Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341453

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1453 lượt.

“Sau đó công việc của bố em ngày càng bận, hay đi công tác thường xuyên, cách hai tuần mới về nhà được một lần, cho nên mẹ em thường oán trách bố không quan tâm tới gia đình, không quan tâm tới con cái.”
“…… Đây là công việc của chú ấy.”
“Em biết, nhưng nếu người thân của anh luôn không ở bên cạnh anh, chẳng lẽ anh không oán trách dù chỉ một chút sao?”
Chu Diễn không trả lời, nhưng ánh mắt dường như đang nói: Được rồi, em đúng.
“Sau đó, mùa đông năm mười hai tuổi, em bị bệnh nặng, mà cụ thể bệnh nặng bao nhiêu, em cũng không nhớ rõ nữa.”
“……”
“Nhưng em vẫn nhớ mình phải vào viện, truyền thuốc liên miên, mẹ phải xin nghỉ để chăm sóc em trong bệnh viện, nhưng em lại càng muốn bố hơn. Vì thế mẹ đành đồng ý gọi điện thoại cho bố, gọi ông lập tức trở về, vài ngày sau, mẹ nói cho em biết bố hứa tối nay sẽ về, ngày mai sẽ đến bệnh viện thăm em, em đã rất vui……” Nghĩ đến đây, cô bất giác mỉm cười như đứa trẻ con, “Nhưng …… Bố em lại nuốt lời một lần nữa……”
“Một lần nữa?”
“Trước đây cũng có một vài lần, nói là ngày mai sẽ về, kết quả là kéo dài đến mấy hôm sau…… Nhưng lần đó không giống vậy, theo như mẹ em nói thì, lúc ấy em sốt rất cao, bà thậm chí còn lo em không qua khỏi, vì vậy ba ngày sau, cuối cùng bố cũng vào bệnh viện thăm em, lúc ấy mẹ không chịu nổi nữa bộc phát……”
“Bộc phát……” Chu Diễn dường như cảm thấy rất khủng bố.
“Ừ, bà mắng chửi bố thậm tệ, còn nói muốn ly hôn với ông ấy,” Cô cười khổ, “Trước đây em đã từng nghe thấy mấy lần, đều nói lúc đang cãi nhau, nhưng cuối cùng, bọn họ đều làm lành với nhau, nên em không để ý lắm. Không hề nghĩ tới hai tuần sau khi em xuất viện về nhà, lại phát hiện ra bố kéo hai chiếc va li ra khỏi nhà chuẩn bị ra đi, em tưởng ông lại đi công tác, nhưng ông lại nói với em…… Bố phải rời khỏi đây, bởi vì, bố và mẹ đã ly hôn.”
Chu Diễn đạp xe chậm lại: “…… Thì ra là thế.”
Tri Kiều thở dài: “Cho tới nay, em đều cảm thấy, đây là chuyện không xấu cũng chẳng tốt. Gia đình đổ vỡ, nhưng bố em lại có được tự do mà ông mong muốn.”
Chu Diễn không nói gì, chỉ đạp xe nhịp nhàng theo tiết tấu, gió xẹt qua tai bọn họ, như đang nhẹ nhàng kêu gào, hơi thở của anh quấn quýt bên cô, dường như trong không khí tràn ngập mùi hương tên “Chu Diễn”, làm cô thất thần trong chốc lát. Khi cô cảm thấy mình đang trong vòng tay anh, mà chiếc cằm lởm chởm râu của anh đang tì trên đỉnh đầu cô, lòng bàn tay cô không khỏi đổ mồ hôi.
“Tôi cảm thấy,” Chu Diễn bỗng nhiên nói, “Ông ấy cũng không vui vẻ gì……”
“?”
“Dù ông ấy có được tự do mình muốn.”
Lúc tới trạm nghỉ chân thứ năm, Tri Kiều phát hiện mồ hôi của Chu Diễn không ngừng chảy từ cằm xuống cánh tay của anh, hình như anh rất mệt, thời gian nghỉ ngơi trở nên càng ngày càng dài, nước uống cũng càng lúc càng nhiều.
Tri Kiều xuống xe dựa vào vách tường, thả lỏng dây thần kinh tọa* đang bị tê liệt. Hành trình này đối với hai người bọn họ mà nói là cả một sự tra tấn, thể lực của anh nhanh chóng giảm sút, mà tay chân của cô bị gò bó cả một quãng đường dài cũng dần cảm thấy mỏi nhừ. Đội của hai ông chủ công ty thiết kế và một đội khác mà bọn họ đi qua ở trạm nghỉ chân thứ tư trước đó cũng vượt qua bọn họ, như vậy xem ra, bọn họ chỉ dẫn trước có một đội.
(thần kinh tọa: chỗ xương chậu)
Chu Diễn ném chai nước rỗng đi, đỡ Tri Kiều lên xe, cô hít sâu một hơi, ngồi lên. Lúc bắt đầu đi cũng không mạnh mẽ như lúc trước, cô nghĩ, Chu Diễn đã quá mệt rồi, lúc này anh đang dựa vào niềm tin muốn tiếp tục cuộc thi để kiên trì. Con đường này không phải là con đường thông thường, mà là đường núi, có lên dốc, xuống dốc, khúc cua, và cả những đoạn gồ ghề khúc khuỷu không bằng phẳng, dường như lúc nào anh cũng cắn răng, nhưng bên ngoài lại tỏ ra là không có gì.
“Em biết không……” Anh há mồm thở phì phò, “Tôi từng…… Tham gia ba môn phối hợp……”
“……”
“Lần đó so với bây giờ…… còn mệt hơn nhiều…… qua sông, đạp xe trên đường quốc lộ, sau đó là…… chạy marathon, tôi cuối cùng đạt được vị trí thứ tư…… ba vị trí trên đều là những vận động viên chuyên nghiệp……”
“……”
“Là bố em bắt tôi tham gia …… ông ấy nói, cảm thấy tôi có thể……”
“Đừng nói nữa.” Cô hy vọng nhanh tới điểm cuối.
Chu Diễn nở nụ cười mệt mỏi: “Đã bao giờ em nghĩ…… bố em rốt cuộc có sức hấp dẫn gì, mà sau khi ông ấy qua đời…… chúng ta còn làm nhiều chuyện vì ông ấy đến vậy?”
“Em……” Cô muốn phủ nhận, nhưng, cô cũng không muốn nói dối.
Chu Diễn nhẹ giọng nói bên tai cô: “Một ngày nào đó…… em sẽ biết ……”
Cô kinh ngạc nhìn vào mắt của anh, nhưng anh không nhìn cô, mà nhìn thẳng về phía trước. Bỗng nhiên, ánh mắt anh nghiêm nghị, cô nhìn theo ánh mắt của anh, có một đội không biết từ đâu lao ra, vượt lên phía trước bọn họ. Tri Kiều nhận ra, đó là đội hôm qua ở vị trí thứ hai đếm ngược từ dưới lên, nói cách khác, hôm nay là đội đứng vị trí cuối cùng.
Chu Diễn ra sức đạp xe, nhưng chỉ có thể gắng gượng đi phía sau bọn họ, xuôi theo đường xuống dốc là một khúc ngoặt, lá cờ lớn đánh dấu điểm cuối cùng rõ ràng đang ở ngay trước mắt bọn họ, đội chơi k


XtGem Forum catalog