Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341431
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1431 lượt.
hắng “két” một tiếng rồi dừng lại ở gần con đường ven biển. Tri Kiều không chờ xe đỗ lại hẳn đã nhảy xuống, cô chạy nhanh đến hòm thư được giấu phía sau mỏm đá. Bên trong có một bức thư, cô mở ra, đọc to: “Đội chơi phải bơi ra giữa biển vớt chiếc mũ mà du khách làm rơi, sau đó trả chiếc mũ về tận tay chủ nhân của nó.”
Chu Diễn vội vã nhìn mặt biển xanh thẳm mà yên ả, cách đường bờ biển khoảng một trăm mét, có một cái phao cứu sinh đang dựng đứng, trên đó có để một thứ gì đó.
Anh không nói gì cởi áo sơ mi, quần bò, dép lê, nhảy vọt xuống biển, bơi về phía phao cứu sinh. Anh bơi rất nhanh, nếu có máy bay trực thăng đang bay chụp lại được, không chừng có thể nhìn thấy một làn bọt nước trắng xóa nổi bật giữa biển cả xanh thẳm đang di chuyển về chấm tròn màu đỏ
“?”
“Lẽ nào em nhìn không ra vị trí của hình đó trên bộ phận quan trọng nào đó hay sao?”
“!” Tri Kiều như bị điện giật rời tầm mắt, ra sức chớp chớp mắt, khó khăn suy nghĩ xem nên giải thích với anh chuyện đó như thế nào, cô cũng không cố ý mà.
Nhưng Chu Diễn lại không hề để ý, chỉ quay đầu cười tươi trước ống kính camera của lão Hạ: “Xóa đoạn vừa rồi đi, nếu không tôi sẽ lột da chú.”
Anh mặc kệ thân mình ướt sũng cứ thế mặc quần bò và áo sơ mi vào, sau đó lắc lắc mái tóc đầy bọt nước: “Tiếp theo thì làm gì? Tìm chủ nhân của cái mũ này sao?”
“Đúng vậy……” Tri Kiều vẫn chưa hoàn hồn sau cái cảnh xấu hổ khi nãy.
“Ừ……” Anh cầm chóp mũ đã ướt sũng của chiếc mũ tai bèo màu đỏ, suy nghĩ nghiêm túc, “Đội mũ đỏ ở bờ biển chắc hẳn phải là một người trẻ tuổi, hoặc là muốn làm cho mình trông trẻ ra, cho nên có thể là thanh thiếu niên, cũng có thể là trung niên. Chiếc mũ khá là giản dị, chứng tỏ chủ nhân của nó với chất lượng cuộc sống yêu cầu không cao, hoặc không theo đuổi những thứ xa xỉ đắt tiền, chỉ cần phù hợp là được, hoặc là học sinh vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường, hoặc là người già đang chiêm nghiệm chân lý của cuộc sống. Ngoài ra tôi nghĩ rằng người chúng ta muốn tìm chắc hẳn cũng có gan mạo hiểm, anh ta (cô ta) đồng ý kiên nhẫn nghe một người lạ mặt giải thích xong yêu cầu mới quyết định giúp đỡ hay không, đồng thời anh ta (cô ta) cho rằng trong cuộc sống luôn luôn phải có những lúc bất ngờ, những điều này em có thể rút ra được từ biểu cảm của một người nào đó, rõ ràng người không có hứng thú khi bị người lạ bắt chuyện không phải là mục tiêu của chúng ta.”
“…… Nghe giống như là ‘Phác họa tâm lí tội phạm’ vậy.”
Chu Diễn nhún vai, nhìn nhóm du khách trên bãi biển, nói với Tri Kiều: “Tìm người trẻ tuổi và người già trước, sau đó sẽ hỏi từng người một.”
Tri Kiều mím môi suy nghĩ vài giây, sau đó lấy cái mũ trong tay Chu Diễn, đi thẳng về phía cụ già tóc trắng đang nằm trên bờ biển, cụ già cười nói chúc mừng với cô, sau đó rút bức thư gợi ý từ ba lô được đan bằng mây đưa cho cô.
Tri Kiều nói lời cảm ơn sau đó quay trở về, nhìn thấy Chu Diễn đang trợn mắt há mồm đứng nguyên tại chỗ, cô đắc ý cười cười một tiếng.
“Em làm thế nào mà……” Lông mày của anh dựng thành hình chữ bát (八).
“Rất đơn giản,” Cô đưa bức thư cho anh, “Lúc anh vẫn còn đang vùng vẫy trong biển, em đã hỏi to rằng trong tay ai có bức thư gợi ý không, kết quả là lão bà kia vui vẻ gật đầu với em, sau đó, em biết chính là bà ấy.”
“……” Anh vẫn cười không ngậm mồm lại được.
“Đừng như vậy,” Tri Kiều đắc ý nhéo nhéo hai má Chu Diễn, “Ít nhất thì ‘Phân tích tâm lí tội phạm’ của anh cũng không tồi chút nào.”
“…… Cám ơn.” Những từ này được anh rít qua kẽ răng.
Chu Diễn không muốn tiếp tục dây dưa vấn đề này thêm nữa, anh nhanh chóng mở bức thư, đọc gợi ý tiếp theo:
“Trở về bến tàu, đi chuyến tàu sớm nhất đến bãi biển Airlie, thứ tự đến khách sạn sẽ là quyết định thời gian các bạn xuất phát ngày mai.” (đến khách sạn đầu tiên sẽ xuất phát đầu tiên)
“Là bến tàu bên cạnh sân bay sao?”
“Chắc là vậy.”
Chu Diễn, Tri Kiều và lão Hạ trở lại xe golf lần nữa, lái xe từ bãi biển quay trở lại đường cái, hai người lại tranh luận với nhau nên trở về theo con đường cũ hay tìm một con đường tắt để đi. Nhưng cuối cùng Tri Kiều vẫn thức thời ngậm miệng lại, dù trong lòng đang rất bất mãn:
“Em nghe theo lời của anh không có nghĩa là anh đúng, chỉ là em không muốn lát nữa anh lấy cớ này để quở trách em.”
“Nếu có tự tin thì em sẽ không nghĩ rằng tôi sẽ quở trách em.”
“Ha!” Cô kêu lên một tiếng kì dị, “Đúng vậy đúng vậy, thật ra anh trách móc em đâu cần phải mượn cớ.”
“Dù có nói thế nào thì,” giọng điệu Chu Diễn tràn ngập sự giễu cợt, “Em thừa nhận tìm một con đường mới không phải là phương án phù hợp với chúng ta —— cái này là đủ rồi.”
“Anh……” Cô tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không làm gì được.
Mặt trời ngả dần về phía tây, cho dù vừa rồi hai người cãi nhau kịch liệt bao nhiêu, nhưng khi ánh sáng màu vàng cam rọi xuống mặt biển trong trẻo sáng lấp lánh nơi bến tàu, tất cả đều trở thành mây bay……thiên nhiên đẹp tựa như một vị thuốc dành riêng cho tâm hồn, có thể chữa lành tất cả những nóng nảy hay bực tức, khiến con người bình tĩn