Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1656 lượt.
.
Làm mẹ cũng hi vọng con của mình có thể sống thật tốt. Qua nhiều năm như vậy, mẹ Diệp vẫn nhìn con gái ngậm đắng nuốt cay một thân một mình nuôi nấng Hoàn Tử, trong lòng đau lòng không tả siết, mỗi ngày đều mong đợi Diệp Chi có thể gặp được một đàn ông tốt để con gái không cần phải khổ cực như vậy nữa.
Bà vốn cho là Mạnh Trường Thụy có thể trở thành con rể của mình nhưng không ngờ quanh đi quẩn lại giữa chừng xuất hiện một Kỷ Lâm chắn ngang đường.
Bà quan sát Kỷ Lâm rất lâu, bắt đầu chỉ là có cảm tình, kết quả càng nhìn càng thích, trong lòng đã sớm cho rằng người này con rể nên cũng không xem Kỷ Lâm là người ngoài.
Thật ra thì cũng không trách trong lòng mẹ Diệp nhanh chóng nghiêng về Kỷ Lâm được. Kỷ Lâm rất đẹp trai, miệng lưỡi ngọt ngào, còn có thể ra sức vì trăm họ như vậy(*ý nói anh làm bộ đội là bán sức vì nhân dân), có người mẹ nào không thích.
Nhìn lại Mạnh Trường Thụy thì mặc dù đẹp trai không kém, đối với Diệp Chi cũng rất tốt, tính tình cũng tốt, nhưng sau khi tốt nghiệp thạc sĩ chỉ ở trong nhà sáng tác, lâu ngày không tiếp xúc với xã hội, xử sự khó tránh khỏi không đủ khôn khéo.
Ngày trước không có Kỷ Lâm để so sánh nên không nhìn ra cái gì. Bây giờ có Kỷ Lâm nên mẹ Diệp lập tức phát hiện ở giữa hai người này có sự khác biệt khổng lồ, nên lòng cũng nghiêng lệch đi.
“Cám ơn dì.” Kỷ Lâm ngồi xuống ở bên cạnh mẹ Diệp, không hề khách khí cầm một quả nho lên bỏ vào trong miệng, mắt sáng lên khen “Thật ngọt.”
Nói xong, tay chân lanh lẹ lột một quả nho, đưa tới trước mặt mẹ Diệp “Dì, dì cũng ăn đi.”
“Được, được.” Mẹ Diệp cười cười nhận lấy quả nho Kỷ Lâm đã bóc sạch sẽ “Đứa bé này thật ngoan, về sau cần phải đến đây chơi nhiều hơn nữa.”
“Nhất định ạ.” Kỷ Lâm không ngừng gật đầu.
Hai người kia nói chuyện hết sức vui vẻ, còn trong phòng rửa tay Diệp Chi đang vừa rửa tay cho Hoàn Tử, vừa nói: “Hôm nay chơi vui vẻ không?”
Hoàn Tử do dự một lát, rồi gật đầu “Bà ngoại dẫn con đi ngắm cây bạch quả, vàng vàng.”
Cây bạch quả ở thành phố C vô cùng nổi tiếng, vừa đến mùa thu thì cây bạch quả trong công viên giống như trong một đêm bị hắt thuốc màu lên, là cây trong nháy mắt từ màu xanh chuyển thành vàng, phiến lá vàng hình quạt vô cùng thuần khiết, nhìn xa xa rất chói mắt giống như là vô số cây bằng vàng kim.
“Ngoan.” Diệp Chi vuốt vuốt đầu con trai, dùng khăn lông lau sạch sẽ tay nhỏ bé của cậu, lúc này mới nói: “Chờ mẹ có thời gian sẽ dẫn con đi.”
Cô vừa nói xong chỉ thấy Hoàn Tử ngước mắt nhìn cô, con ngươi nhỏ dài đen nhánh mang theo chút cầu khấn “Mẹ, ông ngoại cho… mua cho con quả bóng đá.”
“Hả?” Diệp Chi không hiểu ý tứ của cậu, chỉ cười nói: “Thật, thì ra hôm nay Hoàn Tử còn có quà nữa.”
Hoàn Tử mấp máy môi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, khó khăn mở miệng nói “Mẹ, con...con không biết đá bóng. . . . . .” Khuôn mặt nhỏ đã đỏ ửng lên.
Diệp Chi ngẩn ra, sau đó đã hiểu ý tứ của Hoàn Tử, con trai muốn mình đá banh với cậu. Nhưng. . . . . . Mình không biết.
Nếu không thì cùng với cậu mò mẫm. Diệp Chi hơi khó xử, vừa nghĩ tới vận động đã cảm thấy trong lòng bỡ ngỡ.
Vừa lúc đó, Kỷ Lâm cầm một chùm nho đi tới, nhìn Diệp Chi và Hoàn Tử nói “Nói cái gì vậy, sao vẫn chưa ra?”
“Đá banh.” Hoàn Tử bối rối lắc lắc ngón tay, nhưng trên mặt lại là tràn đầy mong đợi, trong lòng Kỷ Lâm mềm nhũn quên mẹ cậu vẫn còn ở trước mắt, lập tức vỗ ngực nói “Hoàn Tử muốn đá banh? Tốt, huấn luyện viên dẫn cháu đi.”
“Thật?” Hoàn Tử vui mừng tròn xoe hai mắt.
“Dĩ nhiên. Huấn luyện viên có lừa gạt cháu bao giờ đâu.” Kỷ Lâm cầm chùm nho kín đáo đưa cho Diệp Chi, rồi ôm Hoàn Tử lên “Đi, đi đến sân đá banh của đại học C.”
Hoàn Tử dùng sức gật đầu, nghiêng thân thể ôm quả bóng đang đặt ở trên máy giặt vào trong lòng, mong đợi nhìn Diệp Chi “Mẹ có đi không?”
Kỷ Lâm nhìn Diệp Chi nháy nháy mắt, Diệp Chi sao lại không hiểu ý tứ của anh, vội vàng gật đầu “Đi, mẹ cũng đi.”
Lúc này Hoàn Tử mới hài lòng vùi vào trong ngực Kỷ Lâm, hưng phấn bày ra món đồ chơi mới của cậu.
Đã sắp tối nên trên trận bóng đá cũng không có ai, chỉ có mấy nam sinh ở lại luyện tập sút gôn, Kỷ Lâm cởi quần áo ra làm một cái cầu môn đơn sơ, Hoàn Tử lấy ra quả bóng từ trong ngực “Hoàn Tử muốn làm thủ môn hay cầu thủ?”
“Cầu thủ.” Đứa bé trả lời vô cùng cao giọng.
“Được.”Kỷ Lâm nhẹ nhàng ném bóng cho Hoàn Tử “Vậy huấn luyện viên giữ cầu môn, mẹ làm trọng tài.”
Nói xong liền bày ra tư thế giữ môn, nhìn Hoàn Tử cười ha hả “Cục cưng.”
Hoàn Tử học Taekwondo hơn một tháng, sức lực so với ngày xưa cao hơn nhiều, nghe được Kỷ Lâm nói xong thì tranh thủ thả bóng ngày chân trước. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, chọn một góc độ thật tốt, nâng chân ngắn lên, dùng hết toàn lực đá bóng về phía Kỷ Lâm.
Một chút sức kia Kỷ Lâm không để trong mắt, dễ dàng nhấc chân cản lại lăn lộn lên chụp lại quả bóng rồi vứt cho Hoàn Tử.
“Tiếp tục.”
Hoàn Tử rất quật cường, một lần không vào, không sao, đứa bé lần này đổi sang kiểu đá khác nhưng một lần cũng không qua được người, muốn dẫn bóng ra phía sau Kỷ Lâm.