Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341649

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.

háy mắt dồn dập.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi trên người Hoàn Tử, cũng trong một giây kế tiếp trong nháy mắt sắc mặt âm trầm , “Hoàn Tử… để nước đá xuống.”
Diệp Chi đã từng đặc biệt dặn dò qua, sức khỏe Hoàn Tử không tốt lắm, không thể ăn đồ quá lạnh, nếu không sẽ ngã bệnh.
Ánh mắt Kỷ Lâm sắc bén như đao, lạnh lùng thổi qua mặt của Bạch Kỳ, đi tới một tay lấy nước đá trên tay Hoàn Tử, trực tiếp ném vào trong thùng rác.
Đây là lần đầu tiên Hoàn Tử nhìn thấy Kỷ Lâm nổi giận như vậy, đứa nhỏ mấp máy môi nhưng không có khóc rống lên, mặc cho Kỷ Lâm cầm nước suối của cậu ném vào trong thùng rác.
Thật ra thì cậu cũng biết mình không thể ăn gì đó quá lạnh. Nhưng thời tiết nóng như vậy, hơn nữa đã hai ngày huấn luyện viên Kỷ không sao để ý đến cậu rồi. . . . . .
Kỷ Lâm cong người xuống, đôi tay xốc nách Hoàn Tử lên, dễ như trở bàn tay bế đứa nhỏ lên, đi tới võ đài.
“Hoàn Tử, , nói cho huấn luyện viên biết, sinh nhật của ngươi là lúc nào?”
“Ngày 19 tháng 4.”
Hoàn Tử ngồi xuống bên cạnh Kỷ Lâm, một lớn một nhỏ dán vào một nơi như vậy không thấy nóng hay sao ? Đều mặc đồ Taekwondo thuần trắng, nhìn như vậy thật giống hai cha con.
Bạch Kỳ âm thầm lẩm bẩm một câu ở trong lòng.
Ngày 19 tháng 4, ngày không đúng. Kỷ Lâm cau mày, anh cùng cô gái kia xảy ra quan hệ là ở đầu tháng tám, theo trong đầu anh phỏng đoán, coi như Diệp Chi là cô gái đó, như vậy sinh nhật Hoàn Tử cũng phải là tháng sáu hoặc là tháng bảy.
Nhưng. . . . . . Cảm giác nơi nào đó không đúng lắm.
“Hoàn Tử, ngươi giống ba hay giống mẹ?” Kỷ Lâm cầm khăn lông trắng nhẹ nhàng gõ chóp mũi đứa nhỏ một chút, mượn cơ hội này xát lại gần nhìn mặt của Hoàn Tử.
Đứa trẻ quả thật rất đẹp trai, cũng không thể nào giống Diệp Chi . . . . . .
Giống ba hay giống mẹ? Hoàn Tử nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nghiêm túc trả lời, “Bà ngoại với ông ngoại đều nói giống ba.”
Lúc ở nhà, bà ngoại thường ôm cậu vừa than thở vừa nói, dáng dấp cậu thế nào lại cố tình giống người cha không biết mặt kia mà không giống người họ Diệp cơ chứ… Cho nên, mặc dù cậu chưa từng thấy ba hình dạng thế nào, nhưng bản thân lại giống ba nên cũng như nhau thôi.
Đứa trẻ trả lời rất dứt khoát, rõ ràng cho thấy thường có người ở bên lỗ tai cậu nói như vậy, trong lòng Kỷ Lâm còn sót lại một chút mong đợi chợt cảm thấy thất bại. Trái tim giống như bị moi ra một lỗ lớn, gió ở đây mạnh mẽ xuyên qua.
Anh miễn cưỡng nở nụ cười, sờ sờ đầu nhỏ của Hoàn Tử, “Uhm… con trai giống ba là tốt, giống như ba là tốt.”
Hoàn Tử nghe không hiểu ý tứ của anh, lại cảm thấy tâm tình huấn luyện viên Kỷ lúc này không tốt. Cậu lặng lẽ nhìn Tiểu Hắc vẫy vẫy tay, ôm Tiểu Miêu đã được nuôi mập mạp, nhẹ nhàng thả vào trong ngực Kỷ Lâm, dùng lông mềm mại của Tiểu Miêu tới lấy lòng anh.
Chỉ là cảm xúc Kỷ Lâm đang sa sút, hoàn toàn không có chú ý tới việc lấy lòng hiếm thấy của Hoàn Tử.
Buổi tối, Diệp Chi tới đón Hoàn Tử về nhà, Kỷ Lâm mặc dù đã từ trong miệng Hoàn Tử xác nhận sự tình, nhưng ánh mắt vẫn không nhịn được liên tiếp nhìn trên bả vai bên trái của Diệp Chi.
Cô gái kia ở phía trên ngực, gần vai trái có một vết sẹo hình chữ thập, như vậy Diệp Chi . . . . . . trên vai của cô có phải sẽ có hay không?
Trong lòng anh biết rất rõ là không thể nào, nhưng không khống chế được suy nghĩ. Trái tim lúc này giống như cùng đại não chia lìa, tự động sinh ra ý nghĩ của mình, ‘không nhìn một cái quyết không bỏ qua’
Liếc mắt nhìn, xác định mình đừng hi vọng, nhưng thấy thế nào? Cũng không thể đi tới trước mặt Diệp Chi trực tiếp cởi quần áo.
Nhất định sẽ bị người ta nghĩ mình thành tên lưu manh, Kỷ Lâm thở dài một cái, tiễn Diệp Chi với Hoàn Tử, rồi cúi gằm đầu đi vào võ đường, quả nhiên, đó là một ý nghĩ kỳ lạ, thật là không đứng đắn mà.
Bạch Kỳ đang ngồi ở trên ghế dài xem phim, Kỷ Lâm liếc một cái, là loại hình Bạch Kỳ thích nhất, phim sex, cô gái lưu loát cởi quần áo một cái, trực tiếp lộ ra nửa người trên trắng bóng.
Kỷ Lâm nhìn chằm chằm màn hình máy tính, dần dần mất hồn, nếu Diệp Chi cũng giống như cô gái này dứt khoát cởi một cái thì tốt biết bao, như vậy chính mắt mình có thể nhìn thấy ngực trắng nõn của cô. . . . . . Không, là vết sẹo…vết sẹo.
“Cùng nhau xem không?” Bạch Kỳ thấy Kỷ Lâm nhìn chằm chằm màn hình máy tính, cho là anh cũng cảm thấy hứng thú với bộ phim này, cái mông xê dịch sang bên cạnh, chừa lại cho Kỷ Lâm một chỗ.
“Một mình ngươi xem đi.” Kỷ Lâm cởi áo ra, đạo phục cũng cởi ra, thay quần áo bình thường, đưa tay cầm chìa khóa xe trên bàn, nhìn Bạch Kỳ quơ quơ, “Tối nay đi uống một chén không?”
Bạch Kỳ vừa nghe anh nói lời này, lập tức hăng hái. Tửu lượng của anh cũng không tệ, nhưng những người bạn kia của anh thì ai cũng tửu lượng kém, trong bụng không chứa nổi một chút rượu, theo chân bọn họ đi uống rượu anh không có chút hứng thú nào.
Kỷ Lâm thì không giống vậy, tửu lượng của anh là ở trong bộ đội luyện ra. Bạch Kỳ thích nhất cùng Kỷ Lâm uống chung, nhưng trên căn bản buổi tối Kỷ Lâm không ra ngoài, quả thật khiến Bạch Kỳ không