Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.
Kỷ Lâm chạy ra mấy bước, bỗng nhiên lại hồng hộc chạy trở lại, anh với Hoàn Tử mắt nhỏ dài giống nhau như đúc nhìn chằm chằm mẹ Diệp, “Ở đâu? Diệp Chi ở đâu?”
“Không vội, mới được hai vạn chữ, chờ viết xong rồi hãy nói.” Diệp Chi xiên một miếng bò bít-tết cuối cùng bỏ vào trong miệng, nuốt xuống, lúc này mới để nĩa xuống, nói: “Anh biết đó, tôi lười phải viết dàn ý, hoàn thành sẽ liên lạc lại xuất bản mới, bớt phiền phức.”
Mạnh Trường Thụy khẽ cười một cái, nét mặt ở dưới ánh đèn màu vàng nhạt càng thêm lộ ra vẻ tuấn tú, anh giơ tay day day huyệt thái dương, cười nói: “Thật ra thì hôm nay là anh tới làm thuyết khách (người đàm phán).”
“Cái gì?” Diệp Chi ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
“Biên tập nhà anh muốn ký hợp đồng xuất bản sách của em, anh ta biết anh và em quan hệ tốt, liền nhờ anh tới đây, khiến anh nhất định phải thuyết phục được em cho anh ta in quyển sách này.” Mạnh Trường Thụy hài hước nhếch khóe môi lên, Diệp Chi kinh ngạc nhìn, nụ cười trên mặt sâu hơn, “Người nào không biết Kỳ Lạc Vô Hối đại nhân có lượng tiêu thụ bảo đảm, mà cũng chỉ ký sách chứ không ký người.”
“Thôi đi, anh đừng cười tôi.” Diệp Chi bĩu môi, cầm ly rượu lên đụng ly của Mạnh Trường Thụy một cái, “Niên Nhập Thiên Vạn đại thần không biết có ý gì khi nói lời này?” Không đợi Mạnh Trường Thụy trả lời, liền lại tăng thêm một câu, “Anh nói xem nếu tôi thả ra tin tức đại thần trong giới ngôn tình và giới huyền huyễn thật ra là một người thì như thế nào?”
“Tùy em.” Mạnh Trường Thụy nhún nhún vai, rồi lấy điện thoại di động ra, ở trước mắt Diệp Chi quơ quơ, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai cho Diệp Chi xem một tấm hình “Chậc chậc, đến lúc đó anh cũng có tính toán trước, hình của Kỳ Lạc Vô Hối, chắc hẳn rất nhiều người cảm thấy hứng thú.”
Tấm hình này của Mạnh Trường Thụy chụp vô cùng tốt, Diệp Chi lúc đó đang cúi đầu uống rượu đỏ, Mạnh Trường Thụy cố tình nói với cô, cô chỉ có thể khẽ ngước mắt nhìn người trước mặt, trong đôi mắt to đen nhánh đều là nụ cười yêu kiều, trên gò má trắng nõn hơi điểm hồng càng thêm xinh đẹp khác thường.
Mạnh Trường Thụy vốn nghĩ dọa Diệp Chi một chút, lại không nghĩ rằng hình đẹp như vậy, trong khoảng thời gian ngắn nhìn có chút mất hồn, anh không để lại dấu vết đem điện thoại di động xuống dưới bàn, len lén đem hình làm hình nền điện thoại, khi Diệp Chi chưa kịp phản ứng đã khéo léo đổi chủ đề.
“Như thế nào? Có được hay không? Vấn đề tiền nhuận bút em không phải lo lắng.” Ngón tay Mạnh Trường Thụy gõ trên mặt bàn một cái, “Ít nhất là một vạn chín.”
“Nhiều như vậy?” Diệp Chi kinh ngạc, cũng quên chuyện hình lúc nãy, “Biên tập của anh. . . . . . Đây là nghiêm túc.”
Mạnh Trường Thụy gật đầu một cái, “Dù sao sách của em sớm muộn gì cũng ra, không bằng ký cho anh, bìa tùy em chọn, bảo đảm tìm cao thủ hợp tác.”
Diệp Chi đặt ly xuống, nghiêm túc suy nghĩ một chút, hôm nay cô cũng đã có chút danh tiếng, quả thật không cần lo lắng vấn đề bản thảo, hơn nữa biên tập của Mạnh Trường Thụy cô cũng đã tiếp xúc qua mấy lần, người này cũng không tệ chắc không có vấn đề gì, vậy thì ký cho anh thôi.
Diệp Chi vừa định mở miệng đồng ý, chỉ nghe thấy Mạnh Trường Thụy ở bên tai nói: “Biên tập của anh nói rồi, em nhất định phải đồng ý, muốn anh. . . .”
Anh cố ý kéo dài âm cuối, cũng không nói câu nói kế tiếp, chỉ mỉm cười nhìn Diệp Chi .
“Như thế nào?”
“Dùng sắc đẹp dụ dỗ.”
“Khụ khụ” Trên mặt Diệp Chi thoáng qua vẻ lúng túng, trừng mắt liếc anh một cái, “Nói cái gì đó ?”
Mạnh Trường Thụy cười nhẹ, ngón tay vuốt nhè nhẹ ở trên ly thủy tinh, giọng điệu giống như nghiêm túc lại giống như nói giỡn, “Như thế nào, Kỳ Rơi Vô Hối đại nhân, sắc đẹp ở phía trước, em không cần?”
Hô hấp của Diệp Chi cứng lại, nhịp tim dần dần nhanh lên, cô biết Mạnh Trường Thụy đang thử dò xét thái độ của cô, nhưng. . . . . . Hiện tại trong lòng cô là một mớ bòng bong, muốn đồng ý, nhưng có chút sợ, sợ bởi vì rung động nhất thời mà sau này hối hận, thật sự là mâu thuẫn khác thường.
Nhưng. . . . . . lông mi Diệp Chi run rẩy, người đàn ông này theo đuổi mình ba năm, giúp mình nhiều như vậy vội, bản thân tuy không có tình yêu nam nữ đối với anh, nhưng cũng không bài xích đi cùng với anh.
Như vậy thì đồng ý đi, vòng vo cũng không phải là cách tốt.
Nghĩ tới đây, Diệp Chi hít sâu một hơi, dũng cảm ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Mạnh Trường Thụy, “Trường thụy, tôi. . . . . .”
Mạnh Trường Thụy giật mình, thân thể không tự chủ cương cứng, nín thở chờ đợi câu trả lời của cô.
“Tôi. . . . . .”
Đúng lúc đó, bên cạnh truyền đến một tiếng ‘bịch’, rõ ràng có người cố ý ngồi vào băng ghế phát ra âm thanh, trên truyền hình phát ra《điệp khúc màu lam》nhà hàng Tây trung có vẻ cực kỳ chói tai.
Lời nói của Diệp Chi bị cắt đứt, quay đầu cau mày nhìn không ngờ ngay lập tức trợn tròn mắt, ngồi ở bên cạnh chỗ ngồi của cô, một người đang cầm một tờ thực đơn nghiêng đầu canh chừng hai người cô, không phải là đứa con nhà mình với Kỷ Lâm sao.
“Các người… các người vì sao lại tới?” Diệp Chi kinh ngạc thiếu c