kia là đồng môn với tôi, lần này tôi tha cho anh”. Thanh Dạ rống lên cảnh cáo, ra sức phủi phủi đầu vai vừa nãy bị Mộc Dịch Triệt đụng chạm. “Bẩn chết đi được, thật ghê tởm, bàn tay bẩn thỉu của tên bẩn thỉu, lần sau gặp lại tôi sẽ giết anh”.
Mộc Dịch Triệt đứng thẳng người, thân hình cao lớn của anh tạo thành một cái bóng thật dài dưới ánh trăng. Anh nhìn Thanh Dạ đang tức tối, nghiêm túc hỏi:
“Xin hỏi, tiểu Thanh bị mắc bệnh sợ đàn ông thì sao có thể đi cùng tới tới gặp thiếu gia của các người được đây?”
“Không liên quan tới anh”. Thanh Dạ ngẩng đầu lên, mặt đỏ bừng, giọng nói như núi lửa phun trào. “Anh đứng cách xa tôi ba mét, không được hỏi, không được nói chuyên, và cũng không được chạy trốn”.
Những lọn tóc bay bay trước trán, đôi mắt đen liếc Thanh Dạ.
“Xem r


Teya Salat