Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.

ể anh dùng phương thức của mình đi tìm hiểu chân tướng.
Cô đột nhiên ôm chặt anh khóc thành tiếng: “Em nói, Thù Thành, em nói.”
Ánh mắt Thù Thành run rẩy, ổn định tinh thần, trấn định nói: “Được, Liên Sơ, từ từ nói.”
Đáy lòng như mở ra một cái miệng nhỏ, những chuyện cũ lộn xộn, dữ dội không có cách nào ngăn được trào ra.
Bắt đầu từ đâu đây? Bắt đầu từ…Cái việc đâm sâu trong lòng bọn họ đi.
“Đỗ Đình…Hắn có một cái tên khác gọi là Dạ Nhiên, là con nuôi của ông trùm buôn thuốc phiện ở thành phố Đồng – Dạ Hiển, cũng là nội gián do Dạ Hiển cài vào trong cục cảnh sát. Có một ngày, em nhận được một cú điện thoại báo án tố cáo rằng ở hộp đêm Bắc Hồ đường Long Vực có người tụ tập hút thuốc phiện công khai…”
Theo lời kể của cô, chuyện năm đó dần dần được tái hiện lại, gương mặt của Thù Thành cũng theo lời kể của cô mà vặn vẹo như gang.
“…Chờ em đến được nhà hàng kia mới phát hiện, đó cũng chỉ là một cái bẫy do Dạ Nhiên bày ra…Hắn cho em một cơ hội lựa chọn, heroin số 7 với độc tính mạnh nhất, hoặc là...một viên thuốc kích dục có công hiêu mạnh…Em chọn vế sau, thật xin lỗi, Thù Thành, em đã chọn vế sau!” dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com.Những thứ kia làm cho người ta giãy giụa và tuyệt vọng, những thứ kia khắc vào cốt tủy khiến cô từng chút từng chút bị cuốn vào, cả người run rẩy, mà giọng nói của cô lại càng ngày càng thấp, cũng bình tĩnh hơn, “Sau đó, em chuẩn bị cùng Lâm Trí đến Mỹ tham dự tòa án sơ thẩm của anh, hắn lại uy hiếp muốn đem những tấm hình kia đưa cho Lâm Trí, hắn nói muốn đem những thứ đó cho anh xem, cho toàn bộ đàn ông nhìn vào…Hắn nói chỉ cần em cùng hắn thêm một lần, hắn sẽ đem tất cả trả lại cho em…Em nói được rồi, đem thuốc lần trước cho tôi thêm một viên nữa…Em không biết bộ dáng của em sẽ như vậy, em không biết mình sẽ nói ra những lời đó…Nhưng mà, thật xin lỗi, Thù Thành, là em lựa chọn khuất phục, em đã lựa chọn phản bội lại anh để mình tiếp tục sống sót…”
Lục phụ ngũ tạng giống như bị nung trong đống lửa, từng đốm lửa u tối trực tiếp xuyên vào lồng ngực của anh, chui vào cốt tủy, rồi đến nơi sâu nhất của trái tim anh, cả hàm răng tê dại tanh mùi máu, “Những chuyện này, sao năm đó lại không nói với anh?”
“Bởi vì em muốn cho anh một cơ hội được nuốt lời, cho anh một cơ hội để vứt bỏ đi những mệt mỏi và bắt đầu lại cuộc sống của mình. Em biết rõ nếu nói ra, anh vĩnh viễn cũng không từ bỏ em, anh sẽ đối xử với em rất tốt, nhưng chuyện này vẫn cứ tồn tại, nó sẽ giống như một cây gai độc vĩnh viễn đâm chặt vào anh. Những chuyện kia, những hình ảnh kia ngay cả em cũng không thể quên được, ngay cả em cũng không thể tiếp nhận nổi, anh lại càng không! Nhưng anh lại không có nơi để tâm sự, không có nơi để phát tiết, chỉ có thể nhẫn nhịn cả đời, chỉ có thể im lặng mang theo gông xiềng và trách nhiệm ở trên lưng.”
Thù Thành bỗng nhiên chìa tay bóp mạnh bả vai cô, sức lực lớn đến nỗi gần như bóp vỡ bả vai cô: “Liên Sơ, em biết anh hận em điều gì nhất không? Không phải em phản bội anh, cũng không phải em bỏ rơi anh, mà là em vĩnh viễn không hiểu anh yêu em đến nhường nào!”
Trong phút chốc, nước mắt của Liên Sơ lại bắt đầu rớt xuống như mưa. 






Đoán Xem, Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
Ánh mắt Thù Thành nhìn cô từ từ trở nên mềm mại, nụ cười chua xót đến khó tả: “Anh thừa nhận, anh khẳng định không thể quên được chuyện này, anh là một người đàn ông, chuyện này thực sự khiến anh cực kỳ khó chịu, nhưng hết thảy so với việc bị em phản bội thì có là cái gì?”
Liên Sơ im lặng nhìn anh, đờ đẫn mất một lúc mới đột nhiên tiến lại ôm chặt lấy anh.
Âm thầm rơi lệ, nước mắt thấm ướt vạt áo của anh, ướt sũng.
Thù Thành dịu dàng ôm lại cô, đôi mắt từ từ nhắm lại.
Ngực Thù Thành đột nhiên đau nhói cứ như bị một loại vũ khí sắc bén đâm thẳng vào: thì ra trong cuộc chiến này mình lại sắm vai một nhân vật như vậy – khiến Liên Sơ hoàn toàn tuyệt vọng! Cho nên, dù biết rõ ngày đó là cửu tử nhất sinh(2, cô vẫn cứ đi.
Hốc mắt tự nhiên bắt đầu ê ẩm, đã nhiều năm anh chưa từng trải qua cảm giác thế này. Giờ phút này, tâm trạng của anh khó nói thành lời, không chỉ có đau lòng và phẫn hận, còn có áy náy, hối hận, và…ghen tỵ.
Anh đã từng thề sẽ vĩnh viễn bảo vệ người phụ nữ này, nhưng đúng thời khắc cô gặp nguy hiểm và yếu ớt nhất lại là cái gã đàn ông chết tiệt kia đứng ra bảo vệ cô.
Trong mắt Liên Sơ lộ hiện lên hốt hoảng, tiến lại ôm anh, vội vàng nói: “Không thể trách anh, Thù Thành, không thể trách anh. Anh không phải thần tiên, không thể nghĩ đến chuyện này, là tự em không nói rõ cho anh biết…”
Nhưng mà, anh nên nghĩ tới không phải sao?
Mặc dù tận mắt nhìn thấy những hình ảnh kia,
Mặc dù chính tai nghe được cô thừa nhận thực có lỗi với anh!
Bàn tay anh vuốt nhẹ tóc cô, dịu dàng nói: “Liên Sơ, em muốn hoàn toàn bỏ xuống những chuyện đã qua, cũng tốt, những chuyện đó không nhất thiết phải nhớ lại làm gì. Chỉ là, em phải đồng ý với anh một chuyện, không được có bất kỳ liên hệ bí mật gì với Dạ Nhiên n