Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2705 lượt.

hé!”
Mộc Dịch Triệt quay người ung dung đi vào ngõ tối sau đó biến mất. Ngải Ái nhìn thấy đám người du côn kia bắt đầu đứng dậy đi về phía cô.
Một cô gái Trung Quốc tóc đen xinh đẹp đi một mình vào quảng trường vắng vẻ này như một miếng mồi ngon của bầy sói hổ đói khát. Ngải Ái nắm chặt hai tay, rủa thầm trong lòng rồi co chân chạy về hướng Mộc Dịch Triệt đi lúc nãy.
“Mộc Dịch Triệt, chờ tôi với!”
BỎ TRỐN [2'>
“Anh nói dẫn tôi tới bữa tiệc từ thiện sao lại tới đây làm gì?”. Ngải Ái nhìn chằm chằm Mộc Dịch Triệt đang ngồi lô ghế VIP trong quán bar lạnh lùng hỏi.
“Cô vội gì. Vẫn còn sớm. Mấy tiếng nữa mới phải đi, bé con”.
Mộc Dịch Triệt cầm ly cocktail lên uống một hơi cạn sạch, nháy mắt:
“Tôi tốt bụng đưa cô tới đây để xả stress, cô không cảm kích tôi à?”
Ngải Ái hừ một tiếng rồi ngồi xuống ghế nệm phía trong góc.
“Tôi chẳng thích thú gì!”
“Chậc!”
Anh cười, rút bộ đàm ra:
“Luật cũ, đẹp nhất, hấp dẫn nhất, phục vụ tốt nhất – chỉ định người đi!”
Mười phút sau, cánh cửa mở ra, có ba người đẹp bốc lửa đi vào, một cô thuần khiết như ngọc, một cô mông-ngực-eo tiêu chuẩn, cô kia người mình dây.
Ngải Ái cau mày, tên điên Mộc Dịch Triệt này đầu óc đen tối nặng, chơi gái mà con mang cô theo làm gì?
Ba cô nàng vây quanh Mộc Dịch Triệt cười cợt, một nàng bên trái, một nàng bên phải còn nàng kia thì ngồi trên đùi.
“Sếp Mộc, lâu lắm rồi mới thấy anh tới nha!”
“Chị em em nhớ anh muốn chết…”
“Còn tưởng anh quên bọn em rồi cơ đấy… Hihi!”
Mộc Dịch Triệt đẩy các cô nàng ra, nheo mắt cười:
“Hôm nay anh gọi các em tới không phải để phục vụ anh mà anh cần các em tiếp đãi khách của anh”.
Ngải Ái kinh ngạc. Anh ta còn hẹn ai nữa ư?
“Chính là cô ấy!”. Mộc Dịch Triệt cười phá lên. “Các em giúp cô ấy giải tỏa stress, nếu cô ấy uống hết một ly rượu, anh sẽ thưởng cho tụi em mỗi đứa một viên kim cương, hai ly là hai viên. Cứ thế xem ai được nhiều viên nhất. Anh đang rất vui vẻ… Còn nhiều hơn phần thưởng của một đêm…”
Các người đẹp há miệng vì ngạc nhiên và hưng phấn, yêu cầu quá dễ dàng lại hậu hĩnh thế này ai mà không háo hức. Đúng là người của Mộc gia có khác, tiêu tiền như nước.
Ngải Ái phẫn nộ đứng dậy mắng sa sả:
“Mộc Dịch Triệt, anh là đồ điên. Anh gọi các cô này tới phục vụ tôi làm gì. Tôi không phải les!”
“Chậc chậc! Không đánh giá cao lòng tốt của anh à. Anh chỉ muốn bé say!”
“Anh muốn gì anh nói toạc ra đi?”
“Rất đơn giản! Bé say, vì rượu mà cuồng nhiệt với anh, chắc chắn hai ta sẽ có một đêm rất lãng mạn, đúng không?”
“Tôi đi đây!”
“Này em, sếp Mộc đã ưu ái em như thế em còn muốn gì nữa đây”. Ba cô nàng bắt đầu xúm xít quanh cô, nhìn cô như nhìn một thỏi vàng. “Rượu đỏ, rượu đế, sâm banh, cocktail, em muốn uống gì, các chị sẽ lấy cho em…”
“Đi chỗ khác… Tránh ra…”
Ngải Ái lùi về phía sau nhưng càng cô nàng vẫn bám dính lấy cô như bạch tuộc…
Khỉ thật, tự nhiên lại chui vào cái động điên khùng, cái ổ biến thái, xúi quẩy quá!






BỎ TRỐN [3'>
Trong lúc Ngải Ái hoảng hốt thì đã bị ba cô nàng chuốc tới mấy cốc rượu. Đây là lần đầu tiên cô uống rượu nên cảm thấy dạ dày mình như muốn bốc cháy, tay chân mềm nhũn không chút sức lực ngồi trên ghế nệm, các cô nàng kia càng tấp rượu tới tấp. Đầu óc cô bồng bềnh, mơ màng như sắp ngủ.
“A…” Lại một ly rượu đỏ được đưa tới môi sau đó là những bàn tay mịn màng trắng trẻo giữ cô ép cô uống ly rượu đó.
“Sếp, em được mười ly. Anh hứa phải giữ lời đó nha”.
“Sếp Mộc, em tám ly nha”.
Đây là thẻ VIP dành riêng cho Mộc gia, hay nói cách khác, ai quẹt thẻ này không chỉ mua được kim cương mà còn có thể mua được cả tòa nhà chọc trời.
Chỉ có thể là Mộc gia mới giàu thế.
Mộc Dịch Triệt dứng dậy, từ từ bước tới phía trong góc, giữ cổ áo của Ngải Ái:
“Bé say rồi ư?”
Trong mơ màng, Ngải Ái ôm lấy tay anh rồi bừng tỉnh:
“Xem ra Mộc Duệ Thần phải đánh giá cao anh”. Gạt tay anh ra, Ngải Ái loạng choạng đứng dậy.
Bịch!
Cô ngã sấp xuống ghế nệm.
“Ah… đau quá… Đau!”
Mắt nhắm mắt mờ, đầu óc chếnh choáng nhìn người trước mặt rất quen nhưng không nhớ ra là ai, Ngải Ái lảo đảo đứng dậy đẩy Mộc Dịch Triệt:
“Anh là ai vậy… Sao xô tôi ngã… Đau quá… Đau quá… Ai…”
“Mới có mấy ly rượu mà đã say thế này, không có sức chiến đấu, không có sức phản kháng, lại ngốc nghếch, dễ bị đánh bại quá…”. Hừ mộ tiếng, Mộc Dịch Triệt khoanh tay đứng nhìn Ngải Ái đang nằm dài trên ghế nệm. “Thông minh sành sỏi như Mộc Duệ Thần sao lại giữ cô bên cạnh?”
Ánh mắt chợt lóe lên tia sáng, Mộc Dịch Triệt thả tay xuống cau mày:
“Bé vô dụng như vậy, anh đã giúp bé thoát khỏi tay nó mà bé cũng không thích ở với nó đúng không?”
Ngải Ái nằm trên ghế nệm cựa quậy lảm nhảm:
“Mộc Duệ Thần, thằng nhóc thối tha, tránh ra, tôi muốn về nhà, mẹ phải về nhà…”
“Coi như bé đồng ý với anh rồi nhé. Anh không mạnh bạo với bé đâu”.
Mộc Dịch Triệt cười khẩy, cởi áo khoác, rồi đặt tay lên dây nịt.
“Để anh giúp bé giải tỏa. Bé phải biết mộ