XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341869

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.

âm dần dần đi xa, rồi mới cúi đầu nhỏ giọng hỏi con trai một câu.
Cũng không trách cô đem lòng sinh nghi, tối hôm nay cô vừa đến bệnh viện, đã cảm thấy trong phòng bệnh không khí có chút không đúng, Hoàn Tử lãnh khuôn mặt nhỏ nanh tựa vào đầu giường đang cầm một quyển sách đang nhìn, rất bình thường.
Nhưng Kỷ Lâm. . . . . . trên mặt Diệp Chi hiện ra vẻ phức tạp, huấn luyện viên Kỷ thấy thế nào cũng giống như đã uống nhầm thuốc .
Diệp Chi đi vào phát hiện ra Kỷ Lâm ngồi ở bên giường không biết ở đây xảy ra chuyện gì sững sờ, trên mặt còn mang theo một nụ cười khúc khích, như một người tuấn mỹ bị nụ cười khúc khích này làm cho giống như đầu ngỗng ngốc nghếch.
Hơn nữa huấn luyện viên Bạch cũng đã nói, huấn luyện viên Kỷ đã lớn tuổi cho nên muốn lấy vợ.
Đứa trẻ hơi cúi đầu, trên đầu một nhúm tóc cũng theo động tác của chủ nhân quơ quơ, “Huấn luyện viên Bạch nói.”
Cái này huấn luyện viên Bạch. Thật đúng là cái gì cũng dám nói trước mặt đứa bé. Trong lòng Diệp Chi thấy bực mình, xem ra là mình đã nhìn nhầm. Trong hai huấn luyện viên, Kỷ Lâm tương đối đáng tin, về phần Bạch Kỳ, hừ hừ, về sau cũng không để Hoàn Tử tiếp xúc nhiều với anh nữa, ngộ nhỡ đem con trai của cô dạy bậy thì phải như thế nào.
Mà lúc này đây, Kỷ Lâm chạy một đường ngay lên lầu chợt hắt hơi một cái, vỗ đầu một cái thì tỉnh táo không ít, anh vọt tới bên cửa sổ, mở cửa sổ ra hướng ra bên ngoài hô một tiếng, “A… Ta có cơ hội rồi .”
Kết quả bị thượng tướng Kỷ đẩy cửa đi vào đánh cho một trận. Thật là ba ngày không đánh, đầu bị ẩm nước. Gào cái gì, gào khóc đấy hả ? Hình ảnh hắn trong quân đội đâu rồi, ra ngoài liền thành như vậy.
Kỷ Lâm bị đánh, lại cảm thấy toàn thân sảng khoái, một chút cũng không có né tránh cùng không cam lòng như bình thương, ngược lại còn mặc cho đánh mặc cho mắng, thượng tướng Kỷ nhìn thấy cũng tê dại da đầu, cuối cùng thì roi cũng vung lên không nổi nữa.
Về sau Diệp Chi cảm thấy thái độ Kỷ Lâm đối với cô đột nhiên nhiệt tình, mỗi lần cô đi đón Hoàn Tử, đều sẽ bị Kỷ Lâm lôi kéo nói thêm mấy câu, đề tài liên miên bất tận, đều vây quanh Hoàn Tử .
Nhưng Diệp Chi lại không cảm thấy đơn điệu, làm mẹ, luôn là hi vọng mình có thể hiểu rõ đứa bé tất cả, nhưng cô bận rộn công việc, không thể lúc nào cũng ở chung với con trai, Kỷ Lâm ngược lại cả ngày tiếp xúc vơi Hoàn Tử, vì vậy cô vui mừng nói nhiều với anh mấy câu, để hiểu rõ hơn con trai .
Hôm nay lúc gần tối, Diệp Chi mới vừa đi ra công ty, nhìn thấy Mạnh Trường Thụy đang đứng ở bên cạnh vườn hoa công ty cười tủm tỉm nhìn cô.
“Vì sao lại tới đây?” Diệp Chi đi tới, vừa xoa cổ đau nhức, vừa nói.
“Mới nhìn thấy ngày hôm kia em gọi điện thoại cho anh, xảy ra chuyện gì vậy?” Mạnh Trường Thụy mở cửa xe, ý bảo Diệp Chi ngồi vào ghế tay lái phụ.
“Nhàn rỗi không chuyện gì nên gọi điện thoại chơi.” Diệp Chi thắt dây an toàn, không có đem chuyện Hoàn Tử bị bệnh nói cho anh biết, nếu không Mạnh Trường Thụy nhất định sẽ tới nhà thăm, chuyện cũng không có quan trọng, mấu chốt là Hoàn Tử không có sao, về sau càng không muốn gặp Mạnh Trường Thụy, thậm chí một chút xíu chuyện cùng Mạnh Trường Thụy có liên quan cũng vô cùng không muốn.
Diệp Chi không muốn làm cho Mạnh Trường Thụy lúng túng, cũng không muốn khiến con trai mất hứng, vậy chỉ có thể khiến hai người không thấy mặt nhau thôi.
Mạnh Trường Thụy nghiêng đầu nhìn Diệp Chi , trong mắt đột nhiên bắn ra một tia sáng, gương mặt thanh tuấn cũng sáng lên. Anh nắm thật chặt tay lái, cố gắng không để cho giọng nói của mình nghe có vẻ run, “Thế nào, nhớ anh?”
“Nhớ gì ? ” con ngươi Diệp Chi xoay vòng, Mạnh Trường Thụy định mở miệng, cô lần nữa trước cắt đứt anh, “ Biên tập tạp chí nói tôi hỏi anh một chút , lúc nào thì ra tiếp nửa phần sau của truyện, nói là tôi thúc giục bản thảo thành công, đến lúc đó sẽ chia cho tôi một phần ba .”
“A.” Mạnh Trường Thụy tầm mắt hơi khép, ánh mắt rơi vào khối ngọc quan âm treo trên cổ rất dịu dàng, hồi lâu mới chậm rãi nói: “Chi Chi, em biết mà. Nếu em nhớ, tất cả của anh đều là của em.”
Nói xong một câu rồi chợt đạp chân ga.
Ý của Diệp Chi là muốn dẫn đề tài sang một đề tài an toàn khác, không ngờ đến cuối cùng lại nghe được Mạnh Trường Thụy tỏ tình.
Cô cúi đầu, lầm bầm nói không ra lời.
Nếu vừa bắt đầu cô còn chưa tin lòng của Mạnh Trường Thụy, nhưng đã nhiều năm như vậy, Mạnh Trường Thụy vẫn thủy chung như một, lời của anh với mình mà nói đúng là… anh là một trạch nam, đời này toàn bộ tinh lực đều dùng ở hai chuyện, một cái chính là viết văn, còn lại là theo đuổi Diệp Chi .
Không phải là không cảm động, bao nhiêu lần cô đều nghĩ, dứt khoát đáp ứng anh thôi, nhưng Hoàn Tử thì làm thế nào? Hoàn Tử biểu hiện đối với Mạnh Trường Thụy là không thích, mà cô, trước là con gái còn là một người mẹ.
“Trường Thụy, anh biết tôi. . . . . .” Diệp Chi gian nan nghĩ ra lý do, bình thường rất thông minh lúc này toàn bộ biến mất không thấy gì nữa. Cuối cùng chỉ có thể nói một câu vô vị, “Tôi...tôi hiện tại chỉ muốn nuôi Hoàn Tử lớn lên thật tốt.”
“Chi C