Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341605
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.
ữa! Gã đàn ông kia tuyệt đối không hề đơn giản như em vẫn thấy, thân thế của hắn rất phức tạp, có một số chuyện anh vẫn chưa điều tra rõ ràng hết được, chẳng qua là anh nhất định phải cảnh báo em, người đàn ông này rất nguy hiểm, còn nguy hiểm hơn cả bốn năm trước nữa.”
Liên Sơ lẳng lặng nhìn ánh mắt anh, trầm mặc giây lát, khẳng định: “Được, Thù Thành, anh cứ yên tâm. Lần trước là do em lỗ mãng khinh thường để hắn thừa cơ lợi dụng, lần này tuyệt đối sẽ không như vậy nữa, em sẽ không để hắn có thêm bất cứ một cơ hội nào xen vào giữa chúng ta.”
Thù Thành dang tay ôm chặt láy cô, “Được, Liên Sơ, được.”
***
Ngày hôm sau, tại phòng làm việc của Thù Thành.
Một người đàn ông đưa phong bì thư trên tay của mình cho Thù Thành, “Tổng giám đốc Bùi, đây là hình của mấy người hôm qua, chỉ là thân phận cụ thể còn phải điều tra một chút.”
Thù Thành gật đầu một cái: “Cậu ra ngoài trước đi.”
Người đàn ông im lặng rút lui.
Thù Thành rút hình ra, lật xem từng tấm. Bởi vì góc chụp quá tối nên phần lớn đều rất mờ, chợt, tay của anh dừng lại, ánh mắt chăm chú nhìn vào tấm ảnh trên tay.
Đó là ảnh chụp một bên mặt của một người đàn ông áo đen, nét mặt cũng rất mơ hồ, chẳng qua là Thù Thành đã nhìn thấy qua ảnh của người này không chỉ một lần – chính là tên tội phạm quan trọng bị truy nã trong vụ đại án về ma túy mà Liên Sơ đã điều tra bốn năm trước: Hàn Đông.
***
“A ___”, một người đàn ông trung niên với mái tóc hoa râm vẻ mặt dữ tợn phát ra những tiếng thét thê lương gần như chết.
Dạ Nhiên ngồi ở ghế sa lon đối diện nở nụ cười nho nhã ngắm ông ta, nhẹ nhàng mở miệng: “Xách lên!”
Mấy người bên cạnh đem cánh tay của người đàn ông xách ra từ thùng nước sôi.
Người đàn ông kia vẻ mặt mệt lả ngã nhào trên mặt đất, ánh mắt đờ đẫn, thân thể phát run.
Dạ Nhiên đứng dậy chậm rãi đi tới trước mặt ông ta, ngồi xổm xuống, mỉm cười nói: “Chú Hà, ngài nói xem ngài lớn tuổi như vậy coi là tội gì, coi như ngài chịu đựng được, bà Hà chưa chắc đã chịu được, phải không? Nói cho tôi biết Hàn Đông ở chỗ nào?”
***
Trong phòng bệnh, Khê Đình mở mắt ra, mờ mịt nhìn sang bốn phía, bỗng nhiên nhìn thấy Liên Sơ từ cửa bước vào, run giọng kêu lên: “Dì Liên Sơ.”
Liên Sơ mừng rỡ chạy tới: “Khê Đình, cháu tỉnh rồi! Cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không được thoải mái không?”
Nước mắt Khê Đình lập tức chảy xuống: “Chú…Chú đem những người đó dẫn đi. Bây giờ chú ấy đang ở chỗ nào?”
Liên Sơ trầm mặc một lát, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô bé: “Khê Đình, đừng lo lắng, chú của cháu không có chuyện gì.”
***
Hai ngày sau đó, một người đàn ông vóc dáng cao gầy, vẻ mặt chán nản như chó chết chủ len lén lẻn vào một căn phòng nhỏ vắng vẻ, nhìn về bốn phía. Một người phụ nữ đột nhiên mở cửa phòng: “Hàn Đông.”
Hàn Đông một tay chế trụ cổ chị ta đẩy chị ta vào phòng, trở tay giữ chặt cửa phòng: “Đồ ti tiện, sao cô lại ở chỗ này? Nói, có phải là do Dạ Nhiên phái tới không?”
Người phụ nữ kia giãy giụa nói: “Không, tôi không có, tôi tới tìm anh.”
Cánh tay Hàn Đông khẽ buông lỏng, “Tìm tôi? Sao cô lại không bỏ đi tìm người tình cũ? Không phải cô vẫn muốn chạy sao? Dễ dàng lắm mới có cơ hội sao lại không chạy?”
Người phụ nữ kia mím môi không nói một lời.
Hắn kéo chị ta gần sát lại, cười châm chọc: “Cũng đúng, nhìn cái dáng vẻ như quỷ này của cô bây giờ thử xem, hắn sao có thể thích cô được.”
Trên gương mặt tròn trịa của người phụ nữ kia phủ đầy những vết sẹo lớn nhỏ trông rất đáng sợ.
Hắn tiến lại gần hơn một chút nói nhỏ bên tai chị ta: “Mấy năm nay hắn vẫn một mực tìm cô, chỉ là, ai mà ngờ được một Ngu Nhan xinh đẹp ngày xưa thế mà bây giờ lại biến thành cái dạng người không ra người quỷ không ra quỷ thế này chứ?”
Người phụ nữ nhắm chặt hai mắt cúi đầu trầm mặc, nước mắt không tiếng động chảy xuống.
Hàn Đông khe khẽ thở dài một hơi, dịu dàng lau nước mắt giúp chị ta, sau đó hung hăng chuyển xuống dưới xé rách váy chị ta, vươn tay sờ vào đỉnh núi no đủ đang đứng thẳng của chị ta, thở dài nói: “Cũng may là, thân thể này vẫn còn đẹp như vậy.”
Hắn hai ba bước đã lột sạch chị ta, ánh mắt tham lam quét dọc từ trên xuống dưới thân thể như miếng ngọc trắng nõn nà này đánh giá một phen, sau đó vội vàng đẩy ngã chị ta xuống mặt đất, mở rộng hai chân, động thân tiến vào.
Hắn vừa điên cuồng luật động miệng vừa hỏi: “Ti tiện, có làm cô sướng không?? Nói nghe một chút xem rốt cuộc là tôi tốt hay là tên họ Dạ tốt? Nghe nói ở trên giường tên họ Dạ đó không ai địch nổi, phàm là phụ nữ đã bị hắn dùng qua không có ai là không một lòng quy phục hắn. Cô nói có đúng không?”
Ngu Nhan vẫn như cũ nhắm chặt hai mắt, sắc mặt như tro tàn.
Hắn lại tát chị ta một cái, “Mẹ, còn giả bộ như sắp chết làm cái gì! Bị họ Dạ chơi cô cũng có dáng vẻ như sắp chết này?”
Thấy Ngu Nhan không nói một lời, hắn chọt rút ra, đứng dậy, túm lấy tóc chị ta kéo chị ta ngồi dậy từ trên mặt đất, đè mạnh vào phía hạ bộ của mình, quát lên: “Không hé răng CMD liền ngậm chặt cho lão tử.”
Ngu Nhan nhục nhã quay mặt đi.
Hắn l