Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2709 lượt.

dài. Hôm nay nếu cậu chủ không nói đừng quấy rối Ngải tiểu thư thì họ sẽ để tiểu thư dễ dàng chạy thoát như vậy sao? Ông đã phục vụ cho cậu chủ nhiều năm nên rất hiểu cậu chủ, cho dù sắc mặt cậu chủ không thay đổi nhưng chắc chắn ngài đang tức giận.
Ngải tiểu thư cũng to gan thật, không những bỏ trốn lại ở cùng một chỗ với anh họ của cậu chủ… Ông lại thở dài vì Ngải Ái… Thấy thật khổ cho cô…
Tại sao?
Bởi vì ông biết cả đời Ngải tiểu thư phải ở bên cậu chủ.
*************
“Cút chỗ khác! Đồ biến thái!”
Ngải giơ chân đá vào trước ngực Mộc Dịch Triệt, để lại một dấu chân thật to.
Mộc Dịch Triệt bị đá trúng bật cười:
“Bé con cũng thú vị đấy. Ok. Anh đây sẽ chơi với bé”.
Nhanh như chớp, anh chàng chạy tới cửa đứng chắn trước mắt Ngải Ái:
“Không đi đường này được!”
Ngải Ái sốt ruột chạy trở lại ghế nệm ném ly bình vào người Mộc Dịch Triệt, mắng sa sả:
“Đồ điên! Tránh ra! Tôi đã nói không cần sự trợ giúp của anh, anh còn bắt tôi làm gì”.
“Anh đang chơi trò chơi. Bắt bé lại sau đó “chơi” bé. Trò này vui hết sẩy”.
Mộc Dịch Triệt đứng trước cửa cười đểu nhìn Ngải Ái đang lùi dần về phía tường. “Bé không cần anh giúp sức nhưng anh sẽ sớm làm cho bé kiệt sức rồi đưa bé về nhà, ok?”
Anh chàng lại còn cười phá lên.
Ngải Ái cầm quyển tạp chí trên bàn ném thẳng vào mặt anh. Mộc Dịch Triệt nhanh nhẹn né qua một bên. Cô nhìn cửa sổ gần đó nghĩ bụng hay là đập cửa nhảy ra ngoài…
Oh no! Cô lắc đầu quầy quậy. Cô không phải người nhện càng không phải rồng, đập cửa kính nhảy xuống dưới chỉ có nước tan xương nát thịt.
“Anh đến đây, bé con… Bé chạy đâu cho thoát!”.
Mộc Dịch Triệt ngay sau đó nhảy lên bàn rồi lăn mấy vòng xuống thảm như điệp viên vươn tay bắt được Ngải Ái đang tìm cách chạy trốn. Trong lúc cuồng cuồng, cô ngã ập vào trong lồng ngực của Mộc Dịch Triệt.
Mộc Dịch Triệt ép cô vào tường, hai cánh tay như cái lồng nhốt cô bên trong.
“Bé không chạy được đâu!”
Ngải Ái thở phì phò, hai má đỏ lên:
“Thả tôi ra!”
Mộc Dịch Triệt nhìn cô nói:
“Nếu muốn anh thả bé thì bé hãy chủ động…”
“Muốn tôi chủ động…”
Anh chàng ôm gáy cô, ghé môi hôn lên đôi môi cô. Một nụ hôn sâu kiểu Pháp. Có thể nói đó là một nụ hôn dịu dàng đến kỳ lạ.
Ngải Ái mở to mắt nhìn anh chàng rời môi mình cười nói:
“Được anh hôn, bé thích không?”
Ngải Ái đang định mở miệng nói thì nghe thấy tiếng cửa được đẩy bật ra.
Cô nhìn thấy Mộc Duệ Thần đứng dựa người vào cửa, giọng nói anh dường như đang cố nén cơn giận xuống.
“Ồ. Hai người vui vẻ quá nhỉ!”






TÔI SẼ RẤT LO
Ngải Ái điếng người, xô Mộc Dịch Triệt ra. Mộc Dịch Triệt ôm vai Ngải Ái nhìn cô đang thẫn thờ dựa vào tường, quay đầu lại dõng dạc:
“Tưởng ai không biết xấu hổ tự tiện xông vào đây phá đám người khác yêu đương, hóa ra là chú”.
Mộc Duệ Thần không nhìn Mộc Dịch Triệt cũng không dậm chân bước vào nhà, lạnh lùng đứng ngay cửa nhìn Ngải Ái:
“Cô ở đây làm gì?”
Một mảng yên tĩnh bao trùm toàn bộ căn phòng.
Mộc Dịch Triệt nắm chặt tay Ngải Ái:
“Bé con, đừng sợ. Anh sẽ đưa bé đi!”
Ngải Ái há miệng thở dốc rồi nhìn Mộc Duệ Thần đang ngồi trên ghế nệm, lí nhí nói:
“Mộc Duệ Thần, chào nhé!”
Những ngón tay đang nhịp trên thành ghế dừng lại, Mộc Duệ Thần híp mắt lại, nhìn vừa gần gũi vừa xa cách:
“Được thôi, đó là lựa chọn của cô”.
Anh vừa nói xong, trước cửa phòng lập tức xuất hiện tốp người mặt đồ đen đưa vào phòng một người phụ nữ bị trói.
Người phụ nữ đó tóc tai lòa xòa đau đớn nhìn Ngải Ái và Mộc Dịch Triệt la lên:
“Xin các anh thả tôi ra… Tôi cầu xin các anh… Tôi chỉ muốn cứu tiểu thư kia… Tôi xin anh… Xin anh đừng giết tôi…”
Trên cổ người đó có một nối ruồi màu đỏ rất dễ nhìn ra. Ngải Ái mở to mắt giơ tay bụm miệng lại. Đó là bà mẹ trẻ đã giúp cô chạy trốn…
“Mộc Duệ Thần, cậu định làm gì chị ấy?”. Ngải Ái khẽ gào lên, muốn chạy tới chỗ người phụ nữ kia nhưng bị mấy tay vệ sĩ ngăn lại.
Cô nhìn vào lưng Mộc Duệ Thần.
“Thả chị ấy ra. Chị ấy chỉ muốn cứu tôi?”
“Cô chọn đi. Một chị ta chết…”. Mộc Duệ Thần đứng dậy, quay người nhìn thẳng vào Ngải Ái bằng ánh mắt lạnh lẽo. “Hai, về nhà với tôi”.
Bốp bốp bốp bốp.
Bà mẹ trẻ đang quỳ bị tát mấy cái. Cô đưa đôi mắt khẩn khoản nhìn Mộc Dịch Triệt cầu cứu.
“Không… Mộc Duệ Thần, đừng làm vậy…Này Mộc Dịch Triệt, anh mau nghĩ cách gì đi…”
Điện thoại Mộc Dịch Triệt chợt đổ chuông. Anh rút ra cầm tới góc phòng nói mấy câu, sắc mặt anh xám xịt. [Để nhìn coi là điện thoại gì, chắc iphone nhở… không thì vơ tu gì đó...'>
Sau đó anh đi tới trước mặt Mộc Duệ Thần nghiến răng:
“Dùng tính mạng của cha và cả nhà để uy hiếp tao. Mày khá lắm”.
“Quá khen. Hy sinh tình cha con để làm lá chắn thì tôi lại không áp dụng”.
Mộc Dịch Triệt nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới đất căm tức nói:
“Tất cả đều là âm mưu của mày”.
Nhìn cô nàng ngây ngốc đứng trong xó, Mộc Duệ Thần nhếch môi cười lạnh lẽo.
Bé con… Tại sao lại muốn bỏ trốn…
“Các người…”. Ngải