Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.

có cách nào.
Khó được hôm nay anh chủ động đề nghị, Bạch Kỳ rất tự nhiên hớn hở đồng ý.
Hai người cùng nhau đi đến một quán rượu quen thuộc, món ăn không có gọi mấy, ngược lại rượu lại gọi một đống lớn. Bạch Kỳ như người điên, ngay cả rượu nho trắng cũng đòi một chai, nhìn khóe miệng Kỷ Lâm thẳng tới.
Kỷ Lâm uống rượu cho tới bây giờ đều bắt đầu uống rượu có độ cồn thấp..., một chút xíu thì lên cao, Bạch Kỳ đi cùng với anh thời gian dài, trên người cũng lây không ít thói quen của Kỷ Lâm.
Vì vậy hai người cùng ăn ý đưa tay tới trước lấy bia.
Rất nhiều người không thể uống rượu bia hỗn hợp, nhưng Kỷ Lâm lại cứ là ngoại tộc, chỉ cần không thừa thải, bất luận thứ nào uống vào cũng không say.
Hai người cụng ly, không nói hai lời liền bắt đầu uống..., từ bia đến rượu trắng, cuối cùng ngay cả thứ Kỷ Lâm xem thường là Bồ Đào Tửu cũng uống cạn sạch.
“Bạch…Bạch Kỳ, ta đã nói với ngươi chuyện này chưa nhỉ?” Kỷ Lâm uống rượu đến mức uống vào lời ra, đầu óc cũng không còn tỉnh táo, bắt được Bạch Kỳ đem lời nói bình thường cất giấu ở trong lòng, hiện tại đem tất cả nói ra hết.
“Ta...ta muốn đem Diệp Chi về nhà. Giấu… giấu đi.”
“Ngươi giấu, giấu cô ta làm gì? Cũng không phải là rượu.” Bạch Kỳ lầm bầm một tiếng, đem một giọt rượu trong bình rượu cuối cùng liếm sạch sẽ, rồi ôm bình rượu khác đến ‘hắc hắc’ cười ngây ngô một tiếng “Tối nay thật…thật là sảng khoái.”
“Không cho nói Diệp Chi nhà ta không tốt.” Kỷ Lâm tát một cái lên đầu của Bạch Kỳ, mắt nhỏ dài trừng thật to, “Chi…Chi Chi là tốt nhất, hắc hắc.”
“Ngươi... nhà ngươi?” Bạch Kỳ uống say, lá gan cũng lớn hơn, không chút do dự cùng Kỷ Lâm sẵng giọng, “Ngươi nên chết tâm đi, người…người ta là người của người khác rồi.”
“Đúng vậy, Chi Chi đã kết hôn.” Đầu Kỷ Lâm phịch một tiếng lên trên bàn, ngón tay níu lấy khăn trải bàn thật chặt, trên mặt giống như khổ sở lại giống như mờ mịt “Kết…kết hôn, cô đã kết hôn rồi.”
Nếu như Kỷ Lâm tỉnh táo, ngay cả Bạch Kỳ là bạn tốt nhất của anh, anh tuyệt đối cũng không đem chuyện mình thầm mến Diệp Chi nói ra, nhưng anh uống say rồi, tất cả những gì bình thường chỉ dám nghĩ, không dám nói ra, lúc này giống như tìm được chỗ tháo nước, lời từ trong lòng liên tục không ngừng chảy ra.
Cho đến khi hai người dìu dắt nhau từ trong quán rượu đi ra, Kỷ Lâm cũng không quên Diệp Chi, ôm cây đèn đường ven đường, ý muốn dùng mặt cọ, trong miệng lẩm bẩm lẩm bẩm, “Chi Chi…Chi Chi… ta nhìn trúng ngươi, coi trọng ngươi. . . . . .”
Cuối cùng vẫn là Bạch Kỳ lảo đảo đi tới, gỡ anh ra khỏi cột đèn tử đường.
Từ từ tỉnh lại, huyệt thái dương đau làm cho Kỷ Lâm phải nhíu mày, ánh mắt nhìn lên đồng hồ báo thức trên đầu giường, đã hơn một giờ, anh ngủ hơn ba tiếng đồng hồ, rượu cũng đã vơi đi chút nào rồi.
Anh vén chăn ngồi dậy, vừa định xuống giường đi rửa mặt, trong giây lát nhớ lại nhớ mang máng sự việc ở quán rượu, trong nháy mắt sắc mặt khó chịu.
Trời ạ, anh ở trước mặt Bạch Kỳ nói cái gì rồi. Kỷ Lâm vỗ trán, hận không thể đảo ngược thời gian lại.
Tên tiểu tử kia là một người không thể che đậy miệng của mình. Ngộ nhỡ. . . . . . anh thì không sao, nhưng điều đó có thể phá hư cuộc sống của Diệp Chi. Kỷ Lâm không dám nghĩ thêm, cũng không đoái hoài tới việc nhức đầu của mình, hít thở sâu mấy hơi rồi cầm điện thoại di động lên, muốn gọi điện thoại cho Bạch Kỳ.
Nhưng bấm số điện thoại xong còn chưa có đè nén nút gọi, điện thoại di động chợt có một cú điện thoại gọi tới.
Kỷ Lâm trợn to hai mắt, nhìn tên người gọi đến trên màn ảnh điện thoại di động, nhìn qua một lần lại một lần nữa, không sai, là Diệp Chi. Diệp Chi gọi điện thoại cho anh…. Ở trời vừa rạng sáng nhiều.
Kỷ Lâm luống cuống tay chân nhận điện thoại, không đợi nói gì, bên kia bỗng vang lên tiếng khóc nức nở của Diệp Chi, “Huấn luyện viên Kỷ… thật xin lỗi làm phiền anh. Nhưng tôi thật sự là không đi xe được, cũng không tìm được người, Hoàn Tử bị bệnh rất nặng. . . . . .”






Ngủ Chung
Làm thủ tục nhập viện cho Hoàn Tử xong, nhìn bác sĩ cầm kim tiêm đâm vào tay của con trai, Diệp Chi thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới phát giác cả người mình toát ra mồ hôi lạnh.
Buổi tối, cô đang ngủ say, mơ mơ màng màng thì nghe thấy giọng nói xa lạ ở bên ngoài cách một cánh cửa. Vốn cô còn chưa có để ý, nhưng phòng đã cũ cách âm không tốt, Diệp Chi rất nhanh đã nghe tiếng nôn mửa của Hoàn Tử, vội vàng chạy tới nhà vệ sinh.
Chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt của Hoàn Tử, đang ôm bồn cầu không ngừng nôn ọe, cơ thể nhỏ của cậu say lảo đảo, giống như một giây kế tiếp có thể ngã xuống ngay lập tức.
Sức khỏe con trai hai năm qua không có xảy ra vấn đề, vì vậy lúc Hoàn Tử nói muốn đi ngủ, Diệp Chi không chút do dự đồng ý. Cô thế nào cũng không nhớ ra mình đã làm gì không cẩn thận, quên mất sức khỏe của Hoàn Tử, để cho cậu bị bệnh nặng như vậy.
Lúc nghe Diệp Chi nói Hoàn Tử bị bệnh, lòng của Kỷ Lâm muốn nhảy ra ngoài, thậm chí quên mặc áo khoác, trực tiếp chạy xuống lầu, dùng t