Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341645
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1645 lượt.
ừng cười nhạo anh nữa.” Kỷ Lâm lười biếng trả lời rồi cách ống nghe hôn một cái về ống nghe bên kia rồi mới vừa lòng cúp điện thoại.
Chuyện lần đó làm cho cô giáo Hoàn Tử vô cùng ấn tượng, dù thời gian đã qua lâu nhưng cũng không quên. Vừa thấy Kỷ Lâm tới thì lập tức đẩy Hoàn Tử tới trước.
“Bà ngoại và ông ngoại ra ngoài rồi nên hôm nay huấn luyện viên tới đón cháu.” Kỷ Lâm sờ sờ đầu nhỏ của Hoàn Tử, cầm lấy cặp sách trên lưng đứa nhỏ rồi tay còn lại dắt Hoàn Tử đi về phía trước.
Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng của Hoàn Tử gật đầu bày tỏ cậu biết rồi.
Tính tình của đứa nhỏ này thật lạnh lùng, Kỷ Lâm chưa từng thấy qua người nào lạnh nhạt như vậy, hơn nữa đây còn là đứa bé. Trong nhà Kỷ Lãng và Úc Lương Tranh không thích nói chuyện anh đã rất buồn bực, mà Hoàn Tử còn ít lời hơn, có lẽ đây là trời sinh lạnh lùng.
Hai tháng nay Kỷ Lâm đã dùng hết thủ đoạn để cho cậu gọi anh một tiếng ba, kết quả đều phí công. Hoàn Tử quả thực dầu muối đều không chịu, mặc kệ nói gì cũng chỉ lạnh lùng nhìn anh, lúc mở miệng chỉ là huấn luyện viên Kỷ hoặc là chú Kỷ.
Có lúc tức giận Kỷ Lâm hận không thể cắn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, nhưng rốt cuộc vẫn không nỡ, đứa nhỏ dáng dấp trắng trẻo vô cùng dễ thương, anh sao nỡ cắn.
Kỷ Lâm dắt Hoàn Tử quẹo qua khúc quanh, vừa định vào trong nhà họ Diệp thì đột nhiên ý tưởng lóe lên trong đầu, anh dừng bước lại. Đây quả thực là thời cơ tốt nhất để mang Hoàn Tử cho ba mẹ mình gặp qua.
Anh phản ứng nhanh nhẹn nếu không thiếu chút nữa bỏ lỡ cơ hội này.
Kỷ Lâm thở phào nhẹ nhõm, đổi phương hướng về phía bên kia đại học C.
“Đi đến võ đường?” Hoàn Tử hỏi.
“Không phải, dẫn cháu đến gặp ông bà nội.” Kỷ Lâm cười tươi đến nỗi thấy răng không thấy mắt.
Ông bà nội là gì? Anh không có. Hoàn Tử nhíu mày suy nghĩ chốc lát, cảm thấy huấn luyện viên Kỷ nhà cậu đang lừa gạt cậu.
“Huấn luyện viên, chú muốn đem cháu đi bán sao?”
“Khụ khụ.” Kỷ Lâm bị sặc nước miếng, vén đẩy mái tóc đen mềm mại của Hoàn Tử “Nói bậy gì vậy, ông bà nội chính là ba mẹ của chú Kỷ, biết không?”
“Ồ.” Hoàn Tử gật đầu nhưng cái hiểu cái không, vẫn ngoan ngoãn đi theo Kỷ Lâm đi vào một chung cư xa lạ.
“Ba mẹ, nhìn xem con mang ai tới.” Kỷ Lâm đẩy Hoàn Tử tới trước mặt thượng tướng Kỷ và mẹ Kỷ, cười giới thiệu: “ Đây là con trai của Diệp Chi, Tiểu Hoàn Tử.”
Một thời gian trước Kỷ Lâm luôn ra ngoài, buổi tối cũng không ở nhà, người nhà họ Kỉ tự nhiên sẽ phát hiện ra chuyện không đúng. Người một nhà hợp lực ép hỏi rốt cuộc moi ra lời nói thật: Anh đã có người yêu rồi.
Yêu đương rất tốt. Mẹ Kỷ vui mừng cười, con trai ngoan cố của mình, cây vạn tuế rốt cuộc đã nở hoa. Vừa hỏi bạn gái là ai mới biết chính là cô gái trong hình ngày đó.
Lúc nghe đến Diệp Chi còn có một đứa bé, mẹ Kỷ sửng sốt một lát nhưng ngay sau đó lập tức bình thường trở lại. Con trai thứ hai của mình thích trẻ con nhưng lại không thể sinh con, cô gái đó có đứa nhỏ rồi cũng tốt.
Bà không phải là một người mẹ phong kiến, mấy đứa con của bà đều tự do yêu đương, chỉ cần không tùy tiện thì như thế nào cũng được.
Nhưng mỗi lần Kỷ Lâm về bà đều không quên nhắc nhở anh, đối xử với cô gái và đứa trẻ tốt một chút.
“Aizzz u, đứa nhỏ này thật dễ thương. . . . . . Nhanh, tới đây cho bà nội ôm một cái.” Hôm nay Hoàn Tử mặc một cái quần caro, nửa người trên là áo sơmi dài tay cổ lật màu xám tro, cổ áo còn có một nơ con bướm nho nhỏ, sạch sẽ, chỉnh tề, mẹ Kỷ vừa thấy đã lập tức thích thú.
“Bà nội khỏe, ông nội khỏe ạ.” Sau khi Hoàn Tử bị Mẹ Kỷ hôn một cái, đỏ mặt bừng nhưng không quên nâng cao eo nhỏ đứng nghiêm ở trước mặt mẹ Kỷ chào.
“Hoàn Tử thật hiểu chuyện.” Mẹ Kỷ ôm Hoàn Tử đang đứng ở ngay chân bà lên, ôm cậu mãi cũng không buông tay, ánh mắt lại nhìn bộ dáng trầm mặc của thượng tướng Kỷ, lập tức không vui “Đứa bé thật vất vả tới chơi, ông trưng bộ mặt đó cho ai nhìn hả?”
“Không phải. . . . . .” Thượng tướng Kỷ bị vợ nghiêm giọng nói, vội vàng khoát tay không nhưng không thể giải thích.
“Không phải cái gì.” Mẹ Kỷ cắt ngang lời của ông, trừng mắt liếc ông một cái “Nhanh nhanh cười một cái, ông xem Hoàn Tử cũng bị ông hù sợ rồi.”
Bị hù sợ lúc nào. Mặt đứa nhỏ này lạnh như băng, ông bị cậu hù sợ mới đúng. Thượng tướng Kỷ châm chọc ở trong lòng, nhưng trên mặt lại không dám biểu hiện ra, chỉ nhếch môi nặn ra một nụ cười “Hoàn Tử ngoan, ông...ông là ông nội. Đến cho ông nội nhìn một cái, ông nội không có hung dữ.”
Khóe miệng Kỷ Lâm co rút quay mặt qua chỗ khác, cha của anh quả thật không còn gì mất mặt hơn được nữa.
“Chỉ là. . . . . .” Thượng tướng Kỷ chần chờ một chút, vẫn là tiếp tục nói: “Mẹ nó, bà không cảm thấy đứa nhỏ này rất giống Kỷ Lâm sao? Lần đó nhìn hình vẫn không cảm giác được, hôm nay vừa nhìn cặp mắt kia quả thật giống nhau như đúc.”
Bị ông nói như vậy, mẹ Kỷ cũng đã nhận ra, bà cẩn thận quan sát mặt của Hoàn Tử, ngạc nhiên nói: “Quả thật giống, không chỉ mắt, tôi thấy thế nào cả khuôn mặt đều giống như. . . . . .”
“Đừng có nói đùa.” Kỷ Lâm liếc mắt “Con thế nào lại không