Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!
Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1620 lượt.
.”
“……” Anh giật mình, hiển nhiên bị lời cô nói làm ngạc nhiên.
Cô quay đầu ra chỗ khác, nói: “Trước khi trận đầu bắt đầu, đừng nói chuyện với em, cảm ơn.”
Từ Sydney đi về phía bắc là tới sân bay đảo Hamilton, ước chừng phải ngồi máy bay khoảng ba tiếng đồng hồ, để có thể đi đến một trong những 74 đảo nhỏ của quần đảo Whitsunday, du khách chỉ có thể đáp máy bay xuống đảo Hamilton sau đó đi ca nô tới các đảo nhỏ khác. Vùng biển xanh lam xung quanh quần đảo đều là một bộ phận thuộc công viên hải dương Quốc gia, cũng là khu bảo tồn kỳ quan thế giới rặng san hô Great Barrier. Phần lớn du khách tới đây nghỉ dưỡng vì muốn tham gia các loại hoạt động dưới nước ngoài trời, lặn có bình dưỡng khí, lặn không có bình dưỡng khí, chèo thuyền, hay đi thuyền buồm, khi thời tiết đẹp, được sống trên quần đảo Whitsunday khiến du khách có một loại hưởng thụ như đang trong ảo mộng, ở đây có rất nhiều công ty du lịch khác nhau cung cấp các loại hình vận tải đường thủy, cho thuê thuyền dùng cho các hoạt động trên mặt nước. Tất nhiên du khách cũng có thể lựa chọn cắm trại ngoài trời, giống như trong TV series “Survivor” (Người sống sót), khi nằm dưới bầu trời đầy sao, sẽ có cảm giác bản thân và bầu trời cách nhau rất gần.
Sân bay đảo Hamilton mỗi ngày chỉ có một vài chuyến bay, qua lại giữa hai đầu đảo Hamilton và thành phố Melbourne, Sydney. Khi tổ chương trình tới đảo đã là chuyện sau hai giờ chiều, vượt ngoài tưởng tượng, từ bãi đỗ máy bay đi tới cửa chính sân bay chỉ mất có hai phút, ở đây không có vận chuyển hành lý, chờ cho du khách tập trung đầy đủ ở quảng trưởng trước cửa sân bay, nhân viên sẽ lái xe mang hành lý đến, mọi người sẽ trực tiếp lấy hành lí ở trên xe, sau đó sẽ đến quầy lễ tân khách sạn được thiết kế trong sân bay làm thủ tục check-in. Trên đảo không có taxi, phương tiện giao thông công cộng duy nhất ở đây chính là xe golf (xe điện). Nơi đây giống một thị trấn nhỏ hơn, chứ không phải là một làng du lịch.
“Tôi sẽ tuyên bố quy tắc trận đấu hôm nay,” Người dẫn chương trình đứng trên bãi đất trống trước cửa sân bay nói, “Tất cả đội chơi sẽ lái những chiếc xe golf phía sau tôi đây đi tìm những bức thư gợi ý trên đảo, sau đó dựa theo chỉ thị trong bức thư để hoàn thành trận đấu. Khi trận đấu hôm nay kết thúc chúng ta sẽ căn cứ vào thời gian của từng đội, xác định trình tự xuất phát ngày mai. Ngày mai, cũng chính là ngày cuối cùng của trận đấu, chúng ta sẽ chào đón đội chơi quán quân cuối cùng!”
Mọi người đều hò reo ầm ĩ, chỉ có Tri Kiều và Chu Diễn im lặng. Lão Hạ không biết chui ra từ chỗ nào, nhẹ nhàng thay đổi góc độ camera, đưa ống kính thẳng vào hai người, hai người không hẹn đều mỉm cười có lệ.
“Nói về tâm trạng bây giờ đi.” Trong lúc đợi giờ xuất phát, lão Hạ ngồi ghế sau xe golf nói.
Trong xe golf rất nhỏ, Tri Kiều cố gắng dựa vào một bên xe, nhưng cánh tay vẫn đụng phải Chu Diễn, mà người kia thì đang kiểm tra tính năng của xe.
“Hơi……Căng thẳng.” Câu trả lời của Tri Kiều lúc này đã mất hết hứng thú.
“Hai người có tin mình sẽ là quán quân không?”
“À, dù câu hỏi của chú rất cũ,” Cô mỉm cười, “Nhưng tôi vẫn muốn nói rằng, tôi tin chúng tôi có đủ thực lực để giành quán quân.”
Lão Hạ quay một hồi, rồi ấn nút tạm ngừng, hỏi Tri Kiều: “Hai người đã từng bàn bạc về chuyện tiền thưởng chưa?”
Chu Diễn ngẩng đầu lên nhìn Tri Kiều, hai người bị hỏi đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng Chu Diễn nói: “Chúng tôi chưa từng thảo luận về vấn đề này. Hơn nữa tôi cho rằng cũng không cần thảo luận.”
“?”
Tri Kiều nói tiếp lời của anh, “Tiền thưởng đương nhiên được dùng để tiếp tục ‘Đoàn lữ hành đầy nắng’.”
Chu Diễn gật đầu, lấy bản đồ ra nhìn nhanh.
“Chẳng lẽ hai người không có suy nghĩ gì cho mình sao?”
Hai người liếc mắt nhìn nhau, Tri Kiều làm vẻ mặt rộng lượng: “À, tôi đồng ý lấy một phần tiền thưởng để Chu Diễn tìm một phòng khám nha khoa đánh lại răng —— miệng chó không mọc được ngà voi, không nói được gì tốt cả.”
Chu Diễn mỉm cười: “Cám ơn. Tôi cũng đồng ý lấy một phần tiền thưởng để đi kiểm tra não cho em, nhìn xem bên trong rốt cuộc là bị làm sao.”
Hai người đều tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng ngoài mặt lại cố gắng giả vờ như cực kì thân thiết.
Lão Hạ ngơ ngác suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Tôi có thể đưa ra một yêu cầu rất nhỏ được không, tất nhiên yêu cầu này không phải là về tiêu tiền.”
“Nói đi.” Hai người trăm miệng một lời.
“Chính là……Lỡ cuối cùng hai người có đánh nhau, đừng nói là tôi giới thiệu hai người vào đây nhé?”
“……”
“Ở đây!” Cùng với tiếng gọi to của Tri Kiều, xe golf đang men theo sườn núi đi về phía bãi biển.
Ba đội chơi đang tiến hàng rút thăm thứ tự xuất phát, trận đấu lúc gần tối được tiến hành dựa theo hình thức tính thời gian, tuyến đường mà chương trình cung cấp cho mỗi đội hoàn toàn không giống nhau, không ai biết bức thư gợi ý sẽ được cất giấu ở chỗ nào, chỉ có thể mở to mắt cẩn thận tìm kiếm.
Xe golf để lại trên bãi cát hai vết bánh xe hằn xuống, xe t