Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2787 lượt.

ầu nói:
“Cậu chủ, Ngải tiểu thư về nước được ba ngày”.
Cau mày nằm ngả lưng xuống ghế nệm thư giãn, Mộc Duệ Thần nhìn không chớp mắt vào kim giây của đồng hồ nói khẽ:
“Nếu mai đón cô ấy về thì có phạm quy không nhỉ?”
“Cậu chủ đừng nên quá nhớ nhung Ngải tiểu thư”. Mộc Giản nói. “Điều cốt yếu bây giờ là… cậu chủ chưa ngủ với bất kỳ cô gái nào chủ tịch đưa tới”.
Cảm giác thư giãn biến mất, Mộc Duệ Thần thấy chán nản quay mặt đi:
“Tối nay đưa họ về. Tôi sẽ giải thích với ông nội sau…”
“Cậu chủ!”
Một giọng nữ vang vang cắt lời Mộc Duên Thần. Mộc Lị Vi bước tới, cầm trên tay một xấp ảnh dày. Cô ta dàn những bức ảnh trên bàn, mỉm cười một cách cung kính:
“Cậu chủ, đây là những bức ảnh mà chủ tịch fax sang sáng nay. Mời cậu chủ xem qua”.
Nhìn người trong ảnh, mặt anh giận dữ, nửa như ghét bỏ, nửa như thương hại:
“Đốt đi!”
“Ông chủ bảo cậu chủ tốt nhất nên chấp hành mệnh lệnh, đừng ngoan cố”. Mộc Lị Vi xếp lại những tấm ảnh, cười ranh ma. “Còn nữa, chuyện ngủ với các cô bé kia, cậu chủ nên làm quen dần đi là vừa”.
Làm quen dần đi là vừa.
Câu này khiến Mộc Duệ Thần nổi cáu.
Mộc gia từ lâu đời đã có cái tục lệ nực cười, anh phải ngủ với từng cô bé kia chỉ để sinh ra một đứa con có huyết thống nguyên bản.
Tục lệ nực cười đó được truyền từ đời này sang đời khác hàng trăm năm!
“Đưa họ về hết đi!”. Giọng của anh vẫn cứng rắn như trước khó có thể chống lại.
Mộc Lị Vi nhìn anh quay mặt đi nói:
“Ông chủ có nói, phu nhân rất nhớ cậu chủ. Nếu cậu chủ nghe lời ông chủ thì… cậu chủ sẽ được gặp phu nhân một lần… Và nếu cậu chủ cãi lời ông chủ… thì cậu sẽ nhận được những bức ảnh phu nhân được đối xử rất đặc biệt…”
Soạt!
Mộc Duệ Thần đứng phắt dậy, luồng không khí lạnh vây quanh anh và toàn bộ căn phòng. Anh khá bình tĩnh bước đi lên cầu thang.
Mộc Giản lo lắng thở dài. Còn Mộc Lị Vi thì nheo mắt mỉm cười.
*************
Mộc Duệ Thần đi nhanh lên cầu thang, đẩy cửa phòng, mũi chân va phải thứ gì đó mềm mại.
Anh cúi đầu nhìn xuống. Hóa ra là cô bé lần trước bị anh đuổi ra ngoài.
Cô bé đó quỳ xuống đất, hôn lên chân anh, cả người nhìn có vẻ khá tiều tụy:
“Cậu chủ…”
“Ai cho cô được vào đây?”. Anh lạnh lẽo nói.
“Tôi…”. Cô bé dũng cảm đứng dậy, ngẩng mặt lên. “Tôi tới đây…là để chủ động phục vụ cậu chủ”.
Mộc Duệ Thần nhìn cô bé, im lặng cũng không có ý định đuổi cô bé ra ngoài. Anh rút tay ra khỏi túi quần, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
149.
EM SẼ SUY NGHĨ
Hôm nay là ngày Thang Tiểu Y phải truyền hóa chất. Tan học, Bắc Hàn tới đón cả hai tới bệnh viện. Do điều trị bằng hóa chất cần thời gian là cả ngày và những người không liên quan thì không được vào nên sau khi đưa Thang Tiểu Y vào phòng phẫu thuật, cô và Bắc Hàn ngồi đợi trên dãy ghế ngoài hành lang.
“Để điều trị bệnh cho Tiểu Y cần một tháng”. Bắc Hàn cười khẽ với cô. “Anh chắc chắn”.
Ngải Ái nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp:
“Không phải là anh đang an ủi em chứ?”
“Chất hóa học kia là chất khá hiếm với các nguyên tố hóa học gây tổn hại tới thể chất của con người. Để có thể đào thải chúng ra khỏi cơ thể cần phải có thời gian. Anh tin rằng khi Tiểu Y được chữa trị sẽ không phải chịu đựng những cơn đau đớn mà người bình thường không thể chịu được nữa. Một tháng là còn dài, ừm… có thể chỉ cần hai tuần là đủ”.
Bắc Hàn từ tốn giải thích. Lo lắng trong mắt Ngải Ái dần tan biến, nói với anh:
“Em thật sự không biết phải cảm ơn anh như thế nào”.
“Em không cần phải cảm ơn anh. Những việc anh làm đều không có bất kỳ yêu cầu gì đối với em”. Bắc Hàn nắm tay cô đặt trong lòng bàn tay của anh.
“Sao tay em lạnh thế? Để anh sưởi ấm cho”.
Ngải Ái nhìn anh:
“Giáo sư Bắc, anh đang ngang nhiên lợi dụng sinh viên của mình đấy à”.
“Em cứ coi như đây là hành động ngoài ý muốn”. Bắc Hàn nắm tay cô cười. “Em ở Mỹ không quen hay sao mà trông em rất gầy”.
“Ngón tay của em gầy ạ?”. Mặt Ngải Ái đen thui. “Bắc Hàn có thể phán đoán thể trạng của người khác qua cân nặng thì thật đặc biệt nha”.
Bắc Hàn bật cười:
“Tiểu Ái”
“Sao ạ?”. Giọng nói của anh đột nhiên trang trọng khiến cô thấy khó hiểu. “Sao mặt anh tự nhiên lại trang nghiêm thế?”
“Sẽ lại đi…” Anh buông tay cô ra. “Mỹ”
Ngải Ái sợ run người, lắc đầu lia lịa:
“Không, em không quay lại đó”. Chưa thể dám chắc việc Mộc Duệ Thần có bắt cô về Mỹ hay không nên nói lại. “Em không muốn”.
“À?”. Bắc Hàn nheo mắt phì cười, đôi mắt màu xanh lam lóe sáng. “Ồ… Tiểu Ái, em từng nhiều lần hỏi quê quán anh ở đâu đúng không nhỉ?”
“Ừm”. Cô nhìn vào đôi mắt đẹp của anh tò mò. Mẹ anh vốn là người Trung Quốc còn gì. “Giờ anh định nói với em à?”
“Không phải, mà anh còn định dẫn em đi”. Anh hơi cau mày nói. “Cha anh muốn gặp em”.
Ngải Ái ngu ngơ hỏi:
“Muốn gặp em? Để làm gì ạ?”
“Không có gì quan trọng lắm đâu. Anh chỉ định đưa em đi du lịch giải tỏa stress rồi đưa em đi gặp cha anh luôn. Cũng là để giúp em quên đi những chuyện buồn phiền trong lòng và rồi để anh có thể bước vào trong trái tim em”.
Cô chợt nhớ tới thế lực


Disneyland 1972 Love the old s