Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1653 lượt.
n lộ ra nụ cười nhu hòa với mẹ Diệp “Con đi mấy ngày rồi về, mẹ buông con ra đi.”
Sắc mặt của mẹ Diệp càng thêm tái nhợt, lắc đầu lia lịa, làm thế nào cũng không buông ra.
“Con thật sự không có việc gì, con bảo đảm trong một tuần lễ sẽ trở về, thật.” Diệp Khung cúi đầu nhìn mẹ anh, từ từ kéo tay bà ra.
Vừa định muốn đi ra cửa thì phát hiện có điều không ổn.
“Chi Chi đâu?”
“Đi với Kỷ Lâm rồi.” Mẹ Diệp nắm thật chặt tấm thẻ con trai đưa, trong lòng không rõ cảm giác gì nhưng càng ngày càng bất an, bà chưa từng có cảm giác như vậy, phía trên đều là tiếng anh, bà xem cũng không hiểu, chỉ biết ba chữ to: UBS.
Nhưng bà có thể làm sao? Bà không ngăn cản được Diệp Khung, chỉ có thể ở phía sau yên lặng nhìn con trai càng ngày càng cách xa mình. . . . . .
Diệp Khung không có nổi giận, chỉ gật đầu tỏ vẻ anh biết, rồi nhìn mẹ Diệp khoát khoát tay, đi ra khỏi cửa nhà.
Vừa đi xuống lầu hai thì phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập, anh quay đầu nhìn lại thấy mẹ anh mặc đồ ngủ đi dép xẹp đuổi tới “Con trai, mẹ… mẹ ở nhà đợi con trở về.”
Lỗ mũi Diệp Khung xót xa, rũ mắt xuống thản nhiên ừ một tiếng rồi sải bước đi xuống lầu.
Chân Tướng Lúc Trước
Trên giường lớn màu xanh dương phòng ngủ chính có một đôi năm nữ đang dây dưa, nửa người trên của người đàn ông đã cởi sạch, lộ ra cơ bụng săn chắc, dây lưng cũng đã sớm tháo ra, lưng quần rộng lùng thùng ghì tại trên hông, phía trước đã chống lên lều nhỏ.
Nửa người dưới của cô gái đã thoát hết chỉ còn cái quần lót màu vàng nhạt, hai chân trắng nõn thon dài bị tách ra kẹp lấy hông người đàn ông, áo lót nửa người trên đã bị đẩy lên tận cổ lộ ra hai khối mềm mại trắng nõn tròn trịa.
Đáy mắt người đàn ông đỏ ngầu, tiếng thở hổn hển đoán chừng là đang nghẹn, cúi đầu dùng đầu lưỡi hung hăng mút đầu vú non nớt ửng hồng, trong miệng còn phát ra âm thanh làm người nghe xấu hổ. Một cái tay kia cũng kết hợp xoa nắn bên kia làm cho tiếng thở dốc của cô gái không ngừng vang lên, thỉnh thoảng phát ra tiếng rên rĩ từ trong lỗ mũi.
“Kỷ, Kỷ Lâm. . . . . .” Trong giọng của Diệp Chi mang tới tiếng khóc, cô không muốn với anh làm thế này, nhưng ngay từ đầu khoái cảm thật sự quá mạnh mẽ, hơn nữa trong lòng cô với anh áy náy, cũng ỡm ờ rồi.
Anh ngồi thẳng lên không hề ngượng ngùng kéo quần lót của mình xuống, ôm Diệp Chi ngồi lên trên chân mình, vừa hôn tai của cô vừa dụ dỗ: “Sờ cho anh đi.”
Diệp Chi máy móc cầm lấy nam căn đã căng cứng của anh, nhưng lực chú ý lại tập trung đến vết sẹo dài ở trên bụng anh.
“Cái này. . . . . . Vì sao lại bị?” Cô sờ vào vết sẹo xấu xí này, dùng lực rất nhẹ giống như sợ làm đau anh, Kỷ Lâm bị cô chạm vào nên hơi nhột nhưng trong lòng lại mềm nhũn.
“Bị thương lúc làm nhiệm vụ.” Ngẩng đầu thấy trong mắt của cô tràn đầy vẻ đau lòng, cười cười “Không sao, không chết được.”
Dừng một lát thấy Diệp Chi không có cười theo anh, Kỷ Lâm đưa tay nâng mặt của Diệp Chi lên, nhìn vào hai mắt đen láy của cô, nghiêm túc nói từng câu từng chữ: “Chi Chi, từ khi bắt đầu anh đã muốn kết hôn với em cho nên có chuyện anh nhất định phải nói với em.”
Trong không khí như có lửa nóng, anh bỗng nghiêm mặt nói chuyện nghiêm túc ngược lại làm cho Diệp Chi cảm thấy hơi lo lắng “Cái... Cái gì?”
“Vết thẹo này em cũng đã thấy rồi, cũng bởi vì nó mà anh không thể sinh con được, cho nên em không phải lo lắng về vấn đề Hoàn Tử, anh vĩnh viễn không có đứa con của mình, anh sẽ đối đãi với Hoàn Tử như con trai ruột của mình.”
Anh giương mắt nhìn bộ dáng kinh ngạc của cô, hôn lên môi cô một cái, “Hơn nữa, coi như có thể sinh con, anh cũng chỉ cần một đứa bé như Hoàn Tử là đủ rồi.”
Diệp Chi trong mắt Kỷ Lâm cho tới bây giờ đều vui vẻ, cô chưa từng nghĩ tới anh lại có một bí mật như vậy. Hơn nữa, anh rất hiểu rõ cô, cô quả thật rất lo lắng vấn đề đứa bé sau khi cưới, nhưng bây giờ tất cả vấn đề anh đều thay cô suy nghĩ hết.
Lỗ mũi Diệp Chi xót xa, không nhịn được dùng ngón cái vuốt nhè nhẹ vết sẹo kia “Thật xin lỗi. . . . . . Em quen với anh cho tới bây giờ cũng không có dốc lòng, luôn nghĩ cái này cái nọ, nhưng. . . . . .”
Cô có rất nhiều lời muốn nói nhưng lại ngăn ở đầu lưỡi, thế nào cũng không nói rõ được cái gì, cuối cùng chỉ nhìn chằm chằm anh, đôi mắt đo đỏ nghiêm túc nói: “Kỷ Lâm, anh thật tốt.”
“Biết anh tốt là được.” Kỷ Lâm đưa tay ôm Diệp Chi vào lòng rồi nhếch môi cười tà một tiếng, nơi đó của mình vẫn còn đang căng cứng “Chuyện khác khi nào xuống giường lại nói, anh đây còn đang căng cứng.”
Mặt Diệp Chi đỏ lên, muốn cự tuyệt nhưng cũng không nói ra được chỉ có thể hít sâu một hơi, đưa tay phải ra nắm lấy nơi cứng rắn nóng hổi của anh
Cô chưa làm qua chuyện như vậy, tuy rằng vì viết tiểu thuyết nên kiến thức rất phong phú nhưng thực hành thì vẫn là lần đầu tiên, khó tránh khỏi không thành thạo, nhưng Kỷ Lâm không ngại mà ngược lại vô cùng hưởng thụ.
Nhìn thấy vẻ mặt say đắm của anh Diệp Chi cũng không cảm thấy xấu hổ nữa, càng cố gắng tận