Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341468

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1468 lượt.

bắt lại chính là kẻ mất tích năm đó - Đỗ Đình. Nhưng mà lúc bọn họ bắt được, hắn đã bị người ta đánh cho còn nửa cái mạng..."
Thù Thành trực tiếp thừa nhận: "Đúng vậy, là tôi làm."
Lâm Trí nghẹn họng nhìn trân trối, qua một lúc lâu mới bộc phát: "Đclmm! Qủa nhiên là cậu! Viên Ngạn cũng hơi hoài nghi nhưng cậu ấy đang điều tra vụ án nên cũng không tiện tự mình đi hỏi cậu. Ngộ nhỡ nếu cậu thừa nhận, cậu ấy lại không biết phải xử lý thế nào mới phải. Chỉ là, cũng may tên tiểu tử đó vẫn cắn chặt răng không mở miệng cho tới bây giờ..."
Anh ta nhìn thấy sắc mặt Thù Thành càng lúc càng tối tăm, đột nhiên ngừng nói, một lát sau vẫn nhịn không được hỏi: "Liên Sơ có biết chuyện này không?"
Thù Thành do dự một chút, cười khổ: "Nếu không phải cô ấy ngăn cản tôi, giờ này tôi đã là nghi phạm giết người rồi."
Lâm Trí không khỏi giật mình, hai người đều tự nhiên trầm mặc như có suy nghĩ của mình.
Sau một hồi lâu, Lâm Trí chợt hỏi: "Thù Thành, năm đó rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Tôi cảm thấy Liên Sơ không phải là người như vậy."
Thù Thành lẳng lặng nói: "Chuyện năm đó tôi không tiện nói, chỉ là, Liên Sơ quả thật không phải người như vậy."
Lâm Trí nheo mắt nhìn anh, quay đầu cười khẽ, lại cúi đầu uống thêm một ngụm rượu, trong miệng vừa cay vừa chua chát.
***
Hai người cũng hơi cụt hứng, ngồi chẳng bao lâu liền rời khỏi quán bar.
Thù Thành nói với Lâm Trí: "Đợi xe đi, gọi một cái mà về."
Lâm Trí cười nói: "Được rồi, cậu đi trước đi, tôi biết là cậu nóng lòng trở về."
Thù Thành mỉm cười, cũng không phủ nhận, tiện tay ngăn cản một chiếc taxi rồi lên trước.
Lâm Trí suy nghĩ một chút, vẫn trở lại bãi đậu xe. Vừa xuống bãi đậu xe đã thấy mỹ nhân vừa mới trò chuyện vui vẻ với mình duyên dáng bước ra từ quán bar, bước đi loạng choạng, cử chỉ lười biếng đến rung động lòng người.
Theo thói quen của anh, lúc này đây sẽ lên trước vịn người ta, thân sĩ đề nghị đưa người ta về nhà, sau đó sảng khoái "cầm thú" một trận trên xe hoặc đến nhà người ta "làm bậy". Bất quá, giờ phút này, anh không có một chút dục vọng muốn làm như vậy.
Anh quay người lại, mở cửa xe ra.
Đến chỗ nào đây?
Trong nhà trống rỗng không có gì hay, tùy tiện lướt qua điện thoại cũng có thể hẹn được một cô gái trẻ trung mềm mại ra ngoài, để cho cô ấy chiều theo ý mình bày ra các loại tư thế có độ khó cao, đương nhiên là cởi trần. Bất quá hôm nay, hứng thú của anh rệu rã, tiểu đệ đệ hình như cũng không thích thú gì. Lâm Trí nhấn cửa kính xe xuống, đốt một điếu thuốc, chậm rãi rít một hơi, mùi thuốc lá hơi cay tràn ngập khắp cả khoang miệng.
***
Thù Thành tìm thấy Liên Sơ lúc cô cũng ở trên ban công ở tầng thượng, đang ngồi ở vị trí lần trước anh đã ngồi.
Cô nằm trên ghế dựa, ngủ thiếp đi.
Tiết trời cuối thu se lạnh, cô lại không màng đến, thản nhiên ngủ.
Lúc này, trong giấc mơ bình lặng của cô liệu có người nào?
Anh đi tới, cúi thấp đầu đặt xuống một nụ hôn.
Cô đột nhiên mở mắt, ánh mắt tĩnh lặng như nước lộ vẻ vui mùng: "Thù Thành! Anh...."
"Câm miệng, câm miệng!" Anh phủ kín môi, vươn đầu lưỡi vào trong, quấn quýt môi lưỡi của cô, điên cuồng liếm mút.
Liên Sơ chấn động, không biết nên đáp lại thế nào. Vẻ mặt luống cuống hơi mờ mịt của cô càng thêm kích thích dục vọng của anh, nụ hôn càng mãnh liệt, cô "ừm...ừm" rên rỉ, nghĩ muốn đẩy ra, anh đột nhiên dùng sức cắn lên đầu lưỡi của cô.
Cô lại "ưm" một tiếng, âm thanh kiều diễm có thể khiến người ta phát cuồng.
Chiếc ghế nằm thoải mái như vậy quả thực là nơi hoan ái tuyệt hảo. Anh nắm đôi chân dài đầy đặn của cô, mở ra, gác lên hai đầu của lan can, dùng sức tiến vào.
Cô đột nhiên dùng sức ngăn lại anh, giọng nói run rẩy: "Thù Thành, anh đã tha thứ cho em rồi sao?"
Anh giữ chặt hai tay của cô, bắt chéo sau lưng, âm trầm nhìn thẳng vào cô, ánh mắt tựa như của con dã thú đang cuồng nhiệt khát máu động thân một cái, trong nháy mắt làm cô cảm thấy được lấp đầy.
Cô khẽ hừ một tiếng, cả người mềm yếu ngã trên ghế dựa, vô lưc nghênh đón anh liên tục đánh thẳng vào một cách mãnh liệt như muốn đoạt lấy. 






Hôn Anh Thật Tốt Đi
Ngày hôm sau, Liên Sơ lại bị con chim nhỏ đúng hạn viếng thăm đậu bên cửa sổ đánh thức như thường lệ. Loài chim sơn ca ở trên núi này dường như có dịch thần trong cổ họng, tiếng hót quả thực thánh thót cực kỳ. Nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời ló rạng sau núi ở phía xa, sương mù bao phủ, tất cả đều tươi mát như vậy, làm cho người ta cảm thấy sảng khoái và vui vẻ.
Bất quá, tâm trạng của Liên Sơ lại thấp thỏm. Tối qua ở sân thượng…Sau một cuộc, Thù Thành còn chưa tẫn hứng, lại ôm cô trở về phòng ngủ tiếp tục quấn quýt một phen.
Nghĩ tới tình cảnh lúc đó, Liên Sơ không nhịn được lại nóng lên. Thật sự ầm ĩ quá mức, thật may là hiệu quả cách âm của phòng này quá tốt, hơn nữa, Khê Đình vẫn ở cách bọn họ hai phòng.
Tối qua thật sự quá mệt mỏi, Thù Thành lại uống rượu, làm xong liền ôm cô chặt ngủ thiếp đi. Nhưng mà, cô làm sao ngủ được đ