Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.

được ý kiến của bạn đồng hành.
“À, việc này rất đơn giản, chỉ cần chúng ta cái kia là được rồi,” anh ta nhún vai, “Dù sao chúng ta vừa không phải là cái kia, cũng không phải là cái này.”
Tạ Dịch Quả vui mừng gật đầu, nói với Chu Diễn: “Người anh em của tôi nói, chờ hai người băng bó vết thương xong, Tiểu Thái có thể ngồi lên xe của anh, anh chở cô ấy, như vậy hai người có thể hoàn thành trận đấu. Còn về xe đạp của cô ấy, rất đơn giản, để hai chúng tôi cùng mang theo là được rồi, dù sao chúng tôi không phải đội đầu tiên nhưng cũng không phải là đội cuối cùng.”
Chu Diễn nghe xong, dường như không ngờ tới, nhưng rất nhanh anh cũng đồng ý, hơn nữa bất ngờ là, lần đầu tiên anh dùng giọng điệu ôn hòa nói chuyện với Tạ Dịch Quả và bạn đồng hành cùng anh ta: “Cám ơn, rất cám ơn!”
“Không có gì đâu,” Tạ Dịch Quả nhún vai, “Không phải trước đây Tiểu Thái cũng giúp tôi đó sao.”
Ngay sau khi bàn bạc sơ qua, mọi người quyết định để hai anh bạn kia mang xe đạp đi trước, chờ sau khi băng bó vết thương của Tri Kiều xong, Chu Diễn sẽ đèo cô đi.
Động tác xử lí vết thương của Chu Diễn rất thành thạo, có thể do thời gian gấp gáp, dụng cụ không đủ, tóm lại, anh chỉ cần khoảng 10 phút đã biến đầu gối và khuỷu tay của cô thành “Miếng vá”, sau đó anh dựng xe đạp lên, chở Tri Kiều lên đường.
“Cái đó……” Tri Kiều nhìn sườn xe nhỏ hẹp phía trước của xe đạp leo núi, không khỏi sững sờ.
“Lên đi.” Chu Diễn lúc này bắt đầu có vẻ không kiên nhẫn.
Cô đành miễn cưỡng ngồi lên, lúc đó đầu gối gập vào đau đớn, nhưng cô dường như đã mất cảm giác rồi, vì mỗi dây thần kinh của cô đều trở nên khác thường khi ở gần Chu Diễn.
“Em gác chân lên cái khung dưới sườn xe đi.”
Cô làm theo.
“Đầu gối để phía trước, nếu không sẽ chạm vào chân tôi lúc đạp xe.”
Cô cũng làm theo. Do đó không tránh khỏi cơ thể cô càng gần anh.
“Ôm chặt tôi. Chúng ta xuất phát.” Anh cuối cùng ra lệnh cho cô.
Lần này cô không dám làm theo.
“Làm sao vậy?” Anh trừng mắt nhìn cô.
“……” Cô đành vươn ngón tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy dây ba lô bên thắt lưng của anh.
Chu Diễn nhíu mày, không để ý đến cô, sau đó nhấn mạnh bàn đạp, xe đạp chở hai người bọn họ chạy về phía sườn núi. Tri Kiều bởi vì đột ngột nên đầu cô va vào cằm của Chu Diễn, người phía sau đau đến mức quát nhẹ:
“…… Thái Tri Kiều!”
Cô không nhịn được bật cười.
Phía trên rừng mưa nhiệt đới là ánh nắng rực rỡ, nhưng phía dưới rừng cây thì rậm rạp um tùm, cũng là một sắc xám trắng lờ mờ.
Tri Kiều nghĩ, trong rừng mưa nhiệt đới này trước đây nhất định đã xảy ra đủ loại chuyện khác nhau, có lẽ bọn họ vừa rồi trình diễn một câu chuyện nhạt nhẽo, thậm chí có hơi…… ngu xuẩn, nhưng đối với cô mà nói, đây cũng đủ để trở thành một câu chuyện khó quên rồi —— dù sau này chương trình kết thúc cô và Chu Diễn sẽ trở thành hai đường thẳng song song trong cuộc đời của nhau, dù có lẽ đến cuối cùng cả đời Chu Diễn cũng sẽ không yêu cô —— nhưng khi cô nhớ lại lúc này, nhớ lại khuôn mặt tức giận không biểu cảm của anh, nhớ lại những lời này anh nói, cô ít nhất cũng có thể an ủi chính mình: Cô đã làm cho anh phải tự trách bản thân.
Đúng vậy, thế là đủ rồi……
“Cái đó…… cái người kì quái đó hình như đối xử rất tốt với em.” Chu Diễn vừa đạp xe vừa nói.
“Ai cơ?” Tri Kiều từ đầu đến giờ vẫn cuộn tròn thân mình để hạ thấp trọng tâm.
“Chính là người gọi em là ‘Tiểu Thái’ đó.” Giọng nói của anh nghe cứng ngắc.
“A, anh ta à, anh ta…… đúng là có hơi cổ quái, còn về ‘Tiểu Thái’ anh ta bảo rằng gọi vui thôi.”
“……” Chu Diễn nhếch khóe miệng,“Chỉ tiếc anh ta bị say xe, cho nên……”
“?”
“Không hợp với em.”
“……” Tri Kiều cũng nhếch khóe miệng, “Vậy người đàn ông nào thì phù hợp với em?”
“À…… Kiệm lời ít nói, hiền lành an phận.”
“Loại người vô vị như vậy, sao có thể hợp với em được.”
“Một người ồn ào, một người an tĩnh, tôi thấy vừa hợp.”
“Vậy ra đó là nguyên nhân anh từ chối em à?” Tri Kiều không kiềm chế được thốt ra.
Chu Diễn sửng sốt, nhếch miệng lạnh nhạt nói ra hai chữ: “Không phải.”
“……” Cô có phần hối hận bản thân mình đã lỡ lời, cho nên quyết định không nói gì thêm nữa.
Anh cũng im lặng, không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng. Vì thế cô ho nhẹ một tiếng, nói: “Chuyện đó… không phải lần trước anh hỏi em, bố mẹ em vì sao lại chia tay sao?”
“…… Ừ.”
“Thật ra…… Là vì em.”
“?”
“Mẹ em vẫn cảm thấy, bố không quan tâm đến em, hoặc có thể nói…… không làm tròn trách nhiệm của người bố với con cái.”
“Làm sao có thể!” Chu Diễn dường như rất ngạc nhiên.
Tri Kiều cười gượng: “Lúc em còn nhỏ, bố thường xuyên đưa em đi chơi, nhưng đều là những trò như bơi lội, leo núi, cưỡi ngựa linh tinh, nhưng dưới con mắt của mẹ em, những trò đó không phải là trò chơi của trẻ con.”
“Bà cảm thấy bố em không quan tâm đến tính mạng của em?”
“Đại khái là vậy, nhưng không nghiêm trọng như anh nói đâu,” cô ngừng lại một chút, “Em nghĩ bà chỉ cảm thấy những trò này đối với trẻ con mà nói là rất nguy hiểm —— bởi vì bà quá yêu em, quá lo lắng cho em.”
“……”


XtGem Forum catalog