Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341616

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1616 lượt.

người phải biết dừng lại trước những điều cấm kỵ vượt quá giới hạn của lễ nghi đạo đức. Không được chỉ vì tình ái mà làm ra những sự việc trái với luân thường đạo lý, đi quá những ràng buộc giới hạn của đạo đức. Chung quy cả cụm có nghĩa là “Phát ra từ tình yêu, nhưng dừng lại ở lễ nghĩa”
“Đầu tiên, chúng tôi không có ‘dục vọng’. Thứ hai, chúng tôi đều chưa mất lý trí, sẽ không làm mấy loại chuyện mà ông nói.” Cô ăn nói gãy gọn.
“Vậy cô trả lời tôi một vấn đề,” Lão Hạ bắt đầu mất kiên nhẫn, “Cô thích cậu ta đúng không?”
“Tôi……” Cô chớp chớp mắt, không biết nên trả lời như thế nào.
“Cô nói không thích có quỷ mới tin ấy!”
Tri Kiều nghe ông nói vậy, thất bại thở dài một hơi, cuối cùng sờ sờ mũi: “Rõ ràng đến vậy sao……”
“Có thể, nhưng lấy kinh nghiệm bốn mươi mấy năm của tôi mà nói, liếc mắt một cái là đã nhìn ra.”
“……”
“Vậy cậu ta nói như thế nào?”
Tri Kiều nhếch miệng: “Không phải chú có bốn mươi mấy năm kinh nghiệm sao, chẳng lẽ nhìn không ra?”
“Cái này……Chu Diễn đâu giống người bình thường.”
Tri Kiều gượng cười: “Anh ấy từ chối tôi rồi.”
Lão Hạ nhíu mày, hình như cảm thấy rất khó hiểu.
“Tôi đã chấp nhận sự thật này rồi, không sao đâu, thật đấy.” Cô làm ra vẻ tự nhiên.
Lão Hạ trầm mặc trong giây lát, cuối cùng rút ra một kết luận kì dị: “Thật không ngờ, Chu Diễn quả thật là quân tử……”
Tri Kiều quay đầu nhìn bóng lưng đang đứng trên boong tàu, mái tóc của anh bị gió biển thổi tung bay, áo sơmi bị gió lùa vào thổi phồng lên, nhưng anh vẫn vững vàng đứng đó, dường như chỉ có như vậy mới có thể đến gần mục tiêu hơn.
Anh đã từng mất những gì? Và anh đang tìm kiếm cái gì?
Có lẽ không ai biết được, chỉ trừ anh.
Chuyến đi kết thúc sau hơn nửa tiếng đồng hồ, bãi biển Airlie náo nhiệt hơn nhiều so với hòn đảo Hamilton yên tĩnh, nơi đây chính là cửa ngõ của quần đảo Whitsundays, nhìn ra phía xa có thể thấy các cửa hàng chỉ cho thuê thuyền và cung cấp các loại hình phục vụ để ra biển hoặc đi lặn. Đa số các hoạt động và chỗ nghỉ đều nằm trên đường cái, nơi này không cần phải đi taxi, đến nơi nào chỉ cần đi bộ cũng có thể tới.
Dựa theo hành trình mà chương trình đã đưa ra từ trước, hai người chỉ ở bãi biển Airlie một đêm, trận đấu ngày mai sẽ lại tiếp tục diễn ra ở quần đảo Whitsundays. Con thuyền dần dần tiến đến bờ, Tri Kiều cố gắng nhớ lại những cảnh tượng lần trước đã đến đây, nhưng dù có nghĩ thế nào, thì cũng chỉ là những mảnh vụn kí ức. Cô hơi ngạc nhiên, theo lý thuyết mà nói hẳn cô phải nhớ rõ mới đúng.
“Khách sạn được viết trên tấm thẻ nằm trên con đường này,” Chu Diễn đứng bên cạnh cô, “Lát nữa em nhớ đi theo sát tôi.”
“Vâng.” Cô gật đầu. Bỗng nhiên nhận ra, đối với lời nói của anh, dù là đồng ý hay phản đối, nhưng cuối cùng vẫn là cô làm theo anh.
Lúc xuống thuyền, vốn là Tạ Dịch Quả đi trước Tri Kiều, nhưng anh ta quay đầu lại nhìn cô, rất ga lăng nhường đường cho cô đi trước.
“Cám ơn.” Cô ngạc nhiên vì hành động của anh ta, dù thế nào thì, chuyện này cũng liên quan đến trận đấu một triệu đô la mĩ!
Tạ Dịch Quả cười cười, không nói gì.
Chu Diễn theo cô xuống thuyền, sau đó nhẹ nhàng kéo tay Tri Kiều, chạy về phía khách sạn. Chạy vài bước, cô đã thấy ký hiệu của khách sạn giống ký hiệu được in trong tấm thẻ hành lý, nhưng Tạ Dịch Quả và anh bạn đồng hành của anh ta cũng đuổi theo, thậm chí anh ta còn chạy nhanh hơn cả hai người.
Tri Kiều không nghĩ tới bất kì điều gì, nhưng bước chân lại nhanh hơn, đi sau Chu Diễn tiến về phía khách sạn.
Cuối cùng, Tạ Dịch Quả vẫn là người đầu tiên tới cửa khách sạn, Chu Diễn à người thứ hai, Tri Kiều là người thứ ba, ông bạn nói chuyện chuyên dùng dấu chấm lửng (dấu ba chấm) về vị trí thứ tư.
“Căn cứ theo quy tắc,” Hình như lúc nào xuất hiện trước ống kính tinh thần và sức lực người dẫn chương trình cũng dồi dào, “Thành viên của mỗi đội chơi phải đến điểm cuối cùng nhau, nếu một người tới trước một người tới sau, vì vậy sẽ lấy người về sau làm căn cứ. Cho nên đội về đầu tiên lần này là —— Chu Diễn và Thái Tri Kiều.”
Tri Kiều hít sâu một hơi, dùng tay vỗ vỗ bả vai Tạ Dịch Quả tỏ ý an ủi, anh ta cũng tỏ vẻ chịu thua nhưng không hề để bụng với cô.
Dù trận đấu chỉ diễn ra trong vài tiếng đồng hồ, nhưng có lẽ do gió biển thổi vi vu, Tri Kiều ngồi trên ghế sô pha ở đại sảnh khách sạn, nhưng đã bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, có người vỗ nhẹ vai cô, cô mở to mắt, nhận ra khuôn mặt anh tuấn của Chu Diễn đang ở ngay trước mắt mình.
“Anh, anh làm gì……”
Anh mỉm cười: “Mệt vậy sao?”
“Không biết, đại khái……thì cũng hơi mệt.”
“Trở về phòng ngủ đi.”
Cô gật đầu, đứng dậy cùng anh, đi đến cầu thang. Đầu óc của cô vẫn còn chút mơ màng, nhưng nghĩ đến lời lão Hạ vừa rồi nói “Cho dù vẫn chưa ngủ cùng nhau nhưng cũng sắp rồi”, cô bỗng nhiên bừng tỉnh.
Khi quay người Chu Diễn liếc cô một cái, giọng điệu mang đầy sự trêu chọc: “Đang suy nghĩ gì vậy? Biểu cảm của em giống như bỗng nhiên phát hiện mình là Hỉ Nhi sắp bị bán cho Hoàng Thế Nhân (2) vậy.”
(2)