Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341867

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1867 lượt.

cảm thấy vậy.”
“Hừ, cậu ngu xuẩn như vậy thì cảm thấy cái gì chứ.” Thượng tướng Kỷ quát anh một câu, trong lòng lén nói thầm, mặc dù Kỷ Lâm phủ nhận quan hệ của Hoàn Tử với anh, nhưng sao có thể giống như vậy. Quả thật không thể nào. . . . . .
Nghĩ tới đây, thượng tướng Kỷ vội vàng đứng lên kéo ra khay trà ở ngăn kéo, lấy ra album ảnh của cả nhà “Tôi nhớ ở đây có hình của tiểu tử này lúc ba tuổi, ở đâu. . . . . . A. Tìm được rồi. Đây này.”
Thượng tướng Kỷ chỉ vào một tấm hình trong album rồi ngẩng đầu nhìn mặt của Hoàn Tử, đột nhiên ngây dại “Chuyện này. . . . . . Ít nhất cũng có có năm sáu phần giống.”
“Đưa tôi xem.” Mẹ Kỷ vội vàng đoạt lấy quyển album, so sánh một lát, thở dài nói: “Thật. Giống như đúc.”
Trái tim Kỷ Lâm giật thót, đầu óc nhớ lại cái nhỏ bé kia có thể… Máu trong nháy mắt nóng lên, anh đoạt lấy quyển album từ trong tay mẹ Kỷ, ngắm nghía Hoàn Tử rồi nhìn lại hình mình khi còn bé, rồi ném quyển album chạy ra ngoài.
Gió Bấc thổi vù vù bên tai, gần tối ngay giờ cao điểm, người đi đường đông kinh người. Kỷ Lâm không biết mình đụng bao nhiêu người, cũng không biết này có bao nhiêu tiếng kèn vì mình vang lên inh ỏi, anh bây giờ chỉ muốn gặp Diệp Chi. Chính miệng cô xác nhận thắc mắc trong lòng mình.
“Kỷ Lâm, anh mang Hoàn Tử đi đâu rồi? Em về nhà, trong nhà không ai.” Giọng nói nhu hòa của Diệp Chi từ ống nghe bên kia truyền đến.
Hốc mắt Kỷ Lâm ấm áp nóng bỏng, từng mạch máu trong người đang gào thét, cả người muốn phát hết ra. Anh muốn cười lớn nhưng cũng muốn hét to. Muốn đem cảm xúc trong lòng mình hoàn toàn phát tiết ra ngoài.
“Em ở nhà chờ anh. Chờ anh. Anh lập tức đến.” Kỷ Lâm thở hổn hển, tốc độ chạy so với lúc anh vây quét kẻ địch còn nhanh hơn. Năm ngón tay của anh nắm thật chặt điện thoại, khống chế cho giọng của mình không được nghẹn ngào “Không, Hoàn Tử đang ở nhà anh, anh rất tốt. . . . . . Em mở cửa, mở cửa nhanh.”
“Kỷ Lâm, anh làm sao vậy?” Diệp Chi mở cửa ra, thấy mặt Kỷ Lâm đầy mồ hôi thì vô cùng kinh hãi “Rốt cuộc là vì chuyện gì gấp mà thành cái bộ dạng này?”
Kỷ Lâm không nói lời nào, chỉ đưa tay kéo cô lại, đôi tay dùng sức hung hăng xé ra, mới vừa nãy quần áo trên người Diệp Chi còn lành lặn, bây giờ trong nháy mắt đã bị xé thành hai, lộ ra nửa người trên của cô trần truồng trắng noãn.
Ánh mắt của Kỷ Lâm chính xác rơi vào vết sẹo hình chữ thập trên vai cô, lỗ mũi xót xa, nước mắt rớt xuống từng giọt.






Điên Cuồng

“Kỷ Lâm, anh...anh sao vậy?” Diệp Chi giơ tay dè dặt đặt lên bờ vai của anh. Cô bị xé quần áo rất tức giận nhưng ngay sau đó bị sự đau lòng thay thế.
Anh thế nhưng lại khóc. Mặc dù tính Kỷ Lâm có lúc trẻ con nhưng sâu trong xương anh vẫn khắc sâu nhiệt huyết và tinh thần của bộ đội.
Thế nhưng bây giờ anh lại đứng trước mặt cô khóc như một đứa bé, cô không tưởng tượng nổi chuyện gì có thể làm cho anh rơi nước mắt như vậy.
Kỷ Lâm không nói lời nào, chỉ vòng tay hung hăng ôm cô vào ngực, ôm chặt đến nỗi muốn cắt đứt eo thon của cô, như muốn vùi cô vào xương của mình.
Nước mắt của anh rơi trên mặt của cô, hợp cùng nước mắt của cô, chảy dài theo đường cong gương mặt đẹp đẽ của cô chảy xuống sàn nhà “Bọn họ đều nói mắt của Hoàn Tử, dáng dấp của đứa nhỏ giống anh, anh cũng biết rõ. . . . . . Mà anh, mà anh cho tới bây giờ cũng không để ý. . . . . .” Giọng nói của anh nghẹn ngào, ánh mắt lại vẫn sáng như cũ “Thật xin lỗi, lâu như vậy mới tìm được em, Chi Chi, về sau chúng ta cùng nhau sống thật tốt, có được không?”
“Sao, làm sao. . . . . .” Trong não Diệp Chi trống rỗng, vẻ mặt hốt hoảng đứng không vững, cô lảo đảo té vào trong ngực Kỷ Lâm, lẩm bẩm nói: “Làm sao lại đúng lúc như vậy, em. . . . . . Em không tin.”
“Anh cũng không thể tin được.” Kỷ Lâm hôn lên khóe môi cô, động tác êm ái giống như cô là đồ dễ bể “Nhưng Chi Chi, đây là sự thực, ba mẹ anh tìm được hình lúc anh còn nhỏ, Hoàn Tử và anh. . . . . . Thật rất giống, em không biết anh vui mừng thế nào đâu. Thật, anh vui mừng muốn điên rồi, hận không thể chắp cánh bay tới tìm em ngay. . . . . .”
Anh đang cầm mặt của cô hôn loạn xạ, muốn nói nhưng không nói ra lời nào mạch lạc “Anh muốn khóc, cũng muốn cười, anh muốn ôm Hoàn Tử vào trong ngực, nói cho cậu biết anh chính là ba của cậu. Nhưng. . . . . . Nhưng mà cái gì cũng không làm. Em là quan trọng nhất, anh muốn để cho em và anh cùng nhau vui mừng, anh thật sự… Thật sự muốn đem tất cả lòng của mình móc ra cho em xem. . . . . .”
Diệp Chi ngơ ngác nhìn Kỷ Lâm, nghe anh nói một câu rồi lại một câu, chợt nhào tới trong ngực của anh ‘Oa’ khóc.
“Anh là tên khốn kiếp. Khốn kiếp.” Giọng của cô hơi điên cuồng, giống như này đem toàn bộ uất ức 6 năm qua phát tiết ra ngoài “Bọn họ, bọn họ đều ở sau lưng nói em hư hỏng, em rất sợ, nhưng không bỏ được. . . . . . Không nỡ bỏ đứa nhỏ, lúc em phát hiện đã bốn tháng rồi. . . . . . Hoàn Tử luôn ngã bệnh, cậu sinh bệnh liên tục, em hận không thể thay cậu bị đau, bị chích, anh thì không có ở đây.