Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341673

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.

thường xuyên tư vấn cho cô nên cô mới sống qua những ngày gian nan này.
Kỷ Lâm lớn lên đẹp trai, có tiền đồ, điều kiện gia đình tốt, người đàn ông như vậy tuyệt đối là cực phẩm, nhưng cũng bởi vì anh quá tốt cho nên Diệp Chi mới không dám mơ.
Thứ nhất cô đã có con luôn bị người khác ở sau lưng chỉ trích là một cô gái hư hỏng, sao có thể độc chiếm người đàn ông như vậy được?
Vậy nên khi nghe anh trai nói Kỷ Lâm ở bên ngoài còn có cô gái khác, phản ứng đầu tiên Diệp Chi là: đã nói anh ta làm sao để mình lọt vào mắt mà.
Sau đó cảm thấy bản thân bị đùa giỡn nên đau lòng, tức giận. Trong lòng vừa có mong đợi nho nhỏ trong nháy mắt lại bị dập tắt, Diệp Chi thậm chí không dám gọi điện thoại chất vấn Kỷ Lâm, sợ nghe được lời xin lỗi của anh, cũng sợ anh nói anh chỉ vui đùa với mình mà thôi.
Đêm hôm đó, cô nằm trong chăn khóc nhiều giờ, cuối cùng vẫn quyết định sẽ không liên lạc với Kỷ Lâm.
“Kỷ Lâm, anh buông tay tôi ra. Buông ra.” Nước mắt Diệp Chi không khống chế được chảy xuống, cô ở trong ngực Kỷ Lâm liều mạng đánh, giãy giụa nhưng đến cuối cùng không giống như đang cố thoát mà ngược lại giống như đang giải tỏa hết tất cả tức giận.
“Cô nói giỡn hả?” Ánh mắt Bạch Kỳ quét một vòng từ phần eo trở xuống của Kỷ Lâm, trong mắt hiện lên vẻ hài hước “Anh ta ở đâu ra có cô gái nào, cô nghe ai nói?”
Kỷ Lâm ôm Diệp Chi càng chặt, hừ hừ, bị đánh cũng vui vẻ chịu đựng, chết cũng không buông tay, Diệp Chi mệt thở hồng hộc cũng vô ích.
“Anh…anh trai tôi, anh trai sẽ không bao giờ gạt tôi.” Diệp Chi vội vàng thở một hơi rồi mới trả lời.
Anh trai của cô? Đã từng nghe Kỷ Lâm nói về con người này. Bạch Kỳ sờ sờ cằm, cô gái nào? Anh dám khẳng định Kỷ Lâm không có, nhất định là người nhà họ Diệp hiểu lầm.
Như vậy hiểu lầm kia ngọn nguồn là sao? Bạch Kỳ suy nghĩ chốc lát rốt cuộc nhớ tới Triệu Thanh Uyển.
“Đúng, anh cô không có lừa cô.” Bạch Kỳ lộ ra nụ cười đầu tiên trong tối nay. Anh dừng một lát rồi nhìn thấy cặp mắt tràn đầy lửa giận của Diệp Chi, biết không thể trêu chọc thêm nên tiếp tục nói: “Nhưng anh ta hiểu lầm.”
Bạch Kỳ cũng không giấu giếm Diệp Chi nữa, vài ba lời đem mọi chuyện sâu xa về Triệu Thanh Uyển với nhà họ Kỉ nói ra, một chút cũng không có giấu diếm, cũng không cho Triệu Thanh Uyển chút mặt mũi nào.
“Sao…Sao có thể lại như vậy?” Diệp Chi kinh ngạc trợn to hai mắt, không dám tin tưởng tin tức làm cho mình đau lòng muốn chết cũng chỉ là hiểu lầm.
“Đợi Kỷ Lâm tỉnh lại chính cô hỏi đi, anh ta nói so với tôi tuyệt đối cặn kẽ hơn nhiều.”
Bạch Kỳ đi tới thừa dịp Kỷ Lâm mơ hồ không biết Đông Nam Tây Bắc, nhấc chân hung hăng đạp một cước lên đùi của anh. Ha…Ha…Ai bảo bình thường anh ta luôn khi dễ tôi. Lần này tôi giúp anh giải quyết người vợ chưa cưới này. Chỉ đánh anh một cước thôi, anh còn lời chán.
“Này, anh làm gì thế?” Diệp Chi lau nước mắt trên mặt, trợn mắt nhìn Bạch Kỳ, người này có bệnh sao? Vô duyên vô cớ lại đạp Kỷ Lâm.
Cái này là bảo vệ? Chậc chậc, cô gái thật đúng là hay thay đổi, anh không cần kết hôn, mỗi ngày đoán tâm tư của phụ nữ thật sự là mệt chết người.
“Giúp cô đánh thức Kỷ Lâm, cô không phải là không tin tôi nói sao? Vậy hãy để cho chính miệng Kỷ Lâm nói cho cô nghe.” Bạch Kỳ nháy nháy mắt vô sỉ nói: “A… Không có tỉnh, vậy để tôi đạp một cái nữa.”
“Tôi...Tôi tin là được chứ gì.” Tầm mắt của Diệp Chi cố gắng lướt qua bả vai Kỷ Lâm liếc Bạch Kỳ, nói “Đừng có đạp.”
“Đau lòng?” Bạch Kỳ trêu chọc Diệp Chi rồi thu hồi nụ cười trên mặt, nghiêm mặt nói: “Diệp Chi, tôi thấy cô đối với Kỷ Lâm rất tốt.”
Diệp Chi : “. !? ”
“Cho nên tối nay Kỷ Lâm phiền cô rồi.” Bạch Kỳ nhanh chóng ném một câu rồi bước chân nhanh đi như chạy trốn.
Ngay lúc này, Kỷ Lâm lại đẩy Diệp Chi ra xoay người lăng lăng chạy về phía Bạch Kỳ.
“Ha ha, cậu đã tỉnh rượu.” Bạch Kỳ nhìn mặt của Kỷ Lâm nghiêm túc kỳ cục cười khan một tiếng, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ, trong lòng lại như một vạn con ngựa đang chạy qua.
Anh ta tỉnh, anh ta thế nhưng lại tỉnh. Như vậy mình mới vừa nhân cơ hội đạp anh ta một cước không phải anh ta cũng biết sao? Làm thế nào bây giờ? Như thế nào mới có thể che giấu được đây?
Aizzz u, không được tay của đoàn trưởng đã níu lấy cổ áo của mình rồi. Phải nhanh nghĩ biện pháp.
Đại não Bạch Kỳ nhanh chóng vận chuyển, vắt hết óc nghĩ mưu kế, nhưng không đợi anh nghĩ ra được thì nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng nôn mửa.
Cơ thể Bạch Kỳ cứng ngắt cúi đầu thì chỉ thấy Kỷ Lâm đang cầm áo của mình, vui vẻ ói lên người mình.
“Tiên sư mày Kỷ Lâm.” Bạch Kỳ cắn răng nghiến lợi, sầm mặt lại nhưng cũng không biết là mình đang tức giận hay chán ghét.
“Rác…Thùng rác thật là trắng. . . . . .” Kỷ Lâm ngơ ngác chớp chớp mắt mấy cái, lẩm bẩm nói.
“Mẹ nó chứ cái gì mà thùng rác.” Bạch Kỳ nhìn ngực mình toàn đồ nôn mửa, quả thật hận không thể dùng kim vá cái miệng của Kỷ Lâm lại.
Mình có chỗ nào giống như thùng rác hả? Anh rõ ràng cách Diệp Chi rất gần, tại sao không nôn trên người Diệp Chi? Anh hôm nay coi như đã nhìn rõ được anh em đều là


XtGem Forum catalog