pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.

mỏi “Anh về lần này không phải muốn theo đuổi một cô gái tốt sao? Theo đuổi đi, đừng làm phiền em có được không?”
Diệp Khung trầm mặt, đối với việc em gái bỗng nhiên ghét bỏ mình vô cùng khó hiểu. Chuyện này kết quả không phải là em gái và Mạnh Trường Thụy trở thành một cặp vui vẻ còn Kỷ Lâm thì đứng một bên đau lòng rơi lệ sao?
Hiện tại sao lại biến thành mình và Mạnh Trường Thụy khóc, còn tên tiểu tử kia thì hả hê rồi?
Diệp Khung nhìn lướt qua Mạnh Trường Thụy, thấy anh ta đang buồn bã nhìn Kỷ Lâm với Diệp Chi, quả thật hận không thể bước qua đá anh ta một cái.
Tiên sư nó. Ngươi cô đơn cái rắm. Bây giờ là lúc để cô đơn sao? Ngươi nhìn tiểu tử kia đi. Ngươi phải có một nửa thông minh như anh ta thì đã sớm đem Chi Chi về tay rồi.
Không phải nói là cùng một chiến tuyến sao? Không phải nói trong ngoài tiếp sức sao? Tại sao đến cuối cùng chỉ có một mình anh chiến đấu hăng hái? Thảo nào người ta nói không sợ đối thủ mạnh chỉ sợ đồng đội ngu như heo.
Sắc mặt Diệp Khung lạnh như băng, ánh mắt âm trầm cơ hồ có thể chảy ra nước, anh lạnh lùng liếc mắt nhìn Diệp Chi nói một câu “Tùy em.” Rồi ‘Phịch’ một tiếng đá tung cửa vào phòng ngủ của mình.
Trong phòng khách có mấy giây yên tĩnh, sau đó Diệp Chi nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Mạnh Trường Thụy “Chi Chi, vậy anh cũng về đây. Có cơ hội sẽ nói chuyện với em sau.”
Diệp Chi bị Diệp Khung khuấy nhiễu đầu óc thành một mớ hỗn độn nên nghe vậy chỉ gật đầu rồi nhấc chân đi về phòng ngủ.
Ngực Mạnh Trường Thụy buồn bực đau đớn, cảm thấy trái tim cũng co lại. Anh theo đuổi Diệp Chi ba năm nhưng trên thực tế số lần hai người gặp mặt không nhiều, hơn nữa anh cũng không phải là loại người biểu đạt nhiệt tình, nên quan hệ của hai người vẫn không nóng không lạnh, chưa bao giờ lui bước nhưng cũng không có tiến triển.
Anh là người chậm chạp, trong lòng cũng không có cảm giác nguy hiểm, dù sao cũng đã ba năm rồi nên cũng không gấp nhưng bây giờ xuất hiện Kỷ Lâm làm cho anh phải cảnh giác.
Đó là một người đàn ông hoàn toàn khác với anh. Dáng vẻ đẹp trai, tính tình hướng ngoại, nhìn cũng biết là loại rất được các cô gái thích. Hơn nữa quan trọng hơn là mỗi lần anh đấu với anh ta thì anh đều thua, thậm chí ngay cả chút tiện nghi cũng không chiếm được.
Người đàn ông kia có tâm kế, bộc lộ mánh khoé cũng không làm cho người ta chán ghét. Anh chỉ trơ mắt nhìn thái độ của Diệp Chi với Kỷ Lâm nhưng không có biện pháp nào.
Có lúc anh cũng muốn học Kỷ Lâm dùng phương thức mạnh mẽ nhưng không được, tính cách của anh không cho phép nên chuyện này anh làm không được. Theo đuổi Diệp Chi lâu như vậy, anh chỉ dám làm chuyện lớn mật nhất là lần ở trong xe, buộc cô cho anh một đáp án.
Nhưng hôm nay. . . . . . Mạnh Trường Thụy buồn bã rũ mắt xuống, hi vọng càng ngày càng mong manh. Tối thiểu thái độ hôm nay của Diệp Chi thì trong lòng anh đã biết địa vị của Kỷ Lâm và anh trong lòng cô không sai biệt lắm, thậm chí còn cao hơn.
Tối hôm đó, vô số độc giả đợi trước máy vi tính update từng lần một truyện của Tiêu Bất Ly Mạnh nhưng không có chương mới. Độc giả nhanh chóng gào khóc không ngừng ở khu thảo luận của Mạnh đại thần về nguyên nhân không có chương mới.
Nhưng không đợi bọn họ thảo luận lâu đã có độc giả mang đến một tin tức làm người ta khiếp sợ: Tiêu Bất Ly Mạnh đại nhân mới cập nhật trạng thái trên weibo rồi. Nói mình thất tình cho nên phải ngừng viết bài một thời gian.
Độc giả lập tức ùn ùn từ trang web tiểu thuyết chuyển tới weibo, cùng chứng kiến giây phút đau khổ của đại thần nhà bọn họ.
Tiêu Bất Ly Mạnh: Thất tình, cần nghỉ ngơi mấy ngày, xin lỗi.
Đại nhân của mình đau lòng như vậy, các độc giả cũng chuyển sang vấn đề khác, rối rít an ủi Mạnh Trường Thụy. Cái gì cũng nói, thậm chí còn có một bình luận nói: Đại nhân không cần phải khóc, đứng lên đi. Chân trời chỗ nào không cỏ thơm? Cầu xin người này nhìn mình chi bằng đi tìm hoa khác.
Bạn này vốn là đùa giỡn, không ngờ lại nhận được hồi đáp
Tiêu Bất Ly Mạnh: Ta thật ra đã yêu đơn phương người đó lâu rồi, cũng đừng an ủi ta...ta bây giờ chữa thương xong, mấy ngày sau sẽ tái chiến với tình địch.
Bình luận trong nhất thời lại chuyển sang cao triều khác, thậm chí còn có những bạn vô lương đang đánh cuộc Tiêu Bất Ly Mạnh đại thần lần này có thể thành công rước vợ về hay không. Tóm lại là làm ầm ĩ cả lên.
Diệp Chi bên này thì không khí cực kỳ trầm tĩnh. Diệp Khung đoán chừng là giận thật, vẫn tự giam mình ở trong phòng không chịu ra. Mà Diệp Chi với Kỷ Lâm vì Hoàn Tử đang làm bài tập, cũng không thế nào mở miệng nói chuyện với nhau.
Kỷ Lâm giả bộ bệnh nên phải nuốt khổ xuống, còn phải vội vã nằm trên giường nửa giờ rồi mới về nhà.
Diệp Khung nghe tiếng động ở cửa biết là Kỷ Lâm về. Suy nghĩ một lát đột nhiên cảm thấy cũng không muốn ở nhà, em gái giống như rất giận anh, anh ở trong phòng ngủ cũng rất bứt rứt chi bằng ra ngoài đi bộ một vòng cho thoải mái.
Nghĩ tới đây, anh lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho Triệu Thanh Uyển nói muốn hẹn cô ra ngoài ngồi uống nước.