Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341689
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.
cả mình có bao nhiêu tài sản cũng không biết, mới vừa nãy còn nói cô cái gì cũng không có.” Kỷ Lâm cười tà ác “Mau nói câu cám ơn với tôi đi.”
Nghe được trong giọng nói của anh không có ý giễu cợt, lòng của Triệu Thanh Uyển hạ xuống, hơi sức cả người giống như trong nháy mắt bị rút không còn gì, giương mắt còn cảm thấy khó khăn. Cô mềm nhũn tựa vào trên ghế salon, thần sắc rã rời, trong miệng tự lẩm bẩm “Anh đối với tôi. . . . . . Đối với tôi. . . . . .”
“Đối với cô cái gì?” Kỷ Lâm từ trên ghế salon đứng lên từ trên cao nhìn xuống Triệu Thanh Uyển, thân hình cao lớn chặn lại ánh đèn chiếu nghiêng xuống, trong nháy mắt làm cả thân thể Triệu Thanh Uyển bao phủ trong bóng tối.
“Thật xin lỗi.” Giọng nói của người đàn ông trầm thấp mang chút bất cần đời “Tôi không thích ở ngoài nuôi thú cưng để tiêu khiển, tôi cho cô hai ngày, mau sớm rời đi.”
Nói xong câu đó, anh cũng không dừng lại, bước nhanh chân đi ra khỏi cửa giống như bên cạnh cô có cái gì rất dơ bẩn.
Tiêu khiển...Thú cưng. . . . . . Triệu Thanh Uyển buồn bã cười, thì ra là cô trong lòng anh không là gì cả.
Đôi mắt cô đỏ bừng, bắp thịt trên mặt bởi vì tức giận ngập trời với nhục nhã mà rung động mãnh liệt, gương mặt của cô vốn xinh đẹp thanh nhã lúc này lại hết sức đáng sợ.
Hung hăng đem hai chén sứ trắng trên khay trà vứt xuống trên mặt đất, nghe tiếng vỡ vụn thanh thúy của đồ sứ ở bên tai, ngực Triệu Thanh Uyển đập kịch liệt phập phồng mấy cái, trong cổ họng phát ra tiếng ngẹn ngào càng lúc càng lớn.
Vì vậy khi Diệp Khung gõ cửa đã thấy cặp mắt của Triệu Thanh Uyển đã đỏ rực.
Không cần nghĩ cũng biết là có liên quan tới Kỷ Lâm, quanh thân Diệp Khung khí lạnh bao phủ, đỡ vào phòng ngủ Triệu Thanh Uyển.
Anh mới vừa nãy đứng ở dưới lầu nhìn thấy Kỷ Lâm đi thì lập tức lên lầu, muốn cùng Triệu Thanh Uyển xác nhận quan hệ của cô và Kỷ Lâm, có lẽ là họ hàng thân thích, nhưng chuyện cho tới bây giờ thì cái gì cũng không cần phải hỏi nữa rồi.
Kỷ Lâm nhất định chính là người khiến cho Triệu Thanh Uyển có đứa bé rồi bỏ rơi cô.
Trong lòng Diệp Khung hận cắn răng với Kỷ Lâm, một người đàn ông như vậy còn muốn đi gieo họa cho em gái của anh? Nằm mơ đi. Anh tuyệt đối không đồng ý.
Làm thế nào nói chuyện này với Diệp Chi đây? Diệp Khung suy nghĩ trong lòng một hồi đến mất hồn, đợi đến khi anh tỉnh lại đã thấy Triệu Thanh Uyển ngồi ở bên giường cởi từng món quần áo trên người ra.
“Em làm gì vậy?” Diệp Khung híp mắt nhìn Triệu Thanh Uyển, hỏi nhưng cũng không quên thưởng thức thân thể đẹp đẽ của cô.
“Có muốn hay không?” Triệu Thanh Uyển đứng dậy ngồi lên đùi Diệp Khung, dựa vào trong ngực, ghé vào lỗ tai anh thổi một hơi, tay vươn vào trong quần áo của anh vuốt ve anh bắp thịt rắn chắc, âm thanh mị hoặc giống như mèo kêu.
“Em mới vừa làm phẫu thuật xong.” Giọng nói của Diệp Khung lạnh lùng, nhưng tay lại ôm hông của Triệu Thanh Uyển.
“Anh để ý?” Triệu Thanh Uyển liếc mắt nhìn Diệp Khung, bộ ngực đầy đặn dán chặt vào lồng ngực của anh cọ xát, quyến rũ trắng trợn.
“Dĩ nhiên. . . . . . Không ngại.” Diệp Khung nói xong rồi đem Triệu Thanh Uyển đặt ở trên giường, lột bỏ thứ đồ trói buộc cuối cùng của cô.
Buổi tối, Diệp Khung mang theo tinh thần sảng khoái trở về nhà, sự băn khoăn về việc của Kỷ Lâm cũng đã tiêu tán đi không ít, đến thẳng phòng ngủ của Diệp Chi đem toàn bộ chuyện mình thấy nói cho cô biết.
“Chi Chi, em quá đơn thuần.” Diệp Khung thở dài, vuốt vuốt đầu của Diệp Chi “Em hiểu anh nói không? Anh chưa đến mức nói láo lừa em, Kỷ Lâm…Hay là thôi đi.”
“Không, sẽ không.” Diệp Chi chỉ cảm thấy giống như bị một chậu nước lạnh đổ xuống đầu, lạnh từ đầu tới chân, ngay cả hàm răng cũng khẽ run lên, “Kỷ Lâm không phải, không phải người như vậy. . . . . . Anh nhất định đã nhìn lầm rồi.”
“Anh thừa nhận là anh không thích anh ta, nhưng anh cũng sẽ không chụp mũ người khác. Chi Chi, mặc kệ em tin hay là không tin, chuyện anh nói đều là thật.”
Diệp Khung đưa tay ôm Diệp Chi vào trong ngực, nhẹ nhàng vuốt tóc dài trơn mịn của em gái, an ủi cô “Em có cảm tình với tên tiểu tử kia phải không? Thậm đã chí quên đi Mạnh Trường Thụy đối với em rất tốt, nghe lời, có anh ở đây.”
Diệp Chi không lên tiếng, chỉ vùi mặt vào trong cổ Diệp Khung, chốc lát sau trong phòng vang lên tiếng khóc sụt sùi nhẹ nhàng.
Hoàn Tử từ ngày đó không đi học Taekwondo nữa, không biết Diệp Chi nói thế nào với cậu mà đứa nhỏ không khóc cũng không làm loạn, chỉ yên lặng leo lên ghế ngồi trước máy vi tính, nhìn lớp học Taekwondo qua video trên màn ảnh lặp đi lặp lại, nhìn tới nhìn lui.
Diệp Chi cũng đưa số điện thoại của Kỷ Lâm vào danh sách đen, xóa tất cả cuộc điện thoại và tin nhắn về anh giống như trong cuộc sống của cô chưa từng xuất hiện qua một người như anh.
Kỷ Lâm không biết có chuyện gì mà cô bắt đầu hạ quyết tâm sắt đá, bắt đầu thanh trừ dấu vết anh lưu lại như vậy.
Lúc không gọi điện thoại được cho Diệp Chi, Kỷ Lâm đã biết có chuyện không ổn. Hoàn Tử đã mấy ngày không có tới học, Diệp Chi cũng không để ý anh, anh giống nh