Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1458 lượt.
ác sĩ, bác sĩ cũng không tìm ra nguyên nhân, vì thế bảo tôi nhập viện quan sát, kết quả em đoán xem đêm đó xảy ra chuyện gì?”
Tri Kiều vừa cảm nhận được sức nặng khi lên dốc, vừa nghiến răng nghiến lợi trả lời: “Anh đái dầm?”
Chu Diễn kinh ngạc há hốc miệng, quên luôn cả đạp xe, vì thế tốc độ dần dần chậm lại: “Em…… Em làm sao biết được……”
“Từ khuôn mặt của anh, em cũng có thể tưởng tượng được, hồi bé anh là đứa trẻ thích đái dầm thế nào……” Cô nhớ tới phương pháp anh từng dạy cô, bắt đầu cố gắng hít thở đều theo tiết tấu đạp xe.
Anh dừng lại, có vẻ như suy nghĩ gì đó, rồi mới đuổi theo cô: “Em dựa vào đâu mà kết luận như vậy? Mắt? Mũi? Tai? Hay miệng?”
Tri Kiều lau mồ hôi, cảm thấy rất ghen tị khi Chu Diễn có thể đạp xe lên dốc mà thoải mái như vậy, vì thế cô cố ý hắng giọng, nói: “Bởi vì lông mày của anh.”
“Lông mày?”
“Ừ,” Cô ra vẻ thâm trầm,“Những đứa bé thích đái dầm thì chỗ đuôi lông mày đều so le không đều……”
“Thật sao?”
“Không tin anh xem của em đi.” Nói xong, cô xoay mặt mình về phía anh.
“Của em rất đều.” Chu Diễn không thể không thừa nhận.
“Đúng vậy.” Mỗi tuần tỉa tới hai lần, không đều sao được?
“Thật kì lạ……” Anh hình như tin thật rồi.
Tri Kiều rất muốn cười, nhưng vẫn cố nhịn.
“Vừa nãy nói đến chỗ nào rồi nhỉ? Về đái dầm?” Anh tiếp tục nói.
“Đúng vậy……”
“Ngày hôm sau bệnh không đi tiểu được của tôi tốt lên nhiều, dù bác sĩ cảm thấy rất quái lạ, nhưng vẫn cho tôi về nhà. Nhưng mà sau này tôi lại phát hiện nó để lại một điểm di chứng…..”
“Di chứng…gì?” Tri Kiều dùng sức đạp bàn đạp bên trái.
“Chỉ cần nghe anh tôi hát bài đó, tôi sẽ không đi tiểu được.”
“Bài gì?” Tri Kiều dùng sức đạp bàn đạp bên phải.
“‘Yellow submarine’ của The Beatles.”
“……” Cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào sườn mặt của anh, nói không ra lời. Chờ cho đến khi hồi phục tinh thần, cô mới phát hiện vì xe đạp mất đi lực mà bỗng chốc lùi về phía sau……
“Á!”
Giữa tiếng hét chói tai thê thảm, Tri Kiều ngã mạnh xuống đất.
Khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi bị ngã xuống, Tri Kiều đã nghĩ không biết Chu Diễn sẽ có phản ứng gì.
Kinh ngạc, lo sợ, vui sướng khi người khác gặp họa, hay là mất bình tĩnh… à, cô nghĩ tới rất nhiều phản ứng, nhưng đều không đoán trúng, bởi vì cô ngạc nhiên phát hiện, khi anh ngồi xổm xuống nhìn cô, vẻ mặt chắc chắn là…… tức giận!
Anh mím môi, nhíu mày, nhìn đầu gối chân trái của cô, một vài vết thương trên khuỷu tay cô đỏ sẫm, dù anh không nói bất cứ câu gì, nhưng cô cảm thấy, nếu mình không bị ngớ ngẩn hay ngu đầu, chắc chắn tất cả những gì trên khuôn mặt anh đều là —— tức giận.
“…Em có thể đứng lên không?” Vài giây sau, anh mở miệng nói.
“Chắc là được.” Cô không chần chừ thốt ra.
“……”
Anh cụp mắt xuống, như đang suy nghĩ gì vậy, hoàn toàn không phát hiện vẻ mặt ngạc nhiên của Tri Kiều.
Vậy ra, anh rầu rĩ là vì chuyện này?
Tri Kiều khó khăn nhịn xuống để bản thân mình không bật cười, nhưng vẫn không kiềm chế được. Cô vẫn nghĩ anh lấy cuộc thi làm trọng, nghĩ anh có thể bất chấp tất cả chỉ vì vị trí thứ nhất, nghĩ anh không hề để ý đến cảm nhận của người khác…… Nhưng hiện tại, ở sâu trong nội tâm, cô bị câu nói rất bình thường vừa rồi của anh làm cảm động.
Anh đang tự trách mình sao, bởi vì vết thương của cô mà tự trách, trong nháy mắt, cô cảm thấy dù vết thương bị nhiễm trùng đến mức phải cắt bỏ thì cũng đáng! (đương nhiên sau này cẩn thận suy nghĩ lại, cô phát hiện điểm này còn phải xem xét lại…..)
“Có thể gập đầu gối lại không?” Anh hỏi.
Cô thử gập đầu gối, dù rất đau, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười cứng nhắc.
“Xem ra tốt nhất là em ngồi trên thanh ngang của xe tôi để hoàn thành trận đấu.”
“Nhưng…… xe của em làm sao bây giờ?”
Chu Diễn thất vọng gầm nhẹ một tiếng: “Đúng rồi, quy tắc là cả xe và người phải cùng đến với nhau thì mới tính là hoàn thành nhiệm vụ.”
Anh đi qua dựng xe cô lên, thử buộc vào phía sau xe mình, thử vài lần nhưng vẫn không thành công. Có lẽ ý thức được bản thân mình nôn nóng hấp tấp, nét mặt của anh bỗng hòa hoãn lại, hít thở sâu, rơi vào suy tư.
Ngay lúc đó, hai chiếc xe đạp leo núi dừng lại phía sau bọn họ —— là hai anh bạn kia.
Tạ Dịch Quả sửng sốt nhìn đầu gối của Tri Kiều, hỏi: “Tiểu Thái, cô làm sao vậy?”
“Cô ấy bị thương.” Chu Diễn bình tĩnh trả lời thay cô, sau đó chợt nghĩ gì, nói, “Hai người có mang……túi cứu thương không?”
“Có mang.”
“……” Anh thở phào nhẹ nhõm, “Mau lấy ra đi.”
Tạ Dịch Quả vội vàng lấy túi cứu thương trong ba lô đưa cho Chu Diễn, rồi quay đầu lại nhìn Tri Kiều: “Cô có thể đạp xe không?”
Cô bối rối cười trừ.
“Gay go thật.” Anh ta nhíu mày.
Anh bạn còn lại luôn không biết diễn đạt ý tưởng chợt nói: “Thế này đi, chờ cô làm cái kia, cô đi lên cái kia, sau đó anh ta với cô đó đó, như vậy hai người đều cái đó.”
“……” Chu Diễn và Tri Kiều ngỡ ngàng nhìn anh ta.
“Nhưng xe đạp của cô ấy làm sao giờ?” Tạ Dịch Quả dường như không cần tốn nhiều sức lực liền hiểu