Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2783 lượt.
dậy không thì nhìn thấy một người.
Trong đêm tối, đôi mắt màu xanh lam như biển xanh sâu thẳm tĩnh lặng. Anh chạy vội tới nắm tay cô.
“Anh chạy theo sau em có một phút sao lại để bị xe đụng rồi?”
Ngải Ái mở to mắt, từ từ rút tay lại, miệng reo lên khe khẽ:
“Anh! Anh theo dõi em hả?”
146.
VUI…
Bắc Hàn im lặng một lúc rồi gật đầu từ tốn giải thích:
“Anh xin lỗi Ngải Ái. Khi thấy người lái xe lái xe trở lại biệt thự, anh quá hiểu em để tiết kiệm tiền chắc chắn sẽ đi bộ về nhà nhưng lại nghĩ có lẽ em chưa muốn gặp anh lúc này nên anh chỉ còn biết đứng ở cổng bệnh viện chờ em…”
Ngải Ái cúi mặt xuống đất. Anh đừng nên hiểu rõ em như thế.
Anh cười, mặt hối lỗi.
“Trời tối. Anh rất lo cho em, sợ em đi một mình sẽ gặp nguy hiểm nên mới đi theo em… Anh xin lỗi…”
Nhìn Bắc Hàn cười hiền như thế, Ngải Ái chẳng thể nào nổi nóng được. Cô trừng mắt.
“Em đâu có không muốn gặp anh. Dù sao chúng mình hôn nhau ngoài ý muốn thôi mà. Em không để ý đâu..”
Bắc Hàn sững sờ, gật đầu: “Vậy thì tốt rồi!”
Anh khom người, nắm tay cô.
“Có đứng dậy được không. Đi với anh tới bệnh viện sơ cứu”.
“Mắt cá chân hơi nhói thôi anh!”. Vừa nhỏm người ngồi dậy, cô thấy đau điếng. “Đầu gối cũng chỉ bị sứt miếng da, không cần tới bệnh viện đâu ạ. Giờ phải nghĩ xem nên về nhà bằng cách nào?”
Bắc Hàn nhìn cô:
“Hay để anh bế em về?”
“Hả?”
Ngải Ái lúng túng như gà mắc tóc. Trước đây để Bắc Hàn ôm vô tư nhưng giờ nhìn vào gương mặt đẹp trai lại chân thành thế kia cô lại có cảm giác áy náy.
Từ lúc từ Mỹ về nước, cô đã chẳng còn là Ngải Ái của trước kia.
“Không được đâu anh… Nam nữ thụ thụ bất thân. Sao em để anh ôm được chứ?”
Mặt Bắc Hàn lộ rõ vẻ thất vọng:
“Chính em cũng đã nói chúng ta sẽ quay trở lại như trước kia. Em của hồi đó có lẽ đã sớm kêu gào bắt anh ôm về nhà. Tiểu Ái, em đã thay đổi”.
Ngải Ái nghẹn giọng không biết phải nói gì.
“Để anh cõng em!”. Bắc Hàn quay lưng lai, đập tay lên vai. “Đừng làm eo nữa. Anh bị em chọc tức chết rồi Tiểu Ái”.
Ngải Ái cười gượng mấy tiếng rồi đưa tay đặt lên vai anh. Sau đó cô thấy chân mình không còn chạm đất nữa. Bắc Hàn xốc cô lên lưng nên chân không đau. Anh bước nhẹ nhàng, vững chãi. Cô không dám hé răng nói tiếng nào. Lưng Bắc Hàn rất rộng, rắn rỏi và rất ấm áp.
“Tiểu Ái!”. Anh bất ngờ gọi tên cô.
“Dạ!”. Cô ngẩn người. “Sao cơ?”
“Ở Mỹ em đi chơi có vui không?”
“Có ạ…”
Cô nói lí nhí nhưng anh có thể nghe rất rõ ràng.
“Em vui là được rồi”. Bắc Hàn dịu dàng nói vào tai cô. Anh im lặng một lúc rồi mới nói tiếp. “Anh theo dõi em, em có giận anh không?”
Ngải Ái ghé đầu lên vai anh:
“Không. Em làm sao có thể tức giận được chứ. Dù gì cũng vì anh lo cho em mà”.
“Ha ha”. Bắc Hàn bật cười. “Bé ngốc, em hiểu anh là được rồi”.
Ngải Ái cũng bật cười theo anh.
Tất nhiên là em biết. Từ lúc chúng mình gặp nhau lần đầu tiên anh đã giúp đỡ em cho tới tận bây giờ. Bắc Hàn, anh mãi mãi vẫn luôn mạnh mẽ bảo vệ em.
147.
MỐI QUAN HỆ MƠ HỒ KHÔNG BIẾT ĐU LÀ ĐIỂM DỪNG
“Giáo sư Bắc, anh có tình ý với sinh viên, coi chừng em tố cáo anh đấy. Trường đang chấn chỉnh lại tác phong dạy và học, anh cẩn thận đấy. Em sẽ tố cáo để trường trừ lương anh!”
Ngải Ái bông đùa, ngón tay chọc chọc vào lỗ tai anh.
Bắc Hàn không quan tâm, giữ cô thật chặt trên vai mình, cau mày quát:
“Bé ngốc, đừng có lộn xộn, nếu không anh sẽ quăng em xuống đất”.
“Được ạ, giáo sư Bắc”.
Hai người dường như đã giống như trước đây cười đùa hỉ hả cùng nhau về nhà trọ của Ngải Ái.
*************
Về tới nhà trọ, anh cõng cô vào phòng, đặt cô ngồi lên ghế nệm rồi đi tìm hòm thuốc.
Sau đó anh cầm chiếc hòm đi tới cạnh Ngải Ái.
“Em cởi cả giày cả tất ra!”
“Làm gì ạ!”
“Để băng bó”. Anh bật cười. “Thế em đang nghĩ anh sẽ làm gì em?”
“Giáo sư Bắc ơi là Giáo sư Bắc, anh vừa nãy dụ dỗ học sinh. Em ghi âm rồi nè. Mai em sẽ đăng lên web trường. Anh số đỏ rồi nhé”.
“Ừm, được đấy. Nhớ đăng lên bức ảnh nào của anh đẹp một chút”.
Bắc Hàn nhìn cô âu yếm, đưa chân bị thương của cô lên một cách cẩn thận, cởi tất và giày ra, hơi nhíu mày bắt đầu thấm cồn sát trùng vết thương trên đầu gối sau đó quấn băng gạt.
“Vết thương nhỏ như vầy mà cần gì phải băng lại ạ. Giáo sư Bắc, em đang nghi ngờ chuyên môn y khoa của anh nè”.
“Băng nó lại sẽ ok hơn, mai em có thể đi lại bình thường. Hay em muốn Tiểu Y thấy em đi khập khiễng?”
“Giáo sư Bắc, cụ thật cao kiến, thần nể cụ thật đấy”.
Bắc Hàn không nói gì, bắt đầu xoa bóp mắt cá chân cho cô, lúc sau mới ngước mắt lên nhìn cô hỏi:
“Tiểu Ái, em học khoa Sử phải không?”
“Thẻ sinh viên trong túi nè, anh không tin à?”
“Điều cơ bản nhất một sinh viên Sử như em cũng không biết khi tự xưng là thần à?”. Bắc Hàn nói mà miệng anh cong lên như đang cười. “Có vẻ như em đang xưng mình là thần thiếp với anh”.
Hic… Sao lại có nhiều người bắt bẻ cô thế này chứ!
Cô cầm cái gối ném vào anh, anh liền chụp lấy. Anh phì cười:
“Đừng lộn xộn. Để anh bế em lên giường”.
Cô chưa kịp chống