Tổng Giám Đốc Chung Nhà, Xấu Xa
Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.
i, muốn càu nhàu, thì trên đường sẽ có thời gian càu nhàu.”
Bọn họ ngồi xe taxi, đi trên con đường Philip dọc về phía nam, khoảng 15 phút sau thì tới cảng Darling. Cảng Darling bao gồm cảng biển, dòng chảy màu xanh và tổ hợp các công trình kiến trúc tạo thành, trong đó có trung tâm triển lãm thế vận hội Olympic, trung tâm giải trí Sydney, thủy cung Sydney, bảo tàng hàng hải Quốc gia, trung tâm triển lãm Sydney, rạp chiếu phim IMAX*, trung tâm thương mại, trung tâm vui chơi giải trí, cùng với quán cà phê, quán bar, khách sạn v…v….Ban ngày ở thành phố ven biển cảng Darling chúng ta có thể tận hưởng rất nhiều thứ như gió biển mát mẻ, nước biển trong xanh, những cánh hải âu tự do bay lượn trên bầu trời, và cuộc sống nhàn nhã nơi đô thị.
*IMAX: Image Maximum (màn hình siêu lớn)
“Sao anh không sửa lại kế hoạch nghỉ hưu nhỉ,” Tri Kiều nói với Chu Diễn, “Một căn nhà gỗ ven biển thì có phần hơi lạnh lẽo cô quạnh, nhưng mua một nhà trọ gần biển ở đây cũng là một sự lựa chọn không tồi đâu —— tất nhiên điều kiện tiên quyết là nhà trọ đó cho phép anh nuôi chó.”
Chu Diễn nhíu mày: “Vậy thì giấc mơ nhà không cần tiền của tôi hoàn toàn tan biến rồi.”
“…… Những giấc mơ kiểu này tốt nhất là không nên cho là thật.”
Anh cho cô một nụ cười vô cùng có lệ.
Bảo tàng hàng hải nằm trong cảng Darling, ngoài viện bảo tàng trưng bày hiện vật trong nhà ở gần biển, còn có hai chiến hạm ở trên biển, một chiếc là tàu khu trục*, còn chiếc kia là tàu ngầm.
*Tàu khu trục, hay còn gọi là khu trục hạm, (tiếng Anh: destroyer) là một tàu chiến chạy nhanh và cơ động, có khả năng hoạt động lâu dài bền bỉ dùng cho mục đích hộ tống các tàu chiến lớn hơn trong một hạm đội, đoàn tàu vận tải hoặc một chiến đoàn, và bảo vệ chúng chống lại những đối thủ nhỏ tầm gần nhưng mạnh mẽ, thoạt tiên là những tàu phóng lôi, và sau này là tàu ngầm và máy bay.
Hai người bước nhanh đến, nhưng không thấy bất cứ ai hay thứ gì mang kí hiệu của chương trình. Đội nữ cổ động viên và đội bố con mập mạp đang ở bến tàu hỏi thăm xung quanh, dường như họ không biết bây giờ nên làm gì cả.
Chu Diễn rút bức thư trong ba lô ra, đọc lại nội dung trong đó một lần nữa: “Đi vào bảo tàng hàng hải thuộc cảng Darling tìm kiếm bức thư kế tiếp.”
Anh nhìn chằm chằm bức thư một lúc, bỗng nhiên nói với Tri Kiều: “Em nói đúng, thật ra đó là ‘tìm kiếm’.”
“?”
“Có lẽ hướng dẫn tiếp theo được giấu ở một nơi nào đó trong chỗ này, cần chúng ta tìm kiếm.”
“Ở trong này?” Cô mở to mắt quan sát xung quanh một lúc, “Tìm một hướng dẫn?”
“Tôi nghĩ có thể là một bức thư gợi ý khác, được nhét trong một xó xỉnh nào đó, cần chúng ta phải tìm kiếm kĩ càng.”
Hai người đi vào viện bảo tàng, một nhân viên mặc bộ trang phục hải quân thời xưa đang hướng dẫn bọn trẻ tới tham quan chơi trò chơi, bọn họ quyết định chia nhau ra đi tìm.
Đồ vật được triển lãm ở đây chủ yếu là mô hình các con thuyền và các loại đồ dùng trên thuyền, vì ánh sáng trong viện bảo tàng khá là tối, nên tinh thần cẩn thận của Tri Kiều không thể không tăng lên gấp mười, tìm kiếm kỹ càng từ trên xuống dưới. Nhưng cô đi hết từ đầu này đến đầu khác, vẫn không thu hoạch được thứ gì, cô ngẩng đầu lên nhìn về phía Chu Diễn, anh đã di chuyển sang lầu hai, vì thế cô quyết định nhẫn nại tìm kiếm thêm lần nữa.
“Cô có vẻ…… không hứng thú lắm với những vật triển lãm ở đây.” Một giọng nói cất lên từ phía sau lưng cô.
Tri Kiều đứng thẳng lên, nhận ra đó là người đàn ông sáng nay ở phòng ăn của khách sạn cứ nhìn chằm chằm cô. Nếu nhìn thẳng vào đôi mắt nhỏ hẹp đầy quyến rũ của anh ta trong khoảng cách gần sẽ khiến bất cứ ai cũng phải lúng túng, ánh sáng lờ mờ trong viện bảo tàng trái ngược lại làm làn da ngăm đen của anh ta sáng ngời lên.
“A……” Cô bị nghèo từ ngữ rồi.
“Tôi nghĩ,” Bàn tay anh ta vẫn đang để sau lưng bỗng đưa tới trước mặt cô, trong tay là một bức thư, trên bức thư là những đường kẻ sọc đen vàng đan xen với nhau, “Thứ cô tìm, là cái này sao?”
Trong tay của người đàn ông đó đúng là bức thư gợi ý mà Tri Kiều đang tìm kiếm, nhưng khi đưa tay ra nhận bức thư cô có phần hơi chần chừ.
Không giống với các loại tưởng tượng xấu xa trong tiềm thức, người đàn ông này rất thoải mái đưa bức thư cho cô, dường như anh ta đã chuẩn bị sẵn chờ cô đến vậy, tất cả đều chắc chắn chính đáng như vậy.
“……Cám ơn.” Cô không biết nên nói gì mới được nữa.
“Tôi đoán, hai người chắc đang tham gia trận đấu gì đó?” Người đàn ông hỏi.
“Đúng, đúng vậy.” Phải một lúc sau, Tri Kiều mới giật mình phát hiện ra, ở nơi đất khách quê người này cô có tới hai lần gặp được người lạ nói cùng tiếng mẹ đẻ —— đương nhiên gặp ở khách sạn thì không có gì đáng ngạc nhiên, bởi vì phố người Hoa ở ngay cạnh khách sạn này —— nhưng hiện tại anh ta lại ở đây, không giống như là trùng hợp cho lắm.
“Thái Tri Kiều……” Chu Diễn đi từ tầng hai xuống, đi về phía cô, biểu cảm trên khuôn mặt anh không rõ ra sao cả.
“Em tìm ra rồi.” Cô vui vẻ vung vẫy phong thư trong