Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341651

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1651 lượt.

hung hăng ôm Diệp Chi một cái nữa rồi mới đi
“Em ở đây đợi, anh đi tiễn anh của em.” Kỷ Lâm nói với Diệp Chi một tiếng rồi nhanh chóng mở cửa đuổi theo Diệp Khung.
“Diệp Khung, anh và nhà họ Lý hợp tác đúng không?” Kỷ Lâm ngăn Diệp Khung lại, nhíu mày hỏi.
“Chuyện không liên quan đến cậu.” Giọng nói của Diệp Khung lạnh lùng, không còn vẻ mặt nhu hòa khi đứng trước mặt Diệp Chi.
“Quả thật chuyện không liên quan đến tôi, tôi chỉ muốn nhắc nhở anh một câu, người nhà họ Lý không phải hiền lành, anh suy nghĩ cho kỹ càng.”
“Bây giờ đã không có cách nào rút ra rồi.” Anh nở nụ cười giễu cợt “Tóm lại, cám ơn cậu đã nhắc nhở.” Diệp Khung đưa tay vỗ vỗ bả vai Kỷ Lâm, đây là lần đầu tiên anh đối với hiền hòa Kỷ Lâm như vậy “Đối xử tốt với Chi Chi.”
Kỷ Lâm gật đầu, nhìn bóng lưng của anh biến mất ở hành lang, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất lực, về sau. . . . . . Có thể cuộc sống sẽ không yên bình như thế này nữa.






Chân Tướng
“Cháo nấu xong rồi, ngồi dậy ăn một chút đi.” Trong căn hộ, Diệp Khung bưng một chén cháo táo đỏ nóng hổi đặt trên bàn ngay đầu giường, lay nhẹ Triệu Thanh Uyển đang nằm phát sốt trên giường.
Quanh người anh là tạp dề màu hồng nhạt của cô, nửa người trên siết căng giống như là người lớn đang mặc trộm đồ của em bé, bộ dáng vô cùng buồn cười.
Nhưng trên mặt Triệu Thanh Uyển lại không nở nụ cười, kể từ khi sinh non vì không chăm sóc tốt, thân thể của cô vẫn luôn không khỏe, ba ngày một trận ốm nhẹ, năm ngày một trận ốm nặng. Nhưng cô cũng không để ý, dù sao cô cũng không muốn sống đến 80-90 tuổi. Không nghĩ tới bệnh lần này nặng như vậy, giằng co cô cả một tuần lễ, không thể bước xuống giường.
“Diệp Khung, anh còn ở chỗ này làm gì?” Sắc mặt của Triệu Thanh Uyển vàng vọt. Chỉ một trận bị cảm đã như rút hết sức lực còn lại của cô, ngay cả giọng nói dịu dàng dễ nghe bình thường cũng thay đổi thành khàn khàn khó nghe.
“Không cho em cảm động.” Diệp Khung quay đầu lại, trên mặt anh tuấn lạnh lùng, anh hơi khom lưng ôm ngang Triệu Thanh Uyển lên, đặt lên trên giường “Em ăn cháo đi, anh đi đây.”
Nói xong thì không để ý cô ở phía sau la to, đi thẳng ra cửa.
Triệu Thanh Uyển tức giận lồng ngực phập phồng kịch liệt, cổ áo mở lớn không giấu được khối thịt trắng noãn rung động, cô cầm tô cháo táo đỏ ở trên đầu giường muốn dùng sức vứt xuống đất nhưng không biết sao lại chậm chạp không nỡ xuống tay.
Chén cháo kia không nóng mà vừa đủ ấm áp, Triệu Thanh Uyển chần chờ rồi múc một muỗng bỏ vào miệng, cháo nấu vừa tới hương vị ngọt ngào cộng thêm đi thịt quả táo mềm mại, ăn một miếng đã cảm thấy miệng đầy hương thơm của táo.
Triệu Thanh Uyển nắm cái muỗng trong tay thật chặt, cắn lớp vỏ ngoài của thịt táo nhưng không cẩn thận trúng đầu lưỡi, cô đột nhiên cảm thấy đau đớn không chỉ đầu lưỡi mà cả khoang miệng đều chua xót.
Tháng chín vừa qua, thời tiết cũng dần dần lạnh, lá cây ngô đồng ven đường đã sớm rụng gần hết, trên đường phố đầy lá khô rơi rụng.
Kỷ Lâm thích nhất là đi trên lá khô này, mỗi khi nghe được âm thanh ‘rào rào’ dưới chân thì cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Anh mới vừa làm thủ tục phục chức trong doanh trại đi ra, tâm tình có chút bối rối. Lý Khuôn đã chính thức trở thành thị trưởng thành phố C, anh không thể nào ngồi không ở nhà đẩy tất cả trách nhiệm cho đại ca và Úc Lương Tranh.
Nhưng mặt khác anh lại không bỏ được Diệp Chi. Trong khoảng thời gian quan hệ của hai người tiến triển không tệ, mặc dù vẫn không đến bước cuối cùng, nhưng Diệp Chi thỉnh thoảng cũng có thể cho anh nếm thử một chút ngon ngọt, đây đối với đoàn trưởng Kỷ chưa từng trắng trợn khai trai mà nói đã là đại ân đại đức rồi.
Mặt trời chiều ngã về phía tây, chân trời mang một màu da cam ấm áp, đoàn trưởng Kỷ nhìn màu sắc sáng lạng này, từ một người đàn ông thô lỗ biến thành một người đàn ông nghệ sĩ.
“Aizzz… Thế gian khó được biện pháp nào song toàn.” Anh ngẩng mặt nhìn về phía trời chiều cảm thán một câu.
Vừa lúc đó điện thoại trong túi chợt vang lên, Kỷ Lâm cầm lên nhìn là Diệp Chi, khó được Diệp Chi chủ động gọi điện thoại cho anh trơng giờ làm việc, Kỷ Lâm hưng phấn ấn nút nghe “Chi Chi? Em nhớ anh sao?”
“Thôi đi.” Diệp Chi tươi cười nói “Anh có thời gian không, giúp em đi đến trường học đón Hoàn Tử về nhà, ba mẹ em hôm nay đi thăm người thân rồi.”
“Không thành vấn đề, anh sẽ đi.” Kỷ Lâm nhìn thời gian thì đã sắp đến ba giờ rưỡi rồi nên đồng ý nói.
“Được, vậy tan việc em sẽ tìm anh.”
“Đừng, em về thẳng nhà luôn là được.” Con ngươi Kỷ Lâm quay một vòng, nảy ra ý hay. Ba Diệp và mẹ Diệp hôm nay đi thăm người thân, ai biết buổi tối có về không, mình mượn danh nghĩa đón Hoàn Tử rồi đến nhà Diệp Chi, buổi tối nói không chừng sẽ có phúc lợi.
“Được, em còn có việc. Cúp máy nhé.” Diệp Chi trả lời vừa định cúp điện thoại thì nhớ tới chút chuyện, cười nói: “Còn cái kia, nếu cô giáo không biết anh...Thì anh cứ gọi điện thoại cho em, lần này điện thoại còn pin không?”
“Được rồi, em đ


XtGem Forum catalog