Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.

hi, em nghe anh nói.” Lần này, Mạnh Trường Thụy không để cho Diệp Chi qua loa nữa, anh thừa dịp đèn đỏ quay đầu ngưng mắt nhìn Diệp Chi , “Anh hiểu biết rõ em là vì Hoàn Tử, nhưng em có nghĩ tới hay không, đứa bé đang phát triển, cha là người đóng vai quan trọng bao nhiêu ?”
“Tôi. . . . . .”
“Em cũng biết, tôi là thạc sĩ công tác xã hội, hơn nữa ở phương diện sự phát triển của trẻ em, mặc dù đã bỏ nhiều năm nhưng cũng không xê xích gì nhiều, ít ra cũng chưa quên.”
“Tôi hiểu biết rõ.” Diệp Chi cắn cắn môi, ngón tay nắm thật chặt đệm dưới, trong mắt có một chút xấu hổ, “Nhưng tôi. . . . . . Hết cách rồi, tôi không yên lòng, tôi. . . . . .”
“Em đừng vội, anh không phải ép buộc em.” Mạnh Trường Thụy bắt được tay của Diệp Chi, “Anh cũng chờ ba năm rồi, chờ thêm một thời gian cũng không sao, em cũng biết anh là hạng người gì, anh tuyệt đối sẽ không đối với Hoàn Tử không tốt. Hơn nữa. . . . . .”
Mạnh Trường Thụy dừng lại, cân nhắc từ ngữ một chút, vừa liếm liếm môi khô, vừa nói ra miệng, “Ưmh. . . . . . Biển người mịt mờ, ba Hoàn Tử khẳng định không tìm được, lui vạn bước, coi như tìm được thì em phải làm thế nào đây? Em biết anh ta là hạng người gì? Biết anh ta sẽ thừa nhận Hoàn Tử hay không?”
Diệp Chi bị mấy vấn đề anh hỏi một câu nói cũng không nói ra được, trong đại não rối một nùi, sắc mặt cũng trắng bệch.
Đêm hôm đó là tổ trưởng dẫn cô đi ăn mừng thăng chức mới đặc biệt dẫn bọn cô đi nhà hàng, cô vốn không muốn như vậy, nhưng tổ trưởng không thuận theo, cô chỉ có thể ngây ngốc đi, kết quả là bị người mà cô đánh bại cùng một tổ chuốc thuốc, xém bị hai tên lưu manh cưỡng gian.
Người nam nhân kia tới cứu cô kịp thời, cô thật ra thì vẫn có một chút ý thức, khi đó thật sự là bất cứ giá nào, cái gì cũng không suy nghĩ được, trên người rất khó chịu, hơn nữa người nọ gặp chuyện bất bình ra tay giúp đỡ thì lòng dạ nhất định không xấu, cùng anh làm một lần thuốc trên người hình như cũng không còn khó chịu nữa.
Vì vậy tất cả đều thuận nước đẩy thuyền xảy ra, chỉ là khi hết thuốc trên người, đầu cô cũng bắt đầu tỉnh táo, lúc này mới phát giác sợ đến mức dị thường.
Lung tung mặc quần áo vào, đẩy người đàn ông còn ngủ mơ mơ màng màng ra rồi chạy ra ngoài, kết quả diện mạo người ta cũng không thấy rõ.
Đã nhiều năm như vậy, Hoàn Tử cũng năm tuổi rồi, cô căn bản không nghĩ tới muốn tìm cha ruột Hoàn Tử. Cho nên vẫn không có tìm người đàn ông đó, chính là sợ người đó thương tổn con trai .
“Anh để cho tôi suy nghĩ một chút, để cho tôi ngẫm lại.” Diệp Chi kinh ngạc nhìn phía trước, ánh mắt có chút mê mang, làm như đang đối mặt với Mạnh Trường Thụy nói chuyện, cũng làm như đang lầm bầm lầu bầu.
“Được.” Mạnh Trường Thụy vuốt vuốt đỉnh tóc của cô, cố giả bộ trong sáng cười một tiếng, “Anh chờ em.”
Mà lúc này đây, Hoàn Tử đang cùng mẹ Diệp ở trong võ đường mắt to trừng mắt nhỏ.
“Mẹ đâu?” Bình thường không phải là mẹ tới đón cậu sao? Tại sao hôm nay là bà ngoại tới? Trong lòng Hoàn Tử có chút mất mát, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn là bộ dáng cứng rắn.
Kỷ Lâm vừa nghe đến tên Diệp Chi, lập tức bước tới bên cạnh Hoàn Tử, dùng cái tấm đá chân che giấu, trên thực tế đang dựng lỗ tai lên nghe trộm người ta nói chuyện.
“Quan tâm ai tới đón làm gì ? Có thể về nhà là được.” trên mặt mẹ Diệp có chút vui sướng, “Đi thôi, Hoàn Tử, tối nay bà ngoại làm cho cháu món thịt băm tương kinh.”
Hoàn Tử một cái liền nghe ra trong lời nói của mẹ Diệp có ẩn hàm ý tứ, ngẩng đầu nhìn Mẹ Diệp, trên mặt càng lạnh lẽo, trong miệng như cũ lập lại một câu, “Mẹ đâu?”
“Cái đứa bé này bà ngoại thật là rất yêu thương ngươi.” Mẹ Diệp dùng đầu ngón tay chọc chọc trán của Hoàn Tử, “Mẹ cháu với chú Mạnh đi ra ngoài rồi, tối nay không ăn cơm ở nhà.” Nói xong cầm tay Hoàn Tử, “Tốt lắm, bây giờ đã biết, có thể về nhà chứ?”
Mẹ lại cùng chú Mạnh đi ra ngoài. Trong đầu Hoàn Tử căng thẳng như dây cung, hất tay mẹ Diệp ra, rồi nắm lại thành một quả đấm nhỏ.
Diệp Chi thế nhưng cùng một người đàn ông có lòng dạ xấu xa đối với cô đi ra ngoài. Kỷ Lâm từ trên võ đài nhảy dựng lên, cũng không làm bộ dùng tấm đá chân che giấu nữa, trên khuôn mặt tuấn mỹ rõ rành rành là nóng nảy, làm thế nào? Vợ sẽ bị người đoạt đi. Đây tuyệt đối không được……
Ánh mắt một lớn một nhỏ trên không trung đụng vào nhau, chợt cùng nhau sáng lên.
“Huấn luyện viên Kỷ, mang cháu đi tìm mẹ đi.”
“Hoàn Tử, huấn luyện viên dẫn cháu đi tìm mẹ.”






Tình Địch Pk

Nói làm liền làm. Kỷ Lâm nhanh chóng bắt được dây bên hông bước xuống, ngay trước mặt mẹ Diệp không kiêng dè chút nào liền cởi áo làm lộ nửa người trên, mấy khối cơ bụng xinh đẹp chỉnh tề thiếu chút nữa làm mù ánh mắt của mẹ Diệp.
Anh cầm áo khoác lên, quần cũng không kịp đổi, khom lưng ôm Hoàn Tử vào trong ngực, cầm chìa khóa xe nhanh chóng đi ra ngoài.
Mẹ Diệp bị những động tác quá nhanh của anh làm cho sững sờ đứng ở nơi đó không có phản ứng, trơ mắt nhìn Kỷ Lâm lừa cháu ngoại của mình bỏ chạy.
Ai ngờ