Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.

Được Mất
Thù Thành và Lâm Trí đã lâu không gặp, hai người tự nhiên trò chuyện rất vui vẻ. Lâm Hiểu Nam ngồi một bên nhàn nhã uống rượu đỏ, thỉnh thoảng chen vào, nói vài câu đùa giỡn dí dỏm. Người ca sĩ đứng bên cạnh chiếc đàn piano dùng giọng hát trầm lắng của mình hát lại bài ‘Cây đàn cũ’, rất có phong vị, không khí nhàn hạ tự nhiên.
Chỉ lát sau, ánh mắt Lâm Trí chợt sáng lên, nhìn thấy một vị giai nhân bộ dáng thướt tha ngồi xuống ở chỗ đối diện, duyên dáng, dáng vẻ đặc biệt cô đơn.
Lâm Trí uống một hơi cạn sạch ly rượu trong tay, đứng dậy nói: “Tôi qua đó một lát, để cho mỹ nữ buổi tối ngồi uống rượu một mình như thế thật là thất lễ.”
Nói xong, ánh mắt đăm đăm xông thẳng tới mục tiêu.
Thù Thành bật cười: “Em thì sao? Hiện tại thế nào?”
“Tháng sau em phải kết hôn rồi, con trai trưởng của bí thư Ngô – bí thư tỉnh ủy, cũng mới du học ở nước ngoài trở về.”
Thù Thành nghiêm túc nói: “Chúc mừng em.”
Khóe môi Lâm Hiểu Nam gợi lên một nụ cười tự giễu: “Chúc mừng cái gì? Vòng túi vòng lui rốt cuộc cũng đến con đường này.”
Thù Thành cúi đầu uống một ngụm bia, từ chối bình luận.
Lúc này, Lâm Trí ở đối diện đang cùng mỹ nữ kia trò chuyện khí thế ngất trời.
Hai người thoáng trầm mặc.
Lâm Hiểu Nam cười nói: “Cũng chẳng sao cả, đối với hôn nhân, em vốn cũng không kỳ vọng, kết hôn với ai thì cũng giống vậy thôi. Ngược lại là anh, được kết hôn với người mà mình yêu mà sao lại có vẻ không được vui vậy? Có phải cãi nhau với Liên Sơ?”
Thù Thành dừng một chút, lạnh nhạt nói: “Không có gì, giữa vợ chồng có một chút mâu thuẫn nho nhỏ là chuyện rất bình thường.”
“Vậy hai người có mâu thuẫn gì?” Lâm Hiểu Nam truy hỏi đến cùng.
Sắc mặt Thù Thành hơi lạnh xuống.
Lâm Hiểu Nam hừ khẽ một tiếng: “Anh không muốn nói thì cứ coi là em chưa hỏi vậy.”
Thù Thành trầm mặc hồi lâu, nói: “Vấn đề của bọn anh là ở chỗ, cô ấy đem tất cả mọi thứ cần cho đều cho anh hết, mà anh lại nghĩ nó chưa đủ nhiều.”
Lâm Hiểu Nam không khỏi ngớ ra, qua nửa ngày mới bật cười ha hả: “Hay lắm! Anh Thù Thành, không ngờ anh cũng có ngày hôm nay! Không ngờ anh cũng nếm được tư vị của sự bất bình đẳng! Đáng đời, Liên Sơ thật sự làm em hả giận rồi.”
Thù Thành ngẩn ra, không nhịn được cũng bật cười.
Chẳng bao lâu, mình cũng trở thành một người đàn ông thích tính toán chi li, nhỏ mọn như Hiểu Nam vậy.
Anh quả thật yêu nhiều hơn cô, nhưng vậy thì thế nào đây? So với nhiều người yêu không đúng người, chẳng hạn Lâm Hiểu Nam, chẳng hạn Tống Ca, thậm chí là Dạ Nhiên, mình đã cực kỳ may mắn.
Dù sao, anh cũng có được con người cô, lại còn có được trái tim của cô.
Cứ coi như trong lòng cô tồn tại một góc nhỏ thuộc về quá khứ của người khác, vậy có đáng kể gì? Một ngày nào đó, anh sẽ đuổi hết những kẻ đó và mọi việc liên quan đến họ ra ngoài.
Trong lòng Thù Thành trở nên sáng tỏ, cầm ly rượu trên bàn lên uống một hơi cạn sạch, đột nhiên cười nói: “Đúng vậy, anh thật sự đáng đời. Hiểu Nam, nếu em đã quyết định kết hôn, nhất định phải trân trọng cuộc hôn nhân của mình. Dù sao, việc này cũng quan hệ tới hạnh phúc cả đời của em.”
Lâm Hiểu Nam nhìn thấy nụ cười đột nhiên sáng rỡ của anh, không khỏi giật mình, sau một hồi lâu, nói: “Anh Thù Thành, em đã thỏa thuận với người kia, sau khi kết hôn không can thiệp vào việc của nhau, có thể có tình nhân của mỗi người.”
“Cái gì?”
Lâm Hiểu Nam tiếp tục nói: “Anh ấy vốn dĩ đã có bạn gái, chẳng qua là không có khả năng được kết hôn với người ấy. Hừ, thật ra thì như vậy cũng tốt, hai bên được tự do. Nếu như em gặp được người thích hợp cũng có thể li hôn một cách dễ dàng.”
Thù Thành nhìn cô, gương mặt vẫn thanh lệ, sạch sẽ giống như năm đó, nhưng giữa chân mày lại không tồn tại vẻ đẹp trong sáng như ban đầu. Anh không khỏi thở dài trong lòng, nói: “Hiểu Nam, em đã không còn là đứa trẻ, cuộc sống của em, em phải tự mình chịu mọi trách nhiệm.”
Sau khi anh nói xong, cả hai lại rơi vào trầm mặc.
Ánh mắt Lâm Hiểu Nam từ từ ảm đạm, một câu nói nảy lên liên tục bị mắc lại trong cỏ họng: anh Thù Thành, nếu anh bảo em đừng cưới, em sẽ không cưới nữa.
Nhưng rốt cuộc cô cũng không nói gì, mà anh cũng không nói.
***
Từ quán bar đi ra, đã gần nửa đêm.
Ngoài dự đoán của mọi người, Lâm Trí không có trọng sắc khinh bạn bỏ đi
trước với mỹ nữ mà ngược lại nói với Thù Thành: "Chúng ta đưa Hiểu Nam trở về trước, sau đó tiếp tục tán gẫu."
Lâm Hiểu Nam chặn một chiếc taxi lại, nhún vai nói: "Em không cần các anh phải đưa, các anh cũng uống được không ít rồi, chạy xe, thuê người lái hộ đi."
Nói xong, lại bước lên xe, vẫy tay tạm biệt với bọn họ rời đi.
Bọn họ quả thật đã uống không ít, định không lái xe về, tìm một quán bar yên tĩnh ở vùng phụ cận, gọi hai ly rượu tiếp tục tán gẫu.
Thù Thành hỏi: "Lâm Trí, hôm nay cậu tìm gặp tôi có phải có chuyện cần nói không?"
Lâm Trí lưỡng lự một chút, gật đầu nói: "Hôm qua tôi gặp được Viên Ngạn rồi, anh ta nói mấy ngày trước vừa mới bắt được một nghi phạm giết người, do cậu cung cấp đầu mối, người bị