Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.
nh nghỉ ngơi cũng đã lâu rồi, đã đến lúc phục chức rồi.”
“Nhanh như vậy?” Kỷ Lâm giật mình, phản ứng đầu tiên trong đầu là Hoàn Tử và Diệp Chi về sau làm thế nào.
“Cũng không phải là cho anh lập tức trở về, nửa tháng nữa hoặc chậm thì chừng một tháng thôi.” Úc Lương Tranh bị bộ mặt này của anh hai chọc cười, “Dù sao anh cũng nên chuẩn bị cẩn thận, Lý Khoan bây giờ còn chưa có nhậm chức mà tay đã duỗi đến thành phố rồi.”
Úc Lương Tranh cười lạnh “Anh có thể không cảm thấy nhưng quân đội và cảnh sát võ trang đã bị trưng dụng bảo là muốn thanh trừ những thế lực ngầm ở thành phố C. Thật ra còn không phải là loại bỏ thế lực đối kháng sao? Thuận tiện uy hiếp nhà chúng ta.”
“Xuy ……Muốn uy hiếp là uy hiếp được sao.” Kỷ Lâm đặt ly trà xuống, trong mắt đều là ý lạnh “Cậu cứ yên tâm, cuối tháng tôi làm xong thủ tục phục chức sẽ cùng bọn họ vui đùa một chút.”
Úc Lương Tranh vỗ vỗ bả vai Kỷ Lâm, đối với chú hai nhà mình thật ra thì anh vẫn rất yên tâm.
Tại trên giường lớn phòng ở mới của Triệu Thanh Uyển, Diệp Khung và cô vừa kết thúc một cuộc vui vẻ hoan lạc.
Quần áo ném đầy đất, ga giường nhăn nhúm, phía trên khắp nơi đều là những giọt nước ướt nhẹp, thậm chí còn có vết máu, có thể thấy được hai người làm việc có bao nhiêu mạnh mẽ.
“Đứng lên. Đừng đè em.” Triệu Thanh Uyển thở gấp tức giận, cau mày đẩy Diệp Khung ra, bụng hơi đau có thể lại chảy máu. Cô sanh non vẫn chưa tới một tháng, thân thể còn chưa khôi phục lại như cũ, vốn không nên sinh hoạt tình dục.
“Dùng qua rồi ném?” Diệp Khung trêu chọc một câu, cũng không so đo với cô, đàn ông giải quyết dục vọng xong nói chuyện hết sức dễ chịu, không chạm đến ranh giới cuối cùng thì mọi chuyện đều có thể nhịn.
“Dĩ nhiên không phải, anh cũng không tệ lắm, có thể dùng lại lần sau.” Triệu Thanh cười duyên vỗ vỗ mặt của Diệp Khung, đưa tay gỡ xuống cái bao cao su ra cho Diệp Khung
Cân nhắc một lát, trên mặt hài hước “Anh Diệp thật đúng là ngoan ngoãn chịu nghẹn.”
“Em chịu thì anh không cần nghẹn.” Diệp Khung cười đáp lại cô một câu, trong mắt so với bình thường nhu hòa hơn rất nhiều.
Anh thích tính tình dám nói dám làm như Triệu Thanh Uyển. Hơn nữa Triệu Thanh Uyển ở trên giường hết sức phóng đãng, kiểu gì dạng nào cũng dám nếm thử không hề xấu hổ khiến Diệp Khung đối với những cô gái thẹn thùng mất đi hứng thú. Từ khi bắt đầu biết Triệu Thanh Uyển thì anh không đi tìm những cô gái khác.
Triệu Thanh Uyển im lặng không lên tiếng liếc anh một cái. Cô mới vừa kết thúc một cuộc hoan ái nên ý vị trong mắt vẫn chưa hoàn toàn biến mất, cái nhìn này quả thật vô cùng quyến rũ làm hạ thân Diệp Khung lại rục rịch ngóc đầu dậy.
Song khi thấy vết máu trên ga giường thì trong lòng thế nhưng lại dậy lên sự thương tiếc xưa nay chưa thấy, không tiếp tục đè Triệu Thanh Uyển xuống, ngược lại bắt lấy mấy đầu ngón tay của cô, vừa cầm chơi vừa giống như không để ý nói: “Đi với anh nhé?”
Triệu Thanh Uyển sửng sốt một lát, ngay sau đó cười rồi đứng dậy “Diệp Khung, anh thôi đi. Mặc dù dung mạo anh không tệ, phương diện kia cũng không tồi, nhưng là. . . . . .”
Cô dừng một lát rồi thu hồi nụ cười trên mặt, giọng nói rất nhẹ nhưng lại như là một cây chùy nặng trịch hung hăng gõ vào trong lòng Diệp Khung “Anh có tiền sao? Cho dù có, anh có bao nhiêu? Đủ nuôi em sao?”
Nói xong, cô im lặng đưa tay lên trên bàn cạnh đầu giường sờ soạng đốt một điếu thuốc ngậm trong miệng từ từ hút.
Diệp Khung ở bên cạnh nhìn cô, nhu hòa trong mắt tắt dần, thay vào đó là sát khí.
Tiền, đều là tiền.
Cha mẹ bởi vì không có tiền nên bỏ anh, em gái vì phải kiếm tiền mà bị người ta hại, Triệu Thanh Uyển bởi vì mình không có tiền mà không đi theo mình. . . . . .
Khóe môi Diệp Khung nhếch lên tạo thành một đường cong lạnh lùng. Trong mắt lóe ra ánh sáng quỷ dị, chờ xem, mình chẳng mấy chốc sẽ thoát khỏi khốn cảnh như thế này.
Kéo Lên Giường
Kỷ Lâm kể từ sau khi nói yêu đương thì trên mặt lúc nào cũng không ngừng cười. Anh vốn thích ồn ào, bây giờ lại càng thêm hoạt bát, cả ngày chỉ mong đợi tới chủ nhật để đi chơi với Diệp Chi.
Nhưng ngàn trông mong vạn trông mong, thật vất vả mới đến chủ nhật thì Diệp Chi lại không đồng ý đi chơi với anh. Cũng không phải là Diệp Chi không muốn nhưng cô gần đây có rất nhiều việc, cũng đã ký với biên tập của Mạnh Trường Thụy về việc viết truyện, hợp đồng cũng đã định nhưng trước mắt còn có mấy chỗ cần thay đổi.
Bình thường cô không có thời giờ làm cái này, chỉ có thể đợi chủ nhật để viết truyện. Nên chỉ khổ Kỷ Lâm.
Buổi chiều thứ bẩy, anh nhíu mặt ngồi ở trên võ đài, đang cầm một cái ipad rảnh rỗi vô websites xem lung tung. Bạch Kỳ mấy ngày nay đều không đến đây, bất luận Kỷ Lâm gọi thế nào cũng không nghe.
Nhà 1: Mẹ nó. Các chị em mau tới xem. Đứa thiếu não lần trước lại tới. Ha ha, thớt với Kỳ Thủ Đại Nhân có thù oán sao? Có bản lãnh thì xưng tên ra.
Nhà 2: Xin chào thiếu não, lại gặp lại thiếu não. Nam chính nhà chúng tôi có tài năng đặ