Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2786 lượt.
đối thì Bắc Hàn đã bế thốc cô lên bước vào trong phòng ngủ.
Đặt cô nằm xuống giường, anh kéo chăn đắp cho cô:
“Em ngủ đi. Mai gặp!”
“Vâng ạ, thưa giáo sư Bắc”.
Ngải Ái giơ tay đặt lên trán như chào cờ.
“Ngài về ạ. Thứ lỗi cho thần không tiễn được”.
Bắc Hàn nhìn cô vừa cười vừa lắc đầu.
Một phút… Hai phút, ba phút…
“Giáo sư Bắc, có chuyện gì nữa không ạ?”
“Không có gì cả”
“Này giáo sư Bắc, vậy cụ còn ở đây làm gì?”
“Cụ ơi…”
Anh đăm chiêu rồi đột ngột cúi người, ghé mắt nhìn cô:
“Tiểu Ái, nếu nụ hôn ngoài ý muốn thì em sẽ không để ý… đúng không?”
Ngải Ái bối rối.
“Em sẽ không đổ lỗi cho anh chứ?”
Ngải Ái lại gật đầu, đúng lúc một bờ môi quen thuộc lại chạm vào môi cô…
Cô mở lớn hai mắt, rồi bừng tỉnh nhìn Bắc Hàn.
“Giáo sư Bắc, anh vừa mới… Anh vừa mới…”
Anh gật đầu, vẻ mặt hối lỗi y như lúc nãy:
“Xin lỗi em, Tiểu Ái, do anh không kìm chế được lòng mình. Em cứ coi như đây là một nụ hôn ngoài ý muốn”.
Gì nữa đây? Bị cưỡng hôn ngoài ý muốn thì có?
Nhưng vụ cưỡng hôn này chỉ là một cái chạm nhẹ vào môi chẳng để lại dấu vết gì thì biết trách ai đây.
“Do em nói không quan tâm nên anh mới làm thế. Em không được đổ mọi trách nhiệm nhiệm lên đầu anh, Tiểu Ái”. Anh tủi thân nói.
Ngải Ái quay mặt đi, rồi quay lưng lại.
“Giáo sư Bắc, nếu anh còn làm như thế nữa thì em sẽ rút lại câu nói kia và giận anh đấy”.
“Được rồi, được rồi. Em ngủ sớm đi. Anh về đây, bé ngốc”.
Bắc Hàn còn vuốt tóc cô mấy cái mới chịu quay người đi. Cô nghe tiếng anh cẩn thận khóa của giùm cô rồi còn lo lắng đứng bên ngoài một lúc mới bước chân xuống cầu thang.
Đầu óc Ngải Ái rối như to vò. Cô đã tưởng rằng cô và Bác Hàn sẽ giống như trước đây, không có bất kỳ khúc mắc gì khi ở bên nhau. Nhưng dường như cô đã sai. Bắc Hàn hôn cô cho dù đó không hẳn là một nụ hôn thật sự nhưng cô lại chẳng có cảm giác gì cả.
Mối quan hệ giữa cô và Bắc Hàn càng lúc càng mơ hồ, không biết đâu là điểm dừng. Lòng cô rối quá.
*************
Hôm nay trời âm u, bắt đầu xuất hiện mây đen có vẻ như sắp mưa. Ngải Ái đang lưỡng lự trước cửa nhà có nên cầm ô theo không thì nhìn thấy một chiếc ô tô màu tối đỗ xịch lại. Cô nhận ra đó là xe của nhà họ Bắc.
Cửa kính xe được hạ xuống, Tiểu Y vẫy tay với cô:
“Tiểu Ái, sắp muộn học rồi, nhanh lên cậu”.
Sau đó gương mặt tươi cười của người lái xe xuất hiện ở cửa xe. Ngải Ái thở dài, chạy nhanh vào trong xe, ngồi cạnh Thang Tiểu Y:
“Sao cậu lại đi xe của nhà họ Bắc tới đây? Bắc Hàn đâu rồi?”
“Bắc Hàn phải tới khoa để làm thí nghiệm. Anh ấy nói chân cậu chắc đi lại khó khăn nên bảo lái xe tới đón cậu đi học. Tớ thì nhân tiện quá giang thôi!”
“Ừm, được rồi… Tớ sẽ cảm ơn anh ấy”.
Suốt trên đường đi, cả hai cũng không tám chuyện vì cô nàng Thang Tiểu Y toàn ngồi chỉa ánh mắt mờ ám vào người Ngải Ái.
Cho đến lúc xuống xe bỗng dưng cô nàng sáp lại:
“Cậu và Bắc Hàn tiến triển tới đâu rồi?”
“Thang Thang, tớ đã nói với cậu biết bao lần rồi hả, tớ với anh ấy không phải…”
“Tiểu Ái!”. Thang Thang nắm tay Ngải Ái không cười hi hi nữa mà nghiêm túc nói: “Cậu thật sự không biết hay là đang giả ngốc?”
Ngải Ái nghẹn giọng một lúc mới nói:
“Từ lúc tớ từ Mỹ về, tớ có cảm giác anh ấy không giống như trước đây…” [Phải dzồi, phải dzồi. Vì anh ấy biết bé ở bên Mộc Duệ Thần đấy'>.
“Cậu có biết không hả… Bắc Hàn đã theo đuổi cậu năm năm nay rồi đấy?”
CẬU TA QUÁ NGUY HIỂM VỚI CẬU
Thang Tiểu Y nhìn Ngải Ái chằm chằm:
“Từ lúc chúng ta chuyển tới sống ở thành phố này, người đầu tiên cậu quen chính là Bắc Hàn. Anh ấy luôn quan tâm và giúp đỡ tụi mình vô điều kiện, đặc biệt là cậu đấy. Còn điều này nữa, với năng lực của anh ấy việc quái gì phải tới làm giáo sư ở trường đại học, là để ngày nào cũng được gặp cậu!”
Ngải Ái khó khăn lắm mới ổn định được mớ cảm xúc ngổn ngang trong lòng:
“Do tớ…”
Đã biết trước nếu yêu Mộc Duệ Thần sẽ không có tương lại, anh không thể cưới cô vì anh còn có Mộc Lị Vi, có địa vị, có danh phận,…Thế giới của cả hai quá khác nhau, rất khó để được ở bên nhau. Và còn điều này nữa, ngoài năm chữ “người con gái của tôi” ra, Mộc Duệ Thần chưa từng hứa hẹn với cô bất kỳ điều gì.
Kết thúc rồi…
Cô nghĩ rồi bước vào trong lớp, ngồi xuống cạnh Thang Thang, lẳng lặng nói:
“Thang Thang, có phải Bắc Hàn muốn cậu nói với tớ như thế không?”
Thang Tiểu Y liếc cô:
“Bắc Hàn chỉ nói với tớ rằng anh ấy muốn bảo vệ cậu”.
Ngải Ái gật đầu:
“Ừm. Vậy cậu hãy nói với anh ấy là tớ sẽ suy nghĩ”.
Nhìn Thang Tiểu Y mỉm cười, lòng Ngải Ái chua chát.
*************
“Chú Giản, cô ấy đến nơi bình an chứ?”
Mộc Duệ Thần ngồi trong phòng khách nhìn bầu trời không một gợn mây. Mộc Giản bưng tách cà phê đặt trước mặt anh:
“Người của ta báo cáo Ngải tiểu thư đã về nước an toàn”.
Anh uống một ngụm cà phê đen thơm phức, ngồi nhìn màu đen bên trong tách cà phê một lúc rồi đặt xuống:
“Hôm nay là thứ mấy?”
Mộc Giản nhìn ngày gật đ