Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2791 lượt.

của Mộc gia, quyết định không thể để Bắc Hàn bị liên lụy.
“Chuyện của em, em sẽ tự giải quyết, không cần anh phải lo lắng cho em. Còn việc theo anh đi gặp bác trai… Em sẽ suy nghĩ”.
Bắc Hàn quay mặt đi nhìn xa xăm, mấp máy môi:
“Đừng cố chịu đựng một mình, anh sẽ bảo vệ em”.
Ngải Ái ôm đầu không nói gì nữa. Nếu đúng như đã định thì mai là ngày Mộc Duệ Thần sẽ sai người tới đón cô.
“Năm ngày phải tự quay về”.
Giọng nói ấy lại văng vẳng bên tai cô. Hai bàn tay vừa được ủ ấm lúc nãy lại lạnh cóng như cũ.
150.
MỘC LỊ VI
“Sao rồi?”
Vừa bước vào phòng, Mộc Lị Vi nhìn cô bé Kiều An Kỳ vừa từ phòng Mộc Duệ Thần trở lại hỏi:
“Làm được rồi chứ. Mệnh lệnh của ông chủ lần này khá cứng rắn đấy”.
Kiều An Kỳ co rúm lắc đầu:
“Cậu chủ… anh ấy…”
“Sao nào? Hay là cậu chủ đã phát hiện ra việc chị đặt camera theo dõi?” Mộc Lị Vi cuống quít hỏi. “Đừng nói với chị là em đã khai chị ra?”
Trung tâm nghiên cứu có việc quan trọng cần giải quyết nên cô ta không thể ngồi trước máy tính theo dõi. Ả vội mở máy tính để xem băng ghi hình.
Trong màn hình, Kiều An Kỳ đang quỳ rạp xuống đất hôn chân Mộc Duệ Thần đầy tôn kính rồi ngẩng đầu lên tha thiết muốn phục vụ anh…
Sau đó nhìn thấy Mộc Duệ Thần đóng cửa, nắm tay Kiều An Kỳ:
“Đi tắm đi!”
Rồi Mộc Lị Vi nhìn thấy Kiều An Kỳ đi vào phòng tắm, trong phòng tắm bắt đầu có tiếng nước chảy…
Mộc Lị Vi mỉm cười:
“Sao thế? Em còn ngượng à? Cậu chủ đã đồng ý rồi mà?”
“Không phải đâu…”
“Tốt. Để chị xem. Em cứ ngồi đó im lặng cho chị”. Mộc Lị Vi sốt ruột cắt ngang. Đưa người con gái khác lên giường người mà cô ta yêu nhất, có trời mới biết ả đau khổ như thế nào. Nhưng chỉ cần được cậu chủ chú ý, cô ta có thể làm bất kỳ điều gì.
Mộc Lị Vi nhìn thấy Mộc Duệ Thần lấy ra từ trong ngăn kéo một bức ảnh, dựa vào đầu giường, im lặng nhìn vào nó rất chăm chú.
Năm phút sau, Kiều An Kỳ bước ra từ phòng tắm.
Lúc Kiều An Kỳ đứng bên giường, Mộc Duệ Thần ngước mắt nhìn cô bé nói:
“Tôi mệt!”
Dứt lời, Kiều An Kỳ lật đật cởi giày cho anh rồi đắp chăn, nhìn cho đến khi anh nhắm mắt mới dám ngoái đầu nhìn về phía camara siêu nhỏ gắn ở cửa sổ.
Cô bé cứ đứng chôn chân ở cạnh giường còn Mộc Duệ Thần thì say sưa ngủ.
Mộc Lị Vi nhăn mặt:
“Em có biết chị đã mạo hiểm như thế nào để đi gắn camera trong phòng chỉ để xem em đứng nhìn cậu chủ?”
Cô ta vốn định quay cảnh mình lên giường với cậu chủ để đuổi con nhỏ Ngải Ái kia đi nhưng nếu đã xuất hiện một Kiều An Kỳ có thể đảm trách được thì việc gì cô ta phải ra tay nữa?
Nhưng mà…
Hai mươi phút sau, vẫn là những hình ảnh tẻ nhạt đó.
Mộc Lị Vi tức giận đứng phắt dậy:
“Chị muốn em ngủ với cậu chủ chứ không phải muốn em làm như thế này?”
“Không phải ạ… Không phải”. Ánh mắt Kiều An Kỳ lộ vẻ hốt hoảng. “Em có… làm chuyện khác…”
Trong màn hình, Kiều An Kỳ cúi người hôn lên hai má Mộc Duệ Thần, mặt đỏ ửng lên như con thỏ đang xấu hổ.
Mộc Duệ Thần bất ngờ mở mắt ra, sắc bén nhìn cô bé:
“Cô đang làm gì?”
Kiều An Kỳ nói:
“Xin lỗi vì đã đánh thức anh, cậu chủ”
Mộc Duệ Thần nhìn cô bé một lúc lâu lại không thấy tức giận nữa. Anh lẳng lặng nói:
“Ừm!”
Kiều An Kỳ cầm tấm ảnh anh đặt trên đầu giường, cuống cuồng hỏi:
“Cậu chủ…tấm hình này là… là…”
“Bà ấy…” Mộc Duệ Thần ngồi xuống, nhìn lướt qua Kiều An Kỳ, ánh mắt sâu sắc. “Là mẹ tôi”.
Kiều An Kỳ mím môi gật đầu.
Mộc Duệ Thần chỉ lên giường. “Nằm xuống đi”.
Cô bé nghe lời nằm lên giường. Còn Mộc Duệ Thần lại rời khỏi giường.
Anh đi thẳng tới chỗ lắp camera, gương mặt đẹp trai ghé sát vào màn hình khiến người khác phải khó thở.
“Mộc Lị Vi”. Trong màn hình là gương mặt lạnh băng của anh cứ như anh đang đứng trước mặt cô ta.
Mộc Lị Vi hoảng hốt ôm cánh tay theo phản xạ, nhìn màn hình rối rít:
“Cậu chủ…”
“Cô quá lắm rồi đấy. Đừng bao giờ lặp lại chuyện này một lần nào nữa”.
Bộp.
Giọng anh lạnh lẽo cảnh cáo biến mất, thay vào đó là một màn hình đen thui.
“Chuyện gì xảy ra tiếp theo?”
Mộc Lị Vi nhìn về phía Kiều An Kỳ:
“Cậu chủ có chạm vào em không?”
“Không…”. Kiều An Kỳ cúi mặt lắc đầu. “Cậu chủ rất tốt. Em nằm trên giường của cậu chủ ngủ một giấc, lúc nãy mới dậy… Xin lỗi chị Lị Vi. Do em ngủ quên nên về trễ…”
“Con khốn!”
Bốp.
Mộc Li Vị tát vào mặt Kiều An Kỳ một cái, tức giận mắng:
“Mày cho mày là ai chứ? Dù gì mày cũng chỉ là thứ bán thành phẩm mà thôi. Ai cho mày được thân mật với cậu chủ, ai cho mày được nằm trên giường cậu chủ ngủ…”
Kiều An Kỳ mở to mắt:
“Chị Lị Vi, là do chị muốn em…”
“Đồ vô dụng!” Mộc Lị Vi xô Kiều An Kỳ một cái, tắt máy tính, đi qua đi lại trong phòng.
Mấy phút sau, Mộc Lị Vi quay đầu nhìn Kiều An Kỳ, gương mặt tức giận biến mất thay vào đó là một gương mặt tươi cười.
“Chị xin lỗi nhé Angle. Do lúc nãy chị quá xúc động. Em đừng quỳ dưới đất nữa. Nào, đứng lên đi. Em có sao không?”
Nó là người mà cậu chủ đã chọn thì vẫn còn lợi dụng được.
Kiều An Kỳ run rẩy đứng dậy. Mộc Lị Vi đỡ Kiều An Kỳ ngồi xuống:
“À, cậu chủ