Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341652
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1652 lượt.
ốc độ nhanh nhất đưa Hoàn Tử với Diệp Chi vào bệnh viện.
Đứa nhỏ mặt trắng bệch vẫn không quên nhìn anh chào hỏi, càng thêm đau lòng, quả thật hận mình không thể thay cậu đau đớn.
Hoàn Tử bị bệnh rất nặng, là viêm dạ dày cấp tính, nhưng đến bệnh viện kịp thời, ở lại bệnh viện quan sát mấy ngày là được.
Cho dù như vậy, Kỷ Lâm cũng tự trách bản thân không dứt, nếu không phải ban ngày anh không coi chừng Bạch Kỳ, để anh ta len lén đưa Hoàn Tử một chai nước đá, đứa nhỏ cũng không bị hành hạ đau đớn như vậy.
Về sau phải coi chừng đứa nhỏ kỹ hơn, tuyệt đối không để cho cậu đến gần những người nguy hiểm. Ví dụ như Bạch Kỳ.
“Tôi không mệt.” Diệp Chi lắc đầu một cái, dịch góc chăn cho Hoàn Tử, lại sờ sờ kim đang ghim trên tay của cậu, thấy tay con trai đã ấm dần lên, không còn chút lạnh nào như lúc nãy, rồi mới yên tâm, “Huấn luyện viên Kỷ, anh ngủ đi, đã trễ thế này còn làm phiền anh. . . . . .”
“Đừng nói những lời thừa.” Kỷ Lâm cắt đứt lời của Diệp Chi , mắt nhỏ dài đen bóng ở dưới ánh đèn sáng trong suốt, lóe quang, ít đi bén nhọn bình thường, nhiều hơn mấy phần dịu dàng, “Chuyện của Hoàn Tử là chuyện của tôi.” Dừng một lát, nhỏ tiếng thêm một câu, “Tôi không có chút nào cảm thấy phiền toái, ngược lại rất vui mừng.” Vui mừng vì lúc cô gặp khó khăn thì nghĩ đến tôi.
Diệp Chi ngẩn ngơ, nhịp tim rối loạn mấy nhịp.
Lúc này Kỷ Lâm thật sự là quá dịu dàng, chỉ có mấy câu nói đơn giản, cũng bị anh nói giống như là giữa những người tình thì thầm, tự dưng khiến Diệp Chi sinh ra cảm giác mập mờ.
Ánh mắt của cô từ trên mặt Kỷ Lâm dời đi, che giấu bằng cách nhào tới trên giường, vùi mặt mình trong cái mền trắng như tuyết, buồn bực nói: “Này, vậy tôi chợp mắt một lát.”
Nhịp tim bỗng nhiên thất thường khiến lòng Diệp Chi lộn xộn, cũng không khách khí cùng Kỷ Lâm, không chút suy nghĩ lựa chọn cách che giấu tốt nhất trước mặt Kỷ Lâm là nhắm hai mắt của mình lại không nhìn Kỷ Lâm.
“Ngủ đi, yên tâm đi, tôi canh cho.” Kỷ Lâm nghiêng đầu nhìn đỉnh đầu của Diệp Chi, khóe mắt, đuôi mày đều là nhu hòa.
Lúc bốn giờ sáng, Hoàn Tử cũng đã truyền xong hai chai thuốc, Kỷ Lâm lặng lẽ đi gọi y tá trực rút kim tiêm cho Hoàn Tử. Cầm tay nhỏ bé của đứa nhỏ nhét vào trong chăn thật chặt, lại rón rén điều chỉnh tư thế cho Diệp Chi ngủ thật thoải mái, rồi mới ngồi trở lại trên ghế.
Trong phòng bệnh đèn đã bị anh tắt đi, rèm cửa sổ màu xanh dương của bệnh viện kéo lại cực kỳ chặt chẽ, một chút ánh trăng cũng không có, trong phòng tối sầm, ngay cả Kỷ Lâm trợn to hai mắt, cũng chỉ có thể loáng thoáng thấy hình dáng thân thể của Diệp Chi.
Không ngờ Diệp Chi còn có thể ngủ ở bên cạnh mình một lần, đây đối với mình là bồi thường tốt nhất cho việc thầm mến. Người mình thích nhất đang nằm ngủ yên ổn bên cạnh, mà mình cũng rốt cuộc cũng có thể có cơ hội chăm chú ngắm nhìn cô.
Ánh mắt của Kỷ Lâm tham lam nhìn Diệp Chi, một khắc cũng không rời.
Chỉ có tối nay, qua tối nay anh phải cất kỹ những tâm tình này của mình, chôn xuống tận đáy lòng, lần nữa làm một huấn luyện viên tốt trong lòng của Diệp Chi.
Cô đã kết hôn rồi, còn có con trai , ngay cả khi mình thích hơn nữa, đối với cô có cảm tình sâu hơn nữa, cũng không thể phá hư cuộc sống của cô.
Cứ như vậy đi, như vậy cũng rất tốt.
Kỷ Lâm cúi đầu, cái trán đặt ở trên cái ván giường cứng ngắt lạnh lẽo của bệnh viện, khép con ngươi nhỏ dài lại.
Sáu năm trước, nhà anh tìm lại được em út, gả cho Úc Lương Tranh, có Tiểu Ngư, cha và mẹ cũng rất cao hứng, anh trai với anh cũng vui mừng.
Nhưng mà anh lại gặp đả kích nặng nề nhất. Một lần đi làm nhiệm vụ ở biên giới, bởi vì đạn làm thương tổn ống dẫn tinh mà mất đi khả năng sinh đẻ, sau này anh không thể có con.
Ba năm trước đây, Tiểu Ngư được hai tuổi, anh trai kết hôn, trong nhà con trai lớn rốt cuộc cũng đã có gia đình riêng của mình, tất cả người trong nhà đều rất vui vẻ, anh cũng vui vẻ.
Vậy mà khi đó anh đang ở biên giới bị một trùm ma túy bao vây, cuối cùng cái giá để hoàn thành nhiệm vụ là cơ thể đầy vết thương, bỏ lỡ hôn lễ của anh trai.
Mà bây giờ, anh rốt cuộc đã gặp được một cô gái mình thích. Nhưng cô đã sớm kết hôn, cùng người khác hợp thành một gia đình.
Khóe mắt Kỷ Lâm hơi ướt, qua nhiều năm như vậy cũng chỉ có một mình anh, mặc kệ cố gắng thế nào, theo đuổi thế nào, chẳng những không có hạnh phúc, ngược lại cái mình muốn càng ngày càng xa mình.
Nhưng không cần gấp gáp, dù sao. . . . . . anh cũng đã quen. Cứ như vậy đi, chỉ cần mình quan tâm mọi người thật tốt, anh cũng không có gì để nói.
Hôm sau Hoàn Tử vừa mở ra mắt thì kinh hãi thiếu chút nữa từ trên giường nhảy dựng lên. Đứa nhỏ mở đôi mắt nhỏ dài nhìn nhiều lần, rốt cuộc nhận ra cái đó cùng mẹ trán kề trán, người đàn ông đang ngủ say đó không phải là huấn luyện viên Kỷ sao.
Huấn luyện viên Kỷ nói láo. Anh nhất định là muốn làm ba của mình. Nhìn một chút, đã cùng ngủ với mẹ rồi.
Phản ứng đầu tiên của Hoàn Tử chính là bước lên hung hăng đẩy Kỷ Lâm ra, nhưng lại sợ quấy rầy đến giấc ngủ của mẹ, chỉ có thể căng cứng n