Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2713 lượt.
Ái run rẩy, trong lòng bức bách. Nói chuyện giết người, súng đạn, hy sinh… mà ngay cả mắt cũng không chớp… Tất cả những chuyện đó quá xa lạ với cô…
“Mộc Dịch Triệt!”. Cô bắt lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất. “Anh cứu chị ấy và cứu cả tôi với… Tôi không về nước nữa,…không về đâu…”
Mộc Dịch Triệt giật mình nhìn cô chủ động nắm cánh tay anh. Im lặng một lúc, anh bỏ tay cô ra:
“Bé con, hai ta không biết nhau. Hay bé nói cho anh biết tên bé là gì đi?”
Tim như ngừng đập. Hóa ra sống trên đời này ai cũng không nên tin, chỉ tin vào bản thân mình.
Ngải Ái nhìn bàn tay bị gạt ra, sau đó lặng lẽ bước tới trước mặt Mộc Duệ Thần, túm chặt tay anh:
“Tôi sai rồi… Mộc Duệ Thần… Tôi xin lỗi…”
Mộc Duệ Thần mỉm cười dịu dàng, dang tay ôm cô, bàn tay to của anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô:
“Ừm!”
Mộc Giản bước vào phòng gật đầu ra hiệu cho những người mặc đồ đen đưa bà mẹ trẻ đi ra ngoài. Mộc Dịch Triệt đứng trơ như phỗng nhìn Ngải Ái ngây thơ vô tội như đứa con nít nhận lỗi với Mộc Duệ Thần, sau đó quay người bỏ đi.
Trong phút chốc, căn phòng chỉ còn lại một mình anh và cô.
Mộc Duệ Thần kéo tay cô tới cửa sổ, nhỏ giọng hỏi:
“Cô sợ tôi từ khi nào?”
“Không… Tôi không sợ cậu…”
“Cô đang run rẩy”.
Anh cởi áo vest khoác lên người cô, dịu dàng ôm hai vai cô.
“Cô còn lạnh không?”
Cô tựa đầu vào vai anh. “Ừ, không lạnh nữa!”
Thật ra… Càng lạnh hơn.
Cô sợ cậu ta từ lúc nào ư? Đó là khi Mộc Dịch Triệt nói với cô.
Bé con, tôi không phải người xấu. Chuyện xảy ra với bạn của cô từ đầu tới cuối đều do Mộc Duệ Thần uy hiếp bắt tôi làm, người đứng đằng sau chính là nó… Cô không tin? Tôi nói cho cô biết, nó tuy nhỏ tuổi hơn tôi nhưng luôn đi trước tôi một bước…Nó có thể gây áp lực với người khác bằng mọi thủ đoạn…
Tới giờ cô vẫn còn thấy run.
Mộc Duệ Thần nhìn cô sau đó ôm vào ngực:
“Cô mệt rồi. Chúng ta về nhà nào!”
Nhà… Ngải Ái cười khổ. “Chỉ sợ cậu đưa tôi về để trừng phạt tôi!”
Mộc Duệ Thần cười nhẹ rồi nâng cằm cô lên:
“Nếu cô hôn tôi, tôi sẽ không phạt cô”.
“Ừm!”
Nhón chân lên, sau đó áp môi mình lên môi anh, Ngải Ái cười quyến rũ. Con nuôi của cô trưởng thành rồi. Không ai dám đụng vào mà còn phải nhìn mặt dò thái độ, sau khi uy hiếp cô, lại dịu dàng ôm hôn:
“Từ giờ trở đi đừng chạy lung tung. Tôi sẽ rất lo, bé con”.
♥♥♥
Lại hãi với một tình tiết trong chương cuối. Ngải Ái giơ súng lên bắn mẹ của Mộc Duệ Thần. Ôi, ôi… Nàng ta giết người xong vẫn khá bình tĩnh mà không suy sụp hay ít ra cũng bật khóc chẳng hạn… (-__-). Ôi dzời. Còn thằng nhóc Mộc Duệ Thần thì nhìn mẹ chết mà mặt lạnh lùng không đau khổ. Truyện này, cặp nhân vật chính máu lạnh hết rồi. Òa òa…
ĐU LÀ CON NGƯỜI THẬT CỦA CẬU TA
Mộc Duệ Thần tự mình lái xe đưa Ngải Ái về biệt thự. Trên đường, cả hai đều im lặng không nói với nhau câu nào.
Tới cột đèn đỏ nhấp nháy, cô mới quay sang hỏi:
“Cậu… cậu có bằng lái xe chưa?”
Mộc Duệ Thần cho xe dừng lại điềm tĩnh trả lời:
“Không cảnh sát nào dám bắt tôi đâu”.
Ngải Ái ngó đầu nhìn đèn đường sáng trưng bên ngoài cửa xe, tay đặt trên kính vẽ nghệch ngoạc sau đó hà hơi một cái, hình vẽ đó biến mất.
Mộc Duệ Thần nhìn hành động đó của cô, rồi nhấn ga cho xe lao thẳng về phía trước nửa tiếng sau đã lái vào trong gara của biệt thự, nắm tay dắt Ngải Ái về phòng.
Lúc anh và cô cùng bước vào phòng, cô nhận ra Mộc Duệ Thần mặc đồ đen hoàn toàn tương phản với căn phòng màu hồng. Ngải Ái hai mắt mù mịt lẽo đẽo theo sau Mộc Duệ Thần như một con rối. Anh ngồi, cô cũng ngồi theo.
Anh nghiêng người, ghé mũi gần sát Ngải Ái, nhướng mày:
“Cô uống rượu?”
“Ừm!”. Ngải Ái gật đầu. “Mộc Dịch Triệt đặc biệt chiêu đãi”.
Mộc Duệ Thần gật đầu ừ một tiếng rồi quay mặt đi. Trông cô rất hoảng sợ, gương mặt vô tội nhưng lại lấm lét sợ hãi với đôi môi nhợt nhạt như thiếu máu khiến người khác phải đau lòng.
“Nước tắm cũng chuẩn bị rồi. Cô đi tắm đi”.
Anh cố gắng nói chuyện dịu dàng nhất có thể:
“Cô muốn ăn gì cứ nói chú Giản làm cho”.
Ngải Ái gật đầu:
“Ăn gì cũng được!”.
Cô lạnh lùng trả lời sau đó đứng dậy lảo đảo đi tới phòng tắm. Năm năm trước người luôn chọc tức đùa bỡn cô chỉ có thể là Mộc Duệ Thần… Năm năm sau, trong khách sạn, Mộc Duệ Thần người mà khiến không ai dám nhìn thẳng vào mặt và Mộc Duệ Thần dịu dàng hết mực kia… Đâu mới là con người thật của cậu ta?
************
Tắm xong, Ngải Ái bước ra khỏi phòng tắm. Cô nhìn thấy Mộc Duệ Thần vẫn chưa đi, chỉnh tề ngồi trên ghế nệm đọc báo. Anh nghe có tiếng bước chân của cô liền thả tớ báo xuống ghế, ngẩng đầu lên:
“Lại đây!”
Ngải Ái từ từ bước tới, đứng trước mặt anh:
“Sao cậu còn ở đây… Chuyện gì nữa đây?”. Cô rất sợ Mộc Duệ Thần lại đưa ra yêu cầu quá đáng nào đó. Rất rất sợ.
Mộc Duệ Thần cười nhạt rồi chỉ tay về phía cánh cửa gỗ.
“Sao không mở cửa ra?”
Ngải Ái vội đi tới đẩy hai cánh cửa gỗ ra theo lệnh của Mộc Duệ Thần…
Đập vào mắt cô là vô số váy áo đẹp rực rõ, còn có cả váy ngủ, đồ trang sức lấp lánh đắt tiền…
Tất cả những bộ váy