Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.
để nói, thì nói về thời tiết, đúng là quy tắc mười lần chẳng sai,” Chu Diễn cuối cùng cũng mở miệng, “Nhưng mà, để tài của chú cũng quá cứng nhắc rồi.”
“Tôi cũng không muốn lúc về biên tập lại đoạn hình vừa rồi mới phát hiện hai người đang diễn kịch câm.”
Nhưng Tri Kiều lại cảm thấy, diễn kịch câm đối với cô và Chu Diễn mà nói, có lẽ tốt hơn rất nhiều.
Bốn chiếc taxi đến khách sạn gần như cùng lúc với nhau, họ là xe thứ ba đến, đây là thứ tự cao nhất mà bọn họ dành được từ đầu trận đấu đến giờ, nhưng hai người không còn hứng thú với điều này.
Đi vào phòng khách sạn, chuyện đầu tiên Tri Kiều làm là đi xem giường ngủ, may mắn —— là hai chiếc giường đơn.
“Đi ăn một chút gì không?” Chu Diễn hỏi.
Cô lắc đầu: “Em mệt quá, muốn đi ngủ.”
Nói xong, cô thật sự chui vào trong chăn, trùm chăn kín người mình.
Cô dường như nghe thấy tiếng Chu Diễn thở dài, một lát sau, cửa truyền đến tiếng va chạm của kim loại, chứng tỏ anh đã đi ra ngoài. Tri Kiều xốc chăn lên, nhìn trần nhà màu trắng, có lẽ do thật sự quá mệt mỏi, nhìn một lúc lâu, cô chìm vào giấc ngủ sâu.
Bốn phía là một màu tối đen, cô tỉnh lại, vì cảm giác có thứ gì đó lấp loáng, ngay trong lúc mê man, một tiếng vang lớn đã đánh vỡ mọi yên lặng, bủa vây xung quanh cô.
Cô sợ tới mức hét to lên, kéo chăn che kín mặt, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gi.
“Này……” Có người đến xốc chăn cô lên, gạt những sợi tóc dính trên gò má cô, dịu dàng nói, “Không có việc gì đâu, chỉ là tiếng sét đánh mà thôi.”
Cô sợ hãi bắt lấy cánh tay người đó, làm thế nào cũng không chịu buông ra.
Cô cảm thấy trán mình kề gần một bức tường ấm áp, sau đó, có người vỗ nhẹ lưng cô, thì thầm bên tai cô: “Được rồi, Tri Kiều, chỉ là tiếng sét đánh.”
Không biết vì sao, cô không cảm thấy sợ hãi nữa, dường như nỗi sợ lúc này đã tan biến mất. Cô nhắm mắt lại, một hơi thở quen thuộc bao bọc quanh cô. Cô không kịp suy nghĩ rốt cuộc là hơi thở của ai, bởi vì, cô chìm sâu vào giấc ngủ lần nữa.
“Nhắc đến Sydney, mọi người chắc chắn sẽ nghĩ ngay đến tòa kiến trúc tiêu biểu màu trắng nằm ngay phía sau tôi —— nhà hát Opera Sydney. Nghe nói nhà thiết kế đã lấy cảm hứng từ cánh hoa quất tử (hoa quýt), ốc sên, lá cây cọ và thần miếu Maya, nơi đây có rất nhiều điểm khiến người ta ngạc nhiên, ví dụ như trên nóc nhà cao 67 mét kia lát kín 100 vạn (10 triệu) viên gạch men sứ Thụy Điển……”
Người dẫn chương trình đứng trên bờ đê dài trước nhà hát kịch Opera vẫn đang thao thao bất tuyệt, có mấy cái máy quay phim đang chĩa thẳng về phía anh ta, vì hôm nay mây đen vẫn dày đặc trên bầu trời, nên tổ làm phim dựng những chiếc đèn chiếu khác nhau ở bốn phía, thậm chí dưới chân anh ta cũng có một chiếc đèn mini màu trắng để chỉnh độ sáng của khuôn mặt.
“Nhà đầu tư cho bọn họ chắc hẳn phải có rất nhiều tiền.” Tri Kiều đứng bên cạnh không kiềm chế được nói.
“Mục đích của đầu tư là nhận được càng nhiều lợi ích càng tốt,” Chu Diễn nhìn về phía cây cầu Sydney cách đó không xa, “Nếu em khiến họ nhận ra nguồn lợi ích to lớn, thì bọn họ sẽ cho em càng nhiều tiền.”
“Anh thấy Phùng Giai Thụy có thể giúp chúng ta tìm được nhà đầu tư không?”
“Oh wow……” Cô mở to hai mắt.
“Nhưng là người thì vẫn không có cách nào chống lại tuổi già,” Anh lấy tờ báo, nghiêm túc đọc ,“Bọn họ thực sự rất giỏi, tôi hoàn toàn cho rằng họ là đội đầu tiên bị loại.”
“……”
“Vậy anh cho rằng đội nào sẽ chiến thắng?”
“Chúng ta.” Anh liếc mắt nhìn cô, sau đó bổ sung nói, “Miễn là em không cản chân tôi lần nữa thôi.”
Cô cho anh một nụ cười vô cùng có lệ, chứng tỏ mình khinh thường truyện cười lạnh của anh cỡ nào.
Trận đấu đã diễn ra đến ngày thứ năm, chỉ còn lại có 7 đội chơi, sau ngày hôm nay, sẽ lại có người phải rời khỏi nơi này. Tri Kiều đột nhiên cảm thấy buồn bã, giống như trên con đường đời, không ngừng có người tiến vào, nhưng cũng liên tiếp có người rời đi, chỉ có chính cô từ đầu đến cuối đều đi trên con đường này, đương nhiên, cũng nhiều lúc cô là khách qua đường trên con đường của người khác, ví dụ như Chu Diễn, lão Hạ, cá mập, hay Phùng Giai Thụy…… Nhưng ý nghĩa của khách qua đường chính là, một ngày nào đó, cô sẽ phải chia tay với họ, tiếp tục đi trên hành trình của chính mình.
“Em tìm được đáp án rồi sao?” Giọng nói giàu từ tính của Chu Diễn quấn quanh tai cô.
“?”
“Về ý nghĩa của lữ hành.”
Cô cười cười, sau đó lắc đầu.
Anh quay đầu lại tiếp tục đọc báo, dường như không cảm thấy thất vọng về câu trả lời của cô.
Cô lấy bình nước nóng trên bàn, rót một nửa cốc nước, đưa đến bên miệng, bỗng nhiên cảm thấy có người đang nhìn mình, thế nên cô liền ngừng động tác, nhìn lại bằng ánh mắt thăm dò, phát hiện một người đàn ông đang ngồi gần cửa sổ, mặc sơ mi trắng quần bò, làn da ngăm đen, mắt phượng nhỏ dài, chỉ cần nhìn một lần cũng khiến người khác ấn tượng khó quên..
Người đàn ông nhận lấy ánh mắt thăm dò của cô, mỉm cười dịu dàng đáp lại, không có chút ngại ngùng lúng túng gì cả……
Kéo suy nghĩ trở