Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
hấy cô vô cùng đẹp mắt, dù bây giờ mắt sưng đỏ, đầu tóc rối bời nhưng đối với anh là người xinh đẹp nhất trên thế giới.
Anh cúi đầu định cắn xé môi của Diệp Chi, lại bị cô xòe bàn tay ra chặn lại.
Kỷ Lâm giương mắt uất ức nhìn cô, âm thầm tố cáo: tại sao không cho anh hôn?
“Anh vừa mới nôn xong.” Diệp Chi chỉ chỉ vào môi của anh ghét bỏ nói. Cánh tay khẽ dùng sức muốn rút tay của mình đang nằm trong tay anh ra “Anh buông ra, em đi tìm cho anh cái bàn chải đánh răng mới. Anh thúi chết.”
Kỷ Lâm cũng không thả cô đi, cầm lấy tay cô cười híp mắt, khôi phục lại bộ dáng da mặt dày như bình thường “Không thả. Cái bàn chải đánh răng màu tím đó là của ai?”
“Của em.” Diệp Chi theo bản năng trả lời, trong lòng lại dâng lên một dự cảm xấu “Anh hỏi làm gì?”
“Dùng của em cũng được vậy.” Nói xong cánh tay dài của Kỷ Lâm duỗi một cái, cầm bàn chải đánh răng của Diệp Chi trong tay. Lúc Diệp Chi còn chưa kịp phản ứng, đã nhanh chóng bôi kem đánh răng lên bàn chải rồi đưa vào trong miệng lên lên xuống xuống bắt đầu đánh răng.
“Này. Anh đừng như vậy. Không vệ sinh.” Mặt của Diệp Chi trắng xanh rồi chuyển sang đỏ, dùng chung một cái bàn chải đánh răng so hôn môi làm cho cô cảm thấy xấu hổ hơn “Nhanh nhả ra, trong nhà còn có bàn chải đánh răng mới.”
“Không cần…Vậy là được rồi.” Kỷ Lâm mơ hồ trả lời vui sướng không rõ ràng.
Người này thật đúng là. . . . . . Diệp Chi đưa chân đá bắp chân của anh, trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào. Nhưng khi ánh mắt của cô thấy kem đánh răng Kỷ Lâm lấy dùng thì đột nhiên thay đổi sắc mặt “Anh. . . . . . Làm sao anh dùng kem đánh răng hoàng tử Ếch của Hoàn Tử?”
Hả? Mình dùng kem đánh răng của Hoàn Tử? Chả trách lại ít bọt như vậy, Kỷ Lâm nhổ bọt trong miệng ra, súc miệng lại nhưng cũng không thèm để ý nói: “Không có việc gì, còn nhiều như vậy dùng cũng không hết.”
“Không phải cái vấn đề này. Aizzz nói cho anh biết.” Diệp Chi thiếu chút nữa dậm chân, đứa con nhà mình đối với kem đánh răng cực kỳ khó chịu, mỗi lần thức dậy đều chen chúc, trông nom kem đánh răng có chỉnh tề, đặc biệt mượt mà hay không. Người khác đụng vào đều không cho, nếu không coi như chọc phải tổ ong vò vẽ.
Mẹ Diệp có một lần không cẩn thận dùng kem đánh răng của Hoàn Tử, kết quả đứa nhỏ này tốn hai giờ vuốt kem đánh răng tới khi kem đánh răng khôi phục bộ dáng bằng phẳng như bình thườngmới chịu bỏ qua.
Trong hai giờ này mặt Hoàn Tử vô cùng nghiêm túc một chữ cũng không nói, ai kêu cũng không để ý, hoàn toàn chuyên chú công việc ở trên tay, sự nghiêm túc đó khiến Diệp Chi sợ.
Sau Diệp Chi nghe Mạnh Trường Thụy tư vấn mới biết đây là một loại biểu hiện của chứng tự kỷ. Bởi vì trong lòng đứa nhỏ này không có cảm giác an toàn cho nên mới muốn đem hết đồ vật của mình nắm trong tay không cho phép người khác thay đổi.
Diệp Chi làm mọi thứ theo lời Mạnh Trường Thụy đề nghị, không có việc gì làm sẽ ôm con trai hôn, nựng. Nhưng rốt cuộc cũng không chữa hết chừng tự kỷ của con trai.
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Diệp Chi nhanh chóng nhìn xung quanh, thấy kem đánh răng bị Kỷ Lâm lấy nơi này lồi nơi kia lõm. Cô không biết làm sao nên trực tiếp ném kem đánh răng vào trong thùng rác.
Ngày mai mua cho Hoàn Tử kem đánh răng mới, bất luận như thế nào cũng không thể để cho cậu tái phát chứng tự kỷ.
Đứa nhỏ này thật đúng là làm cho người ta đau lòng, nghe Diệp Chi nói, Kỷ Lâm cảm thán một câu trong lòng. Trong đầu hiện ra dáng vẻ lạnh lùng của đứa trẻ đột nhiên cảm thấy vô cùng nhớ Hoàn Tử.
“Hoàn Tử đã ngủ chưa? Anh muốn đi nhìn cậu một chút.”
“Đã ngủ rồi.” Diệp Chi cầm một cái chăn trên giường trong phòng ngủ ôm trong ngực, đi trước mặt cho Kỷ Lâm dẫn đường, nói: “Anh tối nay ngủ ở phòng của Hoàn Tử, trong nhà không có phòng trống.”
“Được.” Kỷ Lâm đáp một tiếng, lần này không làm nũng muốn ngủ trong phòng của Diệp Chi nữa. Tối hôm nay anh đã rất vui rồi, anh muốn được tiêu hóa trước đã.
Cho tới sáng ngày hôm sau Hoàn Tử vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt phóng đại của huấn luyện viên trước mặt mình, nhất thời sợ hết hồn thiếu chút nữa lăn xuống giường.
Nhìn chăm chú mặt của Kỷ Lâm một lúc rốt cuộc xác định mình không có nhìn lầm, người trên giường đúng là huấn luyện viên Kỷ. Cậu không nhịn được giơ đầu ngón tay trắng nõn nhỏ nhắn của mình chọc chọc mặt của Kỷ Lâm.
Kỷ Lâm ngủ nhưng luôn luôn cảnh giác. Hơn nữa tối hôm qua quá hưng phấn quá anh vẫn không sao ngủ được. Lúc này bị Hoàn Tử như vậy chọt một cái thì lập tức tỉnh.
“Huấn luyện viên bế.” Chừng mấy ngày không nhìn thấy đứa nhỏ này rồi, Kỷ Lâm vô cùng nhớ nên đưa tay ôm Hoàn Tử vào trong ngực, hôn hai cái lên hai bên má Hoàn Tử rồi cười hì hì nói: “Cục cưng, huấn luyện viên bây giờ là ba mới của cháu rồi.” Khoe khoang nhưng vẫn không giấu được sự tình cảm trong lời nói.
Hoàn Tử nhíu mày lại đẩy mặt của Kỷ Lâm ra, trên mặt biểu lộ vô cùng ghét bỏ, huấn luyện viên chưa đánh răng đã hôn cậu. Hơn nữa cậu đã đồng ý huấn luyện viên làm ba mới mình rồi, tại sao nói với mình những lời đó nữa, huấn luyện viên thật ngốc.
“Cháu đi rử