Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.
”
Tạ Dịch Quả nghiêm túc suy nghĩ vài giây, mới gật đầu đồng ý: “Vậy còn cô?”
“Tôi?” Cô uống một hớp lớn cà phê, làm dạ dày ấm trở lại, “Tôi muốn trở về quá khứ.”
Cô muốn trở về năm mười hai tuổi ấy, vào cái đêm cô bị bệnh nặng, rốt cuộc tại sao bố cô không gấp gáp trở về.
“Cô có biết ‘nghịch lý bà ngoại’ không?” Tạ Dịch Quả hỏi.
“Nếu tôi trở về quá khứ, giết bà ngoại trước khi bà sinh ra mẹ tôi, vậy thì tôi không thể được sinh ra, vì thế tôi cũng không thể về quá khứ để làm bà biến mất được.”
“Đúng vậy. Einstein và Hawking đã đưa ra ‘Lý luận không gian song song’ để giải quyết nghịch lý này. Nói cách khác, thực tế việc cô quay về quá khứ là đến một không gian song song khác, cô đi là đi trên một nhánh của dòng thời gian, cho nên dù cô quay về quá khứ, cô cũng không thể thay đổi gì cả.”
Cô vẫn không hiểu cái gì là lý luận không gian song song, “Nhưng tôi vẫn muốn quay trở về.”
Cô mỉm cười với anh ta.
“À, được rồi.” Tạ Dịch Quả nhún vai, “Nếu có một ngày tôi phát minh ra cỗ máy thời gian, tôi sẽ đưa cô về quá khứ.”
“Cám ơn.” Không biết vì sao, dù biết rõ đây là một việc…… hoang tưởng đến cỡ nào, nhưng khi nghe anh ta nói như vậy, Tri Kiều vẫn cảm thấy thật vui vẻ.
“Thật ra có một vấn để khiến tôi rất trăn trở.”
“?”
“Tôi nghĩ có lẽ bọn họ hoàn toàn không có tranh để ghép lại.”
“Tại sao?”
“Bất kì người nào được lựa chọn giữa bức tranh 288 mảnh ghép và 26 câu hỏi đố chữ, đều lựa chọn cái thứ hai, sẽ không ai chọn ghép tranh, trừ phi người đó là kẻ điên.”
“Có lý, nhưng sao anh lại cảm thấy trăn trở?”
“Không biết……” Tạ Dịch Quả vò loạn mái tóc vốn đã rối bù, “Tôi cảm thấy dường như đã bỏ sót gì đó vậy.”
Trong lúc anh ta còn đang phiền não, một trong hai cô gái của đội cổ động viên nữ đến phía sau bọn họ, hỏi: “Tôi muốn hỏi một chút, cà phê nóng mua ở đâu vậy?”
Tri Kiều không rõ đây là cô gái A hay cô gái B, hai người bọn họ đều có mái tóc đen dài và dáng người thon thả, gây ấn tượng sâu cho người khác, nhưng cũng rất dễ bị nhầm lẫn.
“Thấy cái nhà trên sườn núi kia không,” Vẻ mặt Tạ Dịch Quả nghiêm túc, “Chính là nơi đó.”
“Được rồi, cám ơn.” Cô gái nháy mắt với anh ta, sau đó còn định đi bộ lên sườn núi.
Tri Kiều kinh ngạc nhìn Tạ Dịch Quả: “Anh…… sao lại gạt cô ấy?”
“À,” Anh ta nhún vai, “Không phải hiện tại họ là nhóm đứng thứ hai sao, cũng có thể qua trận đấu vừa rồi thì đứng thứ nhất, vậy nên tôi muốn bọn họ tiêu hao chút thể lực cũng không phải là chuyện gì không tốt cả.”
“Anh……” Tri Kiều bật cười nhìn anh ta, “Xem ra anh cũng không phải là cái loại mọt sách như trong tưởng tượng của tôi.”
Nghe cô nói như vậy, vẻ mặt Tạ Dịch Quả biểu lộ rất đơn giản, tươi cười vui vẻ, dường như chuyện này không phải để chê anh ta, mà là một lời khen ngợi vậy.
Tri Kiều uống nốt ngụm cà phê cuối cùng trong cốc giấy, một dòng nước ấm bắt đầu di chuyển trong dạ dày của cô, cô bỗng cảm thấy Tạ Dịch Quả với cô là cùng một loại người, đều có cách thức mạnh mẽ để tồn tại trong thế giới này, trong lòng bọn họ, dường như đều có tiêu chuẩn giải quyết công việc riêng, có lẽ bọn họ đối với chuyện mà mình muốn làm không thiếu can đảm, nhưng phương pháp mà bọn họ dùng có phần…… không đủ khôn khéo.
A, Tri Kiều vui vẻ nghĩ, đây là tính từ mà cô đã tìm từ rất lâu —— không đủ khôn khéo.
“Trước khi tuyên bố thành tích, tôi sẽ giải thích lại một vài quy tắc,” Người dẫn chương trình đứng trên bãi đất trống màu xanh trong công viên, các đội chơi đứng vây xung quanh anh ta, “Trận đấu vừa mới kết thúc, là trận đấu có tính thời gian, không liên quan tới việc các bạn xuất phát sớm hay muộn. Về hình phạt, đội chơi hôm qua về cuối cùng thì hôm nay phải xuất phát đầu tiên, đội đi đầu tiên phải ngủ ít hơn các đội khác khoảng một giờ đồng hồ. Từ lúc các bạn bắt đầu xuất phát, cho đến lúc hoàn thành tất cả nhiệm vụ, khoảng thời gian thực hiện nhiệm vụ này chính là căn cứ để tính toán thành tích. Ngoài ra, bởi vì ở trò chơi điền đố chữ và truyền tín hiệu mật mã Morse có khả năng xuất hiện tình huống sai sót hoặc không trả lời, bởi vậy mỗi một sai sót, chúng tôi đã cộng cho mỗi bạn thời gian tương ứng 10 phút……”
“Chậc,” Tạ Dịch Quả đứng bên cạnh Tri Kiều nhỏ giọng nói, “Mấy chữ Hán đơn giản này cũng có thể làm cho cô chậm mấy tiếng so với người khác rồi.”
Tri Kiều biết anh ta đang càu nhàu, vì thế kín đáo mỉm cười an ủi anh ta.
“Đầu tiên xem lại thời gian chúng ta từ cảng Campbell xuất phát cho đến khi tới ngọn hải đăng, thành tích trung bình của mọi người là một tiếng ba mươi phút, tôi không thể không nói đây là một thành tích khá tốt, bởi vì mọi người phải lái xe từ khi trời còn tối om cho đến rạng sáng, dựa vào thống kê, đội mất ít thời gian nhất là đội bốn, chỉ mất một giờ mười lăm phút.”
Ánh mắt tất cả mọi người đều chuyển sang nhìn Tạ Dịch Quả và anh bạn đồng hành.
“Đội mất nhiều thời gian nhất là đội số một, tổng cộng là một giờ năm mươi ba phút.”
Đôi cha con mập mạp đều vô tình liếc người dẫn chương trình một cái.
“Còn lại trên cơ bản đều nằm trong