Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.

Mấy ngày nay quan hệ của anh và Triệu Thanh Uyển cũng có tiến bộ không ít, ít ra cô cũng không bài xích anh, thỉnh thoảng cũng sẽ tươi cười với anh một cái.
Đàn ông mà, đều không có tự trọng, người theo đuổi anh thì anh không cần. Thế nhưng khi bị người khác không để mình vào mắt thì anh lại giống như con ruồi bất chấp tất cả nhào tới, quả nhiên là kỳ quái.
Diệp Khung bây giờ rất vui vẻ chịu đựng việc bị coi thường.
Anh nhét điện thoại di động vào trong túi, vừa đi vừa nghĩ không biết Triệu Thanh Uyển đã ăn cơm tối chưa. Cô luôn luôn không chú trọng thân thể của mình. Sao mình không tự làm cơm cho cô nhỉ?
Anh vào cửa Đông thành phố C rồi ra ở cửa Bắc, rất nhanh quẹo vào một chung cư hạng sang, quen cửa quen nẻo chào người gác cổng một tiếng rồi đi vào con đường quen thuộc anh đã đơn độc đi nhiều lần.
Ai biết vừa mới ngẩng đầu, đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
Kỷ Lâm cũng ở chỗ này? Sao lại khéo như vậy cơ chứ ? Quả nhiên là oan gia ngõ hẹp.
Diệp Khung gia tăng bước chân, muốn đuổi theo Kỷ Lâm cùng anh hàn huyên một chút, nói chuyện lý tưởng một chút và thuận tiện tiếp tục thảo luận chuyện làm sao mới có thể làm cho anh ta buông tha em gái của mình, nhưng càng đuổi trong lòng anh càng có cảm giác quái dị.
Con đường của Kỷ Lâm đi sao lại giống mình như vậy?
Quỷ thần xui khiến, Diệp Khung không lên tiếng gọi Kỷ Lâm mà duy trì khoảng cách không gần không xa đi theo phía sau anh ta, vừa có thể nhìn thấy bóng dáng của Kỷ Lâm nhưng cũng không bị phát hiện.
Hai người cứ như vậy đi tới lầu ba, khi Kỷ Lâm móc cái chìa khóa mở ra cửa phòng quen thuộc thì tất cả nghi vấn trong lòng và cảm giác quái dị của Diệp Khung nhất thời đều được giải thích.
Kỷ Lâm và Triệu Thanh Uyển rõ ràng ở cùng một căn hộ. Cô nam quả nữ chưa cưới ở chung, cô gái đó trước đây không lâu còn phá thai, không cần hỏi cũng biết quan hệ của hai người.
Diệp Khung đứng tại chỗ, trên mặt âm trầm bình lặng như nước giống như mây đen bao phủ. Cái gì không thể sinh con, cái gì thích Diệp Chi nói xạo cũng quá đáng rồi.
Anh hừ một tiếng, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười lạnh, mình trong lúc vô tình đã khám phá ra cái gì gọi là sự thật.






Cắt Đứt Liên Lạc
“Cô chừng nào thì rời đi?” Đây là câu đầu tiên Kỷ Lâm nói khi nhìn thấy Triệu Thanh Uyển .
Lúc ấy Triệu Thanh thật sự bị vợ của người tình dọa sợ, ngay cả thẻ ngân hàng của mình cũng không dám dùng, chỉ sợ lòng dạ độc ác của bà ta tra được hành tung của cô.
Dù Kỷ Lâm hứa hẹn sẽ thay cô giải quyết những chuyện này nhưng cô cũng không yên lòng. Vì vậy xin Kỷ Lâm để cho cô ở trong căn hộ của Kỷ Lâm.
Hôm nay chuyện đã qua lâu, Kỷ Lâm đã làm mọi chuyện lắng xuống, Triệu Thanh Uyển cũng đã bỏ đi đứa nhỏ trong bụng, như vậy cô ở nơi của Kỷ Lâm không thích hợp nữa rồi.
Đôi mắt cô ửng hồng, từng giọt nước mắt lớn theo lông mi lăn xuống, tay lại nắm thật chặt tay Kỷ Lâm không thả, tiếng khóc nức nở cầu khẩn nói: “Kỷ Lâm, em...em bây giờ chỉ có thể trông cậy vào anh.”
“Cô tránh ra.” Kỷ Lâm vội vàng rút tay của mình về, khóe môi anh khẽ nhếch lên, trong mắt không có cười chỉ giễu cợt nhìn Triệu Thanh Uyển “Tôi đã có người làm vợ rồi, nói như cô vậy về nhà vợ tôi bắt tôi quỳ suốt đêm thì sao.”
“Anh. . . . . . Anh nói cái gì?” Triệu Thanh Uyển ngẩng đầu không dám tin nhìn Kỷ Lâm, trong nháy mắt sắc mặt tái nhợt đi, cặp mắt tròn to nhìn chằm chằm có vẻ càng kinh hãi, cô giật giật môi, từng câu từng chữ giống như là từ trong kẽ răng nặn ra “Anh...Anh muốn kết hôn?”
“Đúng, sắp rồi.” Kỷ Lâm không biết xấu hổ nói láo, trong lòng lại nhớ đến Diệp Chi, nụ cười trên mặt cũng dần dần ấm áp hơn, nét mặt Triệu Thanh Uyển nhìn trong giống như đang nuốt sống hoàng liên(*một vị thuốc Đông y), khổ sở hít thở không thông, nói cũng nói không ra, chỉ trợn tròn đôi mắt nhìn Kỷ Lâm, trong mắt có chút xíu ánh sáng cũng phai nhạt dần.
“Cho em ở một năm cũng không được sao?” Một năm, cô còn có cơ hội xoay mình? Tình yêu? Không phải cũng chỉ là trên giường sao? Về điều này chỉ cần anh có thể để cho cô lên giường của anh, như vậy. . . . . .
“Xem ra cô không hiểu ý tứ trong lời nói của tôi?” Kỷ Lâm khẽ hé mắt xinh đẹp, bỗng nhiên trên mặt có chút tà khí, anh cong ngón trỏ lên ở trên bàn trà móc móc một cái rồi đọc những thứ đã sớm học thuộc lòng cho cô nghe “Tòa nhà hai mươi bốn tầng Vương phủ hoa viên, tám tầng Bích Hải Lam Thiên, nhà máy xử lý chất thải Hà Biên . . . . .”
Mỗi một câu nói của anh làm sắc mặt của Triệu Thanh Uyển trắng xanh rồi cuối cùng không còn chút máu, cô há miệng giống như bị người khác lấy tay dùng sức bóp cổ cô, khàn khàn miễn cưỡng phát ra âm thanh “Anh...Anh… Tại sao. . . . . .”
“Tại sao lại biết rõ như vậy?” Kỷ Lâm cười “Bởi vì cô để cho tôi giúp cô, cho nên tôi giúp cô đến cùng, tài sản của cô cũng giúp chỉnh lý rồi, Triệu Thanh Uyển, cô nói cô có phải nên cảm tạ tôi hay không?”
Anh dừng một lát, cười như không cười nhìn Triệu Thanh Uyển “Cô nhìn cô xem, ngay


XtGem Forum catalog