Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.
a mặt, lát nữa còn phải đến trường nữa.” Hoàn Tử từ trong ngực Kỷ Lâm bò ra ngoài nhanh chóng mặc quần áo tử tế, vừa nói vừa đi ra khỏi phòng ngủ.
Đứa nhỏ này thật là giống một cục băng nhỏ. Theo lý thuyết thì mấy ngày cậu không gặp mình, không phải nên thân mật chào mình một tiếng chú Kỷ sao? Có lẽ đổi thành gọi là ba cũng được, thế nhưng đứa nhỏ vẫn ghét bỏ mình không đánh răng hôn cậu.
Đoàn trưởng Kỷ cảm giác mình bị thương tổn tình cảm, ôm ngực chạy vào phòng của Diệp Chi tìm sự an ủi, hôn được mấy cái lúc này mới toét miệng đi vào phòng vệ sinh.
Kết quả nhìn thấy Hoàn Tử đang chổng mông lên không biết tim gì đó trên sàn, Kỷ Lâm định hỏi cậu đang làm gì thì nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của đứa nhỏ “Huấn luyện viên, chú có thấy kem đánh răng của cháu không?”
“Éc. . . . . .” Kỷ Lâm chột dạ sờ mũi “Không thấy.” Thấy Hoàn Tử vẫn không cam lòng tìm tới tìm lui, vội vàng cấp anh bóp kem đánh răng của Diệp Chi lên bàn chải đánh răng rồi nhét vào trong tay Hoàn Tử “Mau đánh răng, nếu không sẽ đi học trễ đó.”
Hoàn Tử là một đứa bé rất quy củ, vừa nghe anh nói như vậy quả nhiên không tìm kem đánh răng nữa mà ngoan ngoãn nhận bàn chải đánh răng từ trong tay Kỷ Lâm đánh răng.
Lúc này Kỷ Lâm mới thở phào nhẹ nhõm, vừa rửa mặt vừa suy nghĩ trong lòng, về sau mình sẽ nói Diệp Chi liệt kê cho mình một danh sách những thứ Hoàn Tử không cho người khác đụng chạm vào, nếu không ngộ nhỡ không cẩn thận chạm vào thì gặp họa rồi.
Đoàn trưởng Kỷ lau sạch nước trên mặt, thở dài. Lớn nhỏ đều thật khó hầu hạ, sau này mình cần phải cảnh giác, aizzz thật là mệnh khổ. Đáp lại anh là khuôn mặt tươi cười thật to của mình trong gương.
Xế chiều hôm đó, Kỷ Lâm len lén đi KFC mua cả thùng gà rán đợi đến lúc Hoàn Tử đến võ đường đưa cho cậu để lấy lòng, hai người vây quanh thùng lớn ăn đến khi miệng chảy đầy mỡ vô cùng vui vẻ.
Cũng không biết vì sao hôm nay Bạch Kỳ không có tới, gọi điện thoại thì anh ta không nhận, Kỷ Lâm lắc đầu thật là không có phúc ăn. Thật ra thì KFC ăn thật ngon, chả trách Hoàn Tử thích ăn như vậy.
Có người yêu rồi nên hôm nay Diệp Chi mặt mày hồng hào, không thấy ra hôm qua cô vô cùng bất ổn, buổi chiều làm xong công việc, việc đầu tiên cô làm là đi đón con trai ở võ đường, gặp con trai cũng được gặp bạn trai.
Lúc Diệp Chi đẩy cửa đi vào, Kỷ Lâm và Hoàn Tử đang mỗi người một cánh gà gặm, nghe tiếng động ở cửa quay đầu nhìn thì hai người bỗng sợ mất hồn.
Kỷ Lâm: Mẹ nó. Chi Chi thế nào lại đến lúc này.
Hoàn Tử: Không xong, mẹ sẽ tịch thu cánh gà.
Hai người liếc mắt nhìn nhau ăn ý vươn tay, ‘Vèo’ một mang cả thùng cánh gà đẩy xuống dưới đáy bàn.
Diệp Chi thấy toàn bộ hành động này ở khóe mắt, khẽ nheo mắt đi tới hai người, trên mặt còn mang theo nụ cười xán lạn nhìn làm Kỷ Lâm và Hoàn Tử rùng mình, tội nghiệp cúi đầu chờ chuẩn bị xử phạt.
Còn ở bên kia, Diệp Khung vừa mang theo thủ hạ là một nhóm người vô cùng có kinh nghiệm tránh thoát hàng loạt cảnh sát.
“Anh Diệp, nếu không chúng ta trốn một thời gian đi, trong khoảng thời gian này không biết vì sao lại kiểm tra chặt như vậy.” Một thanh niên cao lớn hình dạng như cái kéo lo lắng nhìn Diệp Khung nói.
“Không sao.” Diệp Khung đáp một tiếng, trên người mùi máu tươi nồng đậm, có anh thì cũng sẽ có người khác. “Bây giờ rút lui thì về sau sẽ không có cách nào quay về được.”
“Nhưng. . . . . .”
“Không có nhưng nhị gì hết.” Diệp Khung lạnh lùng cắt đứt lời của anh ta, lấy ra một dải băng gạc băng bó qua loa vết thương, thở hổn hển rồi tiếp tục nói: “Đã vất vả nhiều năm lăn lộn trên giang hồ, cậu chịu bị người khác thâu tóm hoặc bị chính phủ tịch thu sao?”
Thanh niên kia cắn cắn môi “Không nỡ.”
“Sao lại không nỡ?” Diệp Khung thản nhiên liếc hắn, khóe mắt và đuôi mày đều mang khí có thể đả thương người “Liều mạng qua lần này, về sau thành phố C chính là thiên hạ của chúng ta, nhưng liều mạng bất quá. . . . . .”
Cậu ta dừng một lát, trên mặt bỗng nhiên hiện ra một nụ cười cực kì nhạt “Bất quá là chết, có gì ghê gớm đâu.”
Yên Bình Ngắn Ngủi
“Chi Chi, anh sai rồi.” Thấy Diệp Chi đi tới trước mặt, bộ dáng cười như không cười, Kỷ Lâm tranh thủ kéo thùng gà rán ra, chọn một miếng gà còn nguyên đưa lên nịnh nọt nói: “Em đói không? Ăn một miếng lót bao tử đi.”
“Mẹ ăn.” Hoàn Tử nháy nháy mắt giống Kỷ Lâm như đúc, phụ họa theo Kỷ Lâm ân cần nói: “Mẹ đi làm cực khổ.”
Đứa nhỏ này cũng học được nịnh hót, Diệp Chi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mong đợi của con trai bất đắc dĩ nhận lấy một miếng gà kia, nói “Được rồi, mẹ không trách con.”
Vậy anh đâu, còn anh thì sao? Kỷ Lâm liều mạng nhích gần về phía Hoàn Tử để ké chút ánh sáng của cậu khiến Diệp Chi đặc xá cho mình vô tội.
Hoàn Tử đã học Taekwondo hơn một tháng, đứa nhỏ rất có thiên phú, tạm thời đá chân có thể đứng vững như tượng rồi, có lẽ là do Kỷ Lâm dạy, cũng có khi là do cậu nhìn người khác đá mà học được.
Kỷ Lâm muốn dạy cho cậu cách đứng vững trước, nên mỗi ngày bài tập luyện c