Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2726 lượt.
ng giống mọi khi. Từ khi gặp cô, anh chưa hề có ý định sẽ cứu cô mà chỉ muốn thằng nhóc Mộc Duệ Thần kia nếm mùi khổ đau và thất bại. Cứ nghĩ lại lúc cô chủ động nắm cánh tay anh và nhìn anh bằng ánh mắt cầu cứu… Chết tiệt! Cái cảm giác áy náy biến mất tiêu từ lâu đột ngột lại dấy trong lòng anh…
Làm một cái mặt nạ Mộc Duệ Thần cơ bản không cần thiết… nhưng để được nếm thử hương vị của cô… anh có thể dùng những cách hèn hạ nhất… Anh chợt thấy mình thật vô dụng…
Anh chỉ ngây thơ với một mình cô.
“Đi chứ?”. Mộc Dịch Triệt nhún vai. “Ngày mai anh chuẩn bị đưa em đi, nhưng nhìn thấy em lưu luyến Mộc Duệ Thần như vậy anh không muốn cứu em nữa. Lỡ em lại chạy trở lại, thì mọi chuyện anh làm đều công cốc”.
“Mai à?”
Lại là ngày mai… Bỏ trốn đúng vào ngày sinh nhật Mộc Duệ Thần, cô cảm thấy mình đã quyết định đúng đắn, rất đúng đắn… Nhưng lòng tự nhiên lại thấy buồn bã..
Cô chưa từng chúc mừng sinh nhật cậu ta.
“Sao em không nói gì? Không muốn đi nữa phải không?”. Tiếng Mộc Duệ Thần cắt ngang suy nghĩ của cô, đứng dậy đi ra cửa. “Anh không nên ở đây, chỉ tổ lãng phí công sức và thời gian. Ngải tiểu thư, bảo trọng!”.
“Khoan đã!”. Ngải Ái giơ tay lên gọi anh lại.
Một lúc lâu sau cô gật đầu thật mạnh, kiên quyết nói:
“Ngoài việc đưa tôi đi, anh phải làm sao để Mộc Duệ Thần không thể tìm được tôi ngay… Anh nên nhớ, cậu ta có thể bắt tôi lại bất cứ lúc nào…”
“Ha ha!”. Mộc Dịch Triệt quay lại, cúi người gần sát Ngải Ái. “Em yên tâm. Anh biết rất rõ Kim Ốc Tàng Kiều [1'>
***
[1'> Đại khái là thế này nhé: Ngày xưa có một hoàng đế gọi là Hán Vũ Đế, hoàng hậu đầu tiên của ngài tên là Trần A Kiều. Bọn họ là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, Hán Vũ Đế đã hứa hẹn với chị họ của ngài rằng: nếu có một ngày ta cưới A Kiều làm vợ thì ta sẽ cho xây một tòa lầu cao bằng vàng thật to để nàng ở. Về sau vận mệnh của Trần hoàng hậu rất bi thảm, sau khi phu quân của nàng lên ngôi Hoàng Đế liền phế nàng lập Vệ Tử Phu lên làm Hoàng Hậu. Nàng bị đẩy đến Trường Môn Cung chờ đợi hắn trong đau khổ suốt hơn hai mươi năm trời, đến tận khi nàng chết, Hán Vũ Đế cũng không một lần đến thăm.
Chắc là Mộc Dịch Triệt ám chỉ sau này Ngải Ái cũng bị như dzậy á? Haizzz. Mấy cái tích xưa nghĩa cũ chịu thua… Chắc chỉ có người Trung Quốc mới hiểu ý nghĩa của mấy chữ đó nha… Kim Ốc Tàng Kiều… Tòa nhà vàng dành cho nàng Kiều????
LẠI ĐẶT GIAO ƯỚC [6'>
Sắc mặt cô trầm xuống, đang muốn trách anh nói hươu nói vượn thì nhìn thấy anh lấy từ trong túi ra một viên thuốc mày trắng, ngẩn người:
“Cái gì đây?”
“Thuốc ngủ!”
“Thuốc ngủ?”. Lòng tin dành cho Mộc Dịch Triệt trong cô giảm xuống hẳn. “Anh định dùng thuốc ngủ? Không ngờ anh lại dùng cách thiếu i ốt thế này. Tôi mắc công tin tưởng anh. Cậu ta uống được mới sợ”.
Ngải Ái suy nghĩ một lúc lâu:
“Nói thật, đúng là tôi không tin anh”.
Anh bông đùa:
“Bé con, em khinh thường anh à!”
“Nhưng, tôi cũng quyết đánh cuộc một lần”. Cô bắt chước anh nhún vai. “Bởi vì lúc này tôi chỉ có thể tin anh mặc dù anh không đáng tin một chút nào”.
Những lời cô vừa nói khiến Mộc Dịch Triệt thấy kích động.
Ngải Ái trầm tư:
“Tôi là người không thể xuất hiện ra ngoài ánh sáng… tức là sao?”
Mộc Dịch Triệt nhếch môi cười:
“Vợ của nó sẽ do Mộc gia chỉ định, không được phép cãi lời. Tức là như thế đấy… Em không phải là nô lệ của nó mà chẳng qua chỉ là người tình của nó”.
Mặt Ngải Ái biến sắc.
Anh quay người sải chân đi tới cửa, không quay đầu lại giơ một tay lên:
“Anh phải đi đây, bé con. Đừng quên giao ước giữa chúng ta, sau khi xong việc sẽ kiss anh nhiệt tình”.
Cánh cửa được đóng “cạch” lại ngay sau đó, Ngải Ái có cảm giác như chỗ nào đó trong lòng mình bị dao cứa, đau ê ẩm, oxi trong phổi cạn kiệt…
Cô chỉ là…tình nhân của Mộc Duệ Thần sao?
*************
Trước bữa tối, Mộc Giản vào phòng nói với Ngải Ái rằng Mộc Duệ Thần bận xử lý chuyện công ty nên rất có thể tối khuya mới về. Vì thế cô ăn tối một mình rồi chán nản ngồi xem ti vi, cuối cùng bò lên giường, nằm lăn lộn vẫn không sao ngủ được.
Đúng mười giờ ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa, cô vui sướng chạy ra mở thì nhìn thấy Mộc Giản cung kính đứng trước cửa:
“Ngải tiểu thư!”
“À, là Chú giản à!”. Nụ cười trên môi Ngải Ái biến mất, lòng thầm thất vọng. [À, bé chờ Mộc Duệ Thần à? Thế sao mai còn định trốn đi????'>
“Cậu chủ đã đặt trước phòng khách sạn cho Ngải tiểu thư. Giờ ngài muốn tôi đưa tiểu thư tới đó”.
Em là người không được xuất hiện ra ngoài ánh sáng nên nó sẽ đưa em tới một nơi khác…
“Khách sạn ư? Tại sao tôi phải tới khách sạn?”. Cô cười gượng gạo. “Tôi ở đây có phải tốt hơn không?”
“À…”. Mộc Giản ngập ngừng. “Đây là ý của cậu chủ… Bởi vì… Ngày mai ở đây ở biệt thự rất ồn ào và náo nhiệt, cậu chủ lo lắng sẽ quấy nhiễu tiểu thư nghỉ ngơi…”
Ngải Ái không hỏi gì nữa, gật đầu mỉm cười:
“Được thôi! Chú Giản chờ một lát. Tôi thay đồ rồi ra ngay”.
Sau Mộc Giản đi xuống cầu thang, Ngải Ái thay