Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341876

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1876 lượt.

g không cao, trước đó vài ngày cô có nói với Mạnh Trường Thụy về chuyện trên web của cô, nhưng đến nay cũng không thấy cái gì, hơn nữa lấy tính tình của Mạnh Trường Thụy thì cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy? Nhưng. . . . . .
“Làm sao anh biết?”
“Anh thấy. Phía dưới trả lời cũng cả ngàn bình luận rồi.” Kỷ Lâm tức giận giơ chân cũng quên che giấu, đưa điện thoại di động đưa tới trước mặt Diệp Chi, chỉ vào một bình luận trong web nói: “Em xem. Ở chỗ này. Đclmm. Con cọp không phát uy tuỏng anh là mèo bệnh. Lại dám đào góc tường nhà anh.”
Diệp Chi nghiêng đầu nhìn sang, không ngờ lập tức ánh mắt bị hấp dẫn không phải là bình luận của Mạnh Trường Thụy mà là ID của Kỷ Lâm.
Cô hơi hơi híp mắt, giọng nói rất nhẹ nhưng khi Kỷ Lâm nghe thì rợn cả tóc gáy.
Cô nói “Tên ID của anh là Mộc Hữu Chi?”
Tay Kỷ Lâm run lên, trong đầu chỉ còn sót hai chữ: Tiêu rồi.






Nước Chảy Thành Sông
“Ha ha, em nhìn lầm rồi, anh không biết em đang nói gì.” Kỷ Lâm nhanh tay lấy lại điện thoại di động, ngửa mặt nhìn trời giả bộ ngu.
“Kỷ Lâm.” Diệp Chi hơi cao giọng, cô từng bước tiến lên phía trước, gần sát mặt của Kỷ Lâm, híp mắt nhìn anh “Đừng giả bộ với em. Khá lắm Mộc Hữu Chi. Em còn tưởng đó là một cô bé nào không hiểu chuyện, thật là không ngờ đến……..”
“Ha ha ha……” Kỷ Lâm cười gượng, con ngươi xoay vài vòng rồi luống cuống đổi đề tài “Này Mạnh Trường Thụy đó, anh ta thế nhưng lại gióng trống khua chiêng thổ lộ với em như vậy. Quả thật muốn đối đầu với anh.”
“Anh thành thật trả lời cho em.” Diệp Chi giơ tay ra hung hăng nhéo lỗ tai Kỷ Lâm, cắn răng nghiến lợi chất vấn.
Diệp Chi không để ý tới anh, làm mặt lạnh đi thẳng vào nhà mình. Thật ra thì cô cũng không tức giận, nhưng không thể tưởng tượng nổi, rất khó tiếp nhận từ cô bé nhỏ ‘Mộc Hữu Chi’ lại chuyển thành một người đàn ông cao lớn.
Nhưng nhìn bộ dáng sốt ruột giải thích của Kỷ Lâm thì trong lòng dâng lên một ác ý để cho anh sốt ruột chết đi, ai bảo anh nói cô viết không hay, hại cô đau lòng lâu như vậy, còn phải tìm sách chuyên môn để đọc nữa.
Nên anh đáng bị lừa.
“Mẹ, huấn luyện viên Kỷ. . . . . .” Hoàn Tử ngoan ngoãn đi theo mẹ về phía trước, nhưng ánh mắt vẫn dính vào Kỷ Lâm đang theo phía sau, muốn nói lại thôi.
“Huấn luyện viên Kỷ nói láo lừa gạt mẹ, nhưng mẹ rất thông minh, khám phá ra lời nói dối của huấn luyện viên Kỷ cho nên huấn luyện viên Kỷ mới có bộ dáng này.”
Diệp Chi chỉ chỉ Kỷ Lâm bên cạnh đang sốt ruột muốn giơ chân, dạy dỗ con trai nói: “Hoàn Tử về sau ngàn vạn lần cũng không thể nói láo, biết không? Nếu không sẽ giống như huấn luyện viên Kỷ bây giờ vậy.” Dừng một lát lại thêm một câu “Nhảy lên nhảy xuống giống như con khỉ.”
Hoàn Tử rối rắm gật đầu, cậu không muốn giống khỉ nên cậu sẽ không nói dối. Nhưng huấn luyện viên Kỷ và cậu là người cùng thuyền, bạn bè gặp khó khăn cậu không phải nên ra tay giúp đỡ sao?
Hoàn Tử xoay đầu nháy mắt với Kỷ Lâm rồi làm bộ mặt nghiêm túc nhìn mẹ, do dự một lát nhưng rốt cuộc vẫn nói “Mẹ, mẹ tha thứ cho huấn luyện viên Kỷ một lần thôi.”
Ngoan. Huấn luyện viên lần sau sẽ dẫn cháu đi ăn KFC. Kỷ Lâm lặng lẽ nhìn Hoàn Tử nháy nháy mắt, bảo đảm trong im lặng.
Diệp Chi ngẩn ra, dừng bước nhìn con trai, chỉ mới không bao lâu mà Kỷ Lâm đã thu mua con trai cô hoàn toàn.
Trong lòng của Diệp Chi giống như sụp đổ, không biết là cảm giác gì, rõ ràng ngày trước con trai luôn đứng về phía mình. Nhưng cô chưa kịp nói gì nữa thì Hoàn Tử đã tiếp tục nói: “Nếu không huấn luyện viên Kỷ sẽ khóc đó.”
Dừng một lát rồi cậu xoay qua nhìn Kỷ Lâm “Đúng không? Huấn luyện viên Kỷ.”
Kỷ Lâm như mắc nghẹn ở trong cổ, nuốt không trôi phun cũng không ra, mặt trắng càng ngày càng đỏ, cuối cùng vẫn quyết định bỏ qua tôn nghiêm.
Vợ bỏ chạy thì tôn nghiêm làm quái gì nữa. Cũng không thể ấm chăn cũng không thể sinh con cái.
“Đúng…… Đúng.” Kỷ Lâm phụ họa theo Hoàn Tử, sắc mặt kiên định “Anh sẽ….. Sẽ khóc.” Cuối cùng chữ khóc đó anh cũng cắn răng nặn ra, quả thật cắn răng nghiến lợi mùi vị thật khó tả.
Diệp Chi ngẩng đầu thưởng thức vẻ mặt đặc sắc của Kỷ Lâm, cảm thấy hành hạ anh đủ rồi mới ngạo mạn gật đầu “Được rồi, coi như nể mặt mũi của Hoàn Tử nên em tạm thời tha cho anh, nhưng. . . . . .”
“Về sau anh sẽ không làm chuyện như vậy nữa. Anh thề.” Không đợi Diệp Chi nói hết Kỷ Lâm đã nói liên tiếp.
“Em đợi biểu hiện của anh.” Diệp Chi liếc anh một cái nhưng khóe môi lại nhếch lên quyến rũ.
Hai người đưa Hoàn Tử về nhà, Kỷ Lâm lấy lý do giải quyết chuyện Mạnh Trường Thụy thổ lộ, lừa gạt Diệp Chi về nhà của cô trước.
“Anh ta quá kiêu ngạo rồi.” Kỷ Lâm tức giận mở cửa ra, vừa nghĩ tới bình luận của Mạnh Trường Thụy thì anh đã cảm thấy trong lòng vô cùng buồn bực.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Kỷ Lâm lặng lẽ quan sát Mạnh Trường Thụy, ai ngờ hôm nay thình lình vừa mở web thì thấy bình luận kia làm anh trợn tròn hai mắt.
Tiêu Bất Ly Mạnh: Kỳ Lạc Vô Hối, anh yêu em.
Hơn nữa những bình luận


XtGem Forum catalog