Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341915

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1915 lượt.

ng, cầm lên hộp điều khiển ti vi mở TV lên “Cậu ta tìm em có chuyện, tụi em đi ra ngoài nói chuyện đi. Đừng quan tâm đến anh.”
“Sao lại náo nhiệt vậy?” Mạnh Trường Thụy còn chưa mở miệng nói chuyện, cửa phòng ngủ của Diệp Chi đã bị mở ra rồi một lớn một nhỏ bước ra.
Khi thấy rõ cái bóng dáng lớn đó là ai thì sắc mặt của Diệp Khung và Mạnh Trường Thụy trở nên xanh mét. Trong đầu đồng thời xuất hiện một ý nghĩ: Tại sao lại là anh ta? Anh ta tại sao lại đến đây?
Kỷ Lâm bước tới bên cạnh Diệp Chi, cười trộm giống như hồ ly, anh khó hiểu liếc mắt nhìn Mạnh Trường Thụy rồi thân thể lắc lư, đầu gục lên bả vai của Diệp Chi “Chi Chi, đầu của anh đau quá.”
Nhức đầu? Mới vừa nãy còn tốt mà, sao có thể đau nhanh như vậy?
Giống như nhìn thấu nghi ngờ của mẹ, Hoàn Tử nghiêm mặt đọc thuộc lòng từng câu từng chữ lời của Kỷ Lâm mới vừa dạy cho cậu trong phòng ngủ một cách nghiêm túc “Huấn luyện viên Kỷ đứng ở trước cửa trường học thời gian dài nên huấn luyện viên bị cảm lạnh rồi.”
Những lời này trong nháy mắt mang áy náy trong lòng của Diệp Chi kéo ra ngoài, cô đỡ Kỷ Lâm quan tâm nói: “Vậy anh còn ra đây làm gì? Đi vào phòng em nằm đi, một lát em mang thuốc cảm cho anh.”
Nói xong, đưa tay ôm Kỷ Lâm rồi đưa anh vào phòng ngủ.
Nhưng bước chân của cô vừa mới bước thì bên tai vang lên tiếng quát chói tai của Diệp Khung “Đứng lại cho tôi.”
Diệp Chi quay đầu lại cầu khẩn nhìn Diệp Khung “Anh. . . . . .”
Diệp Khung không lên tiếng, ánh mắt sắc bén như đao hung hăng lướt qua mặt của Kỷ Lâm mang theo đủ mười phần sát khí. Anh từng bước từng bước đi tới trước mặt Diệp Chi, cúi đầu nhìn cô “Không cho đi. Hôm nay em phải nói rõ ràng với anh.”
Anh dừng một lát, một tay đỡ Kỷ Lâm từ trên người Diệp Chi rồi nhìn Mạnh Trường Thụy vẫy vẫy tay “Cậu qua đây. Ngồi ở chỗ đó chờ đồ ăn.”
Khiến hai người đàn ông đứng ngay trước mặt Diệp Chi, Diệp Khung lúc này như một hung thần chỉ vào hai người, nói: “Chi Chi, em nhìn anh trai nói đi. Hai người này rốt cuộc em chọn ai?”
Dừng một lát, lại chỉ vào Kỷ Lâm âm trầm nói một câu “Anh nói ý kiến của anh trước. Anh không thích anh ta.”






Sóng Gió Nổi Lên

Diệp Khung nhíu mày nhìn Kỷ Lâm, trên mặt tuấn tú không tự chủ toát ra vẻ hài lòng.
Hôm đó sau khi Kỷ Lâm đi, Diệp Chi đã kể mọi chuyện của cô và Kỷ Lâm cho anh rõ. Khi đó Diệp Khung mới biết là do bản thân suy nghĩ nhiều. Nghĩ lại thì em gái của mình luôn luôn ngoan ngoãn, Hoàn Tử cũng chỉ là do ngoài ý muốn, dù thế nào đi nữa thì em gái cũng không dẫn đàn ông về nhà làm chuyện kia.
Cho nên hôm nay Diệp Khung dẫn Mạnh Trường Thụy vào nhà để cho anh ta và Diệp Chi tiếp xúc thêm, hơn nữa nhân cơ hội này xác định mối quan hệ luôn. Không ngờ lại gặp Kỷ Lâm, nhưng như vậy cũng tốt giải quyết luôn chuyện này thì anh mới có thể yên lòng.
Kỷ Lâm cũng chỉ là một người mới theo đuổi, còn Mạnh Trường Thụy thì khác, anh ta theo đuổi Diệp Chi đã ba năm. Mặc dù dùng phương thức nước chảy đá mòn nhưng dù sao tình cảm đó cũng đã ba năm còn Kỷ Lâm chỉ mới xuất hiện một tháng mà thôi, một tháng chống lại ba năm thì kết cục không cần nghĩ cũng có thể đoán được.
Lồng ngực Kỷ Lâm vì tức giận mà giống như buồm gặp được gió biển, trong nháy mắt liền phồng lên. Trong mạch máu nóng bỏng kêu gào, sôi trào, ép huyệt thái dương nảy lên, quả thật hận không thể một quyền đánh vào gương mặt của Diệp Khung mới có thể hả giận.
Nhưng anh hiện tại phải nhịn nhất là ngay trước trước mặt Diệp Chi, Diệp Khung dù khốn kiếp thế nào cũng là anh trai của Diệp Chi, anh không ngốc. Anh bây giờ danh phận còn chưa có, lấy cái gì cùng với máu mủ của người ta so đo chứ?
Nhịn, không nhịn được cũng phải nhịn. Kỷ Lâm cắn răng nén tức giận xuống, miễn cưỡng nặn ra vẻ mặt tươi cười, chống trán của mình lên bả vai Diệp Chi “Chi Chi, em không tìm thuốc cảm cho anh nữa hả?”
A, thuốc cảm. Lúc này Diệp Chi mới nhớ Kỷ Lâm đang nhức đầu.
“Thật xin lỗi, tôi lập tức đi lấy. Hoàn Tử, vào trong phòng với mẹ làm bài tập.” Nói xong thì mượn cớ này xoay người chạy trốn.
“Chi Chi. . . . . .” Diệp Khung muốn nói lại thôi, anh nghĩ không ra vì sao em gái lại quấn quýt với hắn ta. Vừa nhìn đã biết Kỷ Lâm chính là loại miệng lưỡi trơn tru, bộ dáng không đứng đắn, còn Mạnh Trường Thụy chẳng những có thể kiếm tiền mà còn đàng hoàng.
Mỗi ngày trừ gõ chữ, ăn cơm, đi nhà cầu, thì không làm gì khác nữa. Một tuần ra cửa chỉ đếm trên đầu ngón tay, cũng không tiếp xúc với ai khác. Hơn nữa mấu chốt nhất là rất si tình, lại có chung tiếng nói với em gái. Người đàn ông như vậy có cái gì không tốt cơ chứ?
Ngay cả đàn ông như anh cũng cảm thấy Mạnh Trường Thụy không tệ. Không đúng. Dừng lại. Phải là rất tốt
Nói tóm lại, Mạnh Trường Thụy tuyệt đối là người chồng tốt, không có người thứ hai. Chân mày Diệp Khung nhíu chặt lại nhìn Diệp Chi khiển trách. Đối với việc trốn chạy của em gái vô cùng không đồng ý.
“Anh, anh có im lặng một chút không?” Diệp Chi xoa xoa khóe mắt, nét mặt mệt


Insane