Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.
gười, trợn to hai mắt nhìn Kỷ Lâm, hi vọng huấn luyện viên Kỷ của cậu có thể cảm giác được ánh mắt mà hiểu ý của cậu.
Đáng thương đây là lần đầu tiên Kỷ Lâm ngủ bên cạnh Diệp Chi, vừa hưng phấn lại khẩn trương , hơn nữa lúc rạng sáng còn vẫn trừng mắt canh thuốc cho Hoàn Tử, lúc này đang ngủ say, sao có thể cảm thấy ánh mắt của Hoàn Tử. Vì vậy địa vị của anh ở trong lòng Hoàn Tử vừa mới lên cao lại rớt xuống một cái.
Hoàn Tử truyền nước biển xong cũng tốt hơn nhiều, ít ra cũng không ói nữa, cũng không có muốn đi nhà cầu. Tối hôm qua cậu chịu đựng đến tận nửa đêm, lúc này mặc dù đã tỉnh nhưng vẫn rất mệt mỏi, chỉ lát sau lại ngủ thiếp đi. Mơ mơ màng màng suy nghĩ, đợi đến lúc có thời gian, nhất định phải hỏi huấn luyện viên Kỷ kỹ càng một chút, xem anh đến tột cùng có muốn làm ba của cậu hay không.
Lúc mở mắt lần nữa, Kỷ Lâm đã mua điểm tâm về rồi. Thấy cậu tỉnh, ngón trỏ dọc đặt trên môi khẽ ‘suỵt’ một tiếng, chỉ chỉ Diệp Chi đang nằm ở trên giường ngủ say sưa, ý bảo Hoàn Tử không cần gọi cô dậy.
Hoàn Tử hiểu ý gật gật đầu, cậu cũng biết mẹ rất cực khổ, cũng được bà ngoại ân cần dạy bảo giáo dục nhiều năm. Cậu ở trước mặt Diệp Chi vô cùng ngoan ngoãn.
Rón rén xuống giường, mặc cho Kỷ Lâm dẫn cậu đến phòng vệ sinh rửa mặt, lúc này mới cầm muỗng nhỏ, ngồi ở méo giường từng muỗng từng muỗng ăn cháo trứng muối thịt nạc Kỷ Lâm mua về thật giỏi.
Diệp Chi bị mùi thơm làm cho thanh tỉnh, mở mắt nhìn, liền thấy một lớn một nhỏ, mỗi người đang cầm chén nhỏ, từng ngụm từng ngụm húp cháo.
Bụng tức thời phát ra một tiếng ‘ùng ục’, Diệp Chi lúng túng che bụng lại, dụi dụi mắt, nhìn Kỷ Lâm nói: “Huấn luyện viên Kỷ, lại làm phiền anh rồi.”
“Không phiền toái, cô nhanh đi rửa mặt, nếu không bữa sáng sẽ nguội.” Kỷ Lâm chỉ chỉ một túi ny lon trên bàn, nhìn Diệp Chi nói.
Sáng sớm hôm nay, anh mới vừa mở ra mắt, đập vào mắt chính là khuôn mặt Diệp Chi đang điềm tĩnh ngủ. Môi hồng răng trắng, tóc đen hơi tán loạn, chẳng những không có có vẻ dơ dáy, ngược lại có mấy phần lười biếng. Cô rất gần, gần đến nỗi Kỷ Lâm cơ hồ có thể nghe được tiếng hít thở đều đều của cô.
Trong nháy mắt, thời khắc đẹp đẽ như vậy khiến Kỷ Lâm sinh ra ảo giác thiên trường địa cửu.
Nhưng giấc mộng này cuối cùng cũng không thể thực hiện, điều duy nhất anh có thể làm, chỉ là thu hồi ánh mắt của mình, mang cho cô một phần đồ ăn sáng nóng.
Đồng hồ sinh học của Diệp Chi luôn luôn đúng, mặc dù trời bên ngoài đã sáng rồi, nhưng lúc này vẫn chưa tới tám giờ. Mặc dù tối hôm qua bận rộn một đêm, nhưng hôm nay cô vẫn muốn đi làm. Gần đây công ty nhận được nhiều đơn đặt hàng hơn, công việc thanh nhàn thường ngày của Diệp Chi cũng trở nên bận rộn, ngay cả việc viết văn trên mạng cũng trễ nãi, làm cho tiếng oán thán của độc giả dậy đất, thúc giục không ngừng.
Cô thật sự là không có thời gian quan tâm đến con trai, chỉ có thể để cho mẹ cô tới chăm sóc Hoàn Tử.
Diệp Chi ăn sáng xong, dùng sức hôn một cái ở trên mặt Hoàn Tử, trên mặt đều là áy náy, “Con trai… mẹ phải đi làm rồi, gọi bà ngoại đến chăm con có được không?”
Hoàn Tử hơi mím môi, trong lòng có chút mất mát, nhưng vẫn nghe lời gật đầu một cái, “Được.”
“Đứa bé ngoan.” Diệp Chi sờ sờ đầu nhỏ của con trai, bày tỏ an ủi, lại quay sang nhìn Kỷ Lâm, “Huấn luyện viên Kỷ, tối hôm qua làm phiền anh...anh cũng mệt mỏi rồi, về nhà nghỉ ngơi đi. Hoàn Tử không sao, bây giờ tôi gọi điện cho mẹ tôi, một lát nữa bà có thể đến chăm sóc Hoàn Tử.”
Kỷ Lâm lắc đầu một cái, đưa tay đè điện thoại của Diệp Chi xuống, “Tôi có thể ở lại chăm sóc Hoàn Tử.”
“Như vậy sao được. Anh đi về nghỉ ngơi đi, tôi. . . . . .”
“Không sao.” Kỷ Lâm cắt đứt lời của Diệp Chi, khóe môi anh hơi gấp, đặt mông ngồi ở trên đầu giường của Hoàn Tử, cùng với Hoàn Tử mắt to trừng mắt nhỏ, “Quyết định như vậy đi.”
Dừng một lát, chợt nghiêng nửa người kéo Hoàn Tử ôm vào trong ngực, giống như gà mẹ ôm che chở cho gà con, ngẩng đầu nhìn Diệp Chi, “Cô đi đi, Hoàn Tử ở đây đã có tôi .” Bộ dáng nhất định không đi.
Huấn luyện viên Kỷ thật đúng là nhiệt tình, Diệp Chi chóng mặt đi ra khỏi phòng bệnh. Đây chẳng lẽ là Lôi Phong trong truyền thuyết?
Lúc đó, trong hành lang một gian cửa phòng bệnh chợt mở ra, từ bên trong chạy ra một cô gái mặc quần áo bệnh nhân, cô gái ôm đứa nhỏ thật chặt ở trong ngực, trên mặt rất tức giận, nhìn vào trong phòng bệnh bắt đầu tức giận mắng to, “Ngươi cho rằng tôi không biết ngươi tại sao tự nhiên ân cần vậy sao? Ngươi chỉ muốn cướp con trai của tôi thôi. Ta cho ngươi biết, con trai là của một mình tôi, tôi tuyệt đối sẽ không để cho ngươi cướp.”
Diệp Chi đi ra ngoài, bước chân bỗng nhiên dừng lại, cứng ngắc nghiêng đầu sang chỗ khác, ánh mắt dừng lại ở cửa phòng bệnh của con trai, huấn luyện viên Kỷ đối với chuyện của Hoàn Tử để ý như vậy, sẽ không phải. . . . . . cũng muốn giành con trai của cô chứ?
Chân Tướng
Trong phòng bệnh yên tĩnh, Hoàn Tử đang cầm quyển truyện thiếu nhi Kỷ Lâm mới vừa mua về